Mười sáu tuổi, ta bị cha ruột bán vào lãnh cung với giá mười lượng bạc - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-26 07:02:08
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vài hôm , vết thương cũ ở mắt mưng mủ.

Không thái y.

Ta quỳ ngoài mưa gần một canh giờ mới xin ít t.h.u.ố.c mà ai cần.

Khi lau m.á.u và mủ cho , hỏi: “Vì ?”

“Đi ?”

“Ta c.h.ế.t, ngươi sẽ chuyển khỏi lãnh cung.”

Ta dừng tay.

“Cha bán . Ngoài ai đợi.”

Ta hạ giọng.

“Ngài c.h.ế.t… cũng chỉ là cung nữ ở một lãnh cung khác. Không khác gì.”

Im lặng.

Rất lâu.

Rồi thở khẽ.

Đêm đó, ngủ mà đặt tay gối đề phòng nữa.

Ta .

Hắn bắt đầu tin .

Không trung thành.

Mà vì cũng là kẻ còn nơi để về.

Sau đêm mưa , giữa và Tạ Cảnh Hành một thứ đổi nhỏ.

Không thiết.

Chỉ là… còn đề phòng quá mức.

Hắn hỏi nhiều.

Ta cũng nhiều lời.

mỗi khi nặn bánh, đều cảm nhận ánh mắt dừng tay .

Không vì bánh. Mà vì hoa văn.

Vài ngày , kể trọn vẹn câu chuyện hôm săn b.ắ.n.

Không bằng giọng phẫn nộ.

Mà bằng giọng của phân tích xong khả năng.

Con hươu trắng xuất hiện giữa rừng xanh.Hoàng đế vui vẻ, các hoàng t.ử tranh thể hiện.

Tạ Cảnh Hành giương cung.Hắn b.ắ.n trúng.

khi mũi tên của chạm đích —

Một tiếng “vút” khác vang lên lưng.

Mũi tên nhắm hươu.

Mà nhắm .

“Ta tránh kịp.”

Hắn . “Ta chỉ thấy tiếng Nhị hoàng t.ử gọi tên .”

Giọng hoảng hốt. Hoảng hốt đủ.

Đủ để khác tin đó là tai nạn.

Ta khẽ hỏi:

“Ngài hận ?”

Hắn im lặng lâu.

Rồi đáp: “Hận là thứ vô dụng nhất trong cung đình .”

“Vì ?” “Vì kẻ sống sót kẻ hận sâu nhất. Mà là kẻ tỉnh táo nhất.”

Ngày qua ngày, lẽ nhàm chán, hỏi : “Ngươi từng chơi cờ ?”

Ta lắc đầu.

“Ta chỉ chơi.”

Hắn nhặt một cành cây, vẽ xuống nền đất bàn cờ đơn giản.

“Ngươi quân nào sống lâu nhất ?”

“Quân mạnh nhất?”

Hắn lắc đầu.

“Quân giữ .”

Ta chợt hiểu, nếu Nhị hoàng t.ử lập tức kế vị, Lương gia sẽ nắm bộ binh quyền. Hoàng đế thể để một phe quá mạnh.

Giữ Tạ Cảnh Hành sống là giữ một cái bóng.

Một cái bóng đủ để khiến Lương gia và Nhị hoàng t.ử dám hành động quá tay.

“Ta là quân cờ.”

Hắn .

là quân cờ là quân cờ.” 

Ta chợt rùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muoi-sau-tuoi-ta-bi-cha-ruot-ban-vao-lanh-cung-voi-gia-muoi-luong-bac/chuong-2.html.]

Biết là quân cờ mà vẫn chấp nhận ở bàn cờ chỉ hai khả năng.

Hoặc là tuyệt vọng đến mức còn đường lui.

Hoặc là đủ tỉnh táo để nhẫn nhịn, chờ một ngày lật thế.

Ta ngẩng đầu .

Ánh mắt từng cúi xuống ai, dù ở lãnh cung, tay trắng quyền thế. Người như , nếu đang âm thầm mài lưỡi kiếm trong bóng tối, thì sớm hóa thành tro tàn.

Ta thuộc vế .

Giữa tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió lùa qua song cửa, đột nhiên hỏi , giọng trầm mà nhẹ:

“Nếu một ngày bước khỏi lãnh cung, ngươi sẽ gì?”

Câu hỏi đến bất ngờ, nhưng cần suy nghĩ.

“Đi theo.”

Hắn khựng , như thể đáp án ngoài dự liệu. Ánh mắt khẽ nheo .

“Vì trung thành?”

Ta lắc đầu.

“Vì ngài khả năng thắng.”

Lời thẳng thắn đến lạnh lùng. Ta tô vẽ, thề thốt. Trung thành trong cung cấm vốn là thứ rẻ rúng, hôm nay quỳ , ngày mai thể lưng theo khác.

Ta chọn để trung thành.

Ta chọn kẻ thể bước đến cuối cùng.

Không gian lặng .

Rồi bật .

Không lớn, nhưng khẽ vang trong gian phòng trống trải như một mảnh băng nứt giữa mùa đông. Đó nụ chế giễu thường ngày, cũng sự lạnh nhạt. Lần đầu tiên, thấy thật.

“Ngươi đúng là lời dễ .”

Ta thản nhiên đáp:

“Nói dễ giúp  ích gì.”

Lời dứt, cũng nhận đặt cược. Nói như , hoặc giữ bên , hoặc xem là kẻ toan tính quá rõ ràng.

Hắn lâu.

Ánh mắt còn là ánh của một chủ t.ử dò xét cung nhân, mà là của một kẻ đang cân nhắc đồng minh. Trong đáy mắt u ám, đầu tiên xuất hiện một tia sáng mỏng — dịu dàng, mà là tin tưởng.

Trên án thư,  trải bản đồ Đại Tề bàn gỗ cũ.

“Tri Vi, ngươi thấy gì?”

Ta biên ải phía Bắc đ.á.n.h dấu đậm, còn kinh thành ở trung tâm.

Ta : “Biên ải nuôi danh vọng. Kinh thành nuôi quyền lực.”

Hắn khẽ .

“Lương gia giữ biên ải. Nhị hoàng t.ử giữ tham vọng. Văn thần giữ định.”

“Còn ngài?”

Hắn .

“Ta giữ danh.”

Danh chính ngôn thuận của con trưởng. 

Danh của Hoàng hậu Thẩm thị.

Danh của một từng là Thái t.ử.

Danh binh.

đủ khiến Hoàng đế thể phế bỏ .

Ta chợt hiểu.

Hắn tranh quyền bằng lực.

Hắn tồn tại để khiến khác thể phá thế cân bằng.

Thức ăn đưa đến lãnh cung ít mà hôm nay khác với khi. Trong giỏ đựng thêm một cái bánh, thấy ngay. Vỏ bánh dày bất thường.

Ta mang cho .

Hắn bóp nát vỏ bánh, lộ mảnh giấy mỏng.

Phó Hàn Đình- Cựu Thị lang Bộ Lễ.

Nội dung chỉ một dòng:

“Lương gia âm thầm xin điều thêm quân về kinh.”

Ta chữ, nhưng sắc mặt  hiểu.

“Hoàng đế ''

“Chưa.”

“Có chứng cứ?”

“Chưa.”

Ta thở chậm rãi.

“Vậy sẽ thành vu cáo.”

Hắn .

Ánh mắt sáng lên.

“Cho nên khiến họ tự lộ.''

Loading...