"Tại ?"
Anh hỏi .
"Vì Bạch Hân? Chỉ vì tương tác với cô một chút?"
"Anh hiểu, và cô chỉ là quan hệ công việc."
cúi đầu, Châu Dưỡng hiểu, mà.
Anh luôn cho rằng là , là .
Anh luôn cho rằng những lời nhận xét và sự cạnh tranh của đối với , và việc yêu là hai chuyện khác .
Cho nên sẽ cho rằng việc giúp đỡ đối thủ cạnh tranh của là gì sai trái.
Cho nên thể mặt công chúng, đổi sắc mặt mà bình luận rằng kịch bản của .
Còn thì ... tham luyến tất cả sự dịu dàng của .
Muốn một lòng một , dốc hết tất cả.
Vấn đề , thật tồn tại từ lâu, tồn tại lâu .
Cho nên... thật là sai.
Anh sẽ bao giờ thể như , đó là tình yêu của .
kết hôn với Châu Dưỡng khi bước chân giới điện ảnh.
Anh vẫn luôn rằng ngầm trải đường cho nhiều tài nguyên.
Sau , với rằng trong sự nghiệp chúng hãy tự việc của .
Những chuyện , bao giờ cho nữa.
Ly hôn là chuyện suy nghĩ lâu, Bạch Hân chỉ là một ngòi nổ.
Có lẽ, là vì quá mệt mỏi, sống tình cảm luôn nhận sự đáp của lý trí.
"Vẫn nên ly hôn thôi."
ngẩng đầu, nhẹ nhàng với .
Rồi đột nhiên ấn lan can.
Thân tàu lắc lư, trán tựa hõm cổ .
Một lúc lâu , chỉ thể thấy giọng chìm trong tiếng sóng.
"Được, đừng hối hận."
11
Sau đó Châu Dưỡng chuyện với nữa.
Cho đến khi xuống tàu, bắt đầu vòng ghép đôi thứ hai.
Ống kính chĩa chúng , nhưng hai chúng với câu nào nữa.
Tiếp theo, sáu vị khách mời sẽ tụ tập chơi những trò chơi nhỏ để quen với , và trực tiếp chọn lựa đối tượng cho vòng hai.
Châu Dưỡng chọn Bạch Hân, và Bạch Hân chọn Châu Dưỡng.
Đây dường như là kết quả mong đợi, thật hầu hết trong tổ chương trình đều cho rằng hai họ đến đây để ghép đôi.
Bây giờ cuối cùng cũng đúng hướng.
Châu Dưỡng vẫn cứ chằm chằm .
Bị đến khó chịu, cuối cùng chọn bình thường duy nhất trong chương trình để ghép đôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muoi-nam-an-hon-voi-anh-de/chuong-5.html.]
Người bình thường, trắng , ghép đôi với lẽ sẽ nhiều cảnh nữa.
Như cũng , ăn thì ăn, uống thì uống, khác đến để "hẹn hò", đến để du lịch.
Chỉ là cảnh tượng mắt, luôn hai thật chướng mắt.
Nhà Có Chiếc Ghế Mây
Trên quảng trường đài phun nước, Bạch Hân tinh nghịch tạt nước Châu Dưỡng, còn Châu Dưỡng chỉ mỉm cưng chiều.
Bên bờ biển, một con hải âu cắp mất miếng khoai tây chiên tay Bạch Hân, Bạch Hân hoảng hốt đội mũ lên, Châu Dưỡng vẫn mỉm cưng chiều.
Trong siêu thị, Bạch Hân nhón chân lấy đồ kệ hàng, Châu Dưỡng vẫn tiếp tục mỉm cưng chiều.
Có một điều nghĩ mãi .
Tại đến , hai cứ theo đến đó.
Một bàn tay với những khớp tay rõ ràng cướp tầm của , đối diện đưa cây kem cho , khéo léo che tầm của về phía hai họ.
"Cô Phó, cô thích vị vani."
...
Anh dân thường họ Trần, tên là Trần Diệc Thiên.
Là một lập trình viên của một công ty game.
bộ vest chỉnh tề, cặp kính gọng vàng tinh xảo và vẻ mặt điềm tĩnh, đều cho thấy chẳng hợp với hình ảnh một lập trình viên chút nào.
Nếu bỏ qua chiếc đồng hồ cổ tay , thứ thể bằng mười năm lương của một lập trình viên bình thường, thì thật sự tin là lập trình viên .
Chắc là ông chủ nào đó rảnh rỗi việc gì , đến để trải nghiệm cuộc sống.
Tuy là biên kịch, nhưng những năm gần đây vai trò đảm nhiệm nhiều hơn thật là nhà sản xuất và nhà đầu tư.
Vị "dân thường" thể , từng thấy từ xa vài .
Tập đoàn Hoa Thiên, ông chủ lớn của công ty giải trí lớn nhất trong nước, tuy là cực kỳ kín tiếng, nhưng trong giới là truyền thuyết về .
Chẳng trách thể bỏ gấp mười tiền để mời tham gia chương trình .
"Cô Phó, cô đoán phận của ."
Tổ phim cũng thật sự thoải mái với nhóm chúng , chỉ một ánh mắt của Trần Diệc Thiên, phim tắt máy .
"Cô và một bạn cũ của trông giống ."
"Người bạn cũ đó còn nữa."
" dám mong thể thật sự hẹn hò với bạn cũ đó, đây lúc công tác từng đến đây."
"Chỉ đưa trông giống cô như cô đến xem thử."
"..."
Hóa là kịch bản thế và bạch nguyệt quang.
Tổng tài nhớ nhung bạch nguyệt quang .
Thế là liền tổ chức một chương trình, bỏ tiền lớn để mời .
Tất cả , đều là những nhân vật nền ngẫu hứng của .
12
Bây giờ đang là mùa thu của thành phố .
Những ngọn đèn cổ điển sáng tối lập lòe, xe ô tô lướt qua mặt đường, gây những tiếng động giòn tan.
và Trần Diệc Thiên xổm bên lề đường.