Mưa đúng lúc - Kết

Cập nhật lúc: 2026-03-09 16:57:15
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17

Những ngày đó trôi qua nhanh.

Chớp mắt đến cuối năm.

xách hành lý xuống lầu, khỏi cổng trường thấy một chiếc xe quen thuộc.

Kỳ Hàn tựa bên cửa xe, thấy : "Đi thôi, đưa em một đoạn."

đột nhiên nhớ đầu tiên gặp .

Anh cũng hỏi như : "Đi ? Đưa em một đoạn."

Chúng cùng qua một đoạn đường.

Mà hiện giờ kết thúc .

đang định từ chối, cửa sổ xe lưng đột ngột hạ xuống.

Cô gái mỉm vẫy tay với : "Đàn chị, mau tới . Chúng cùng ."

Nói xong liền xuống xe kéo lên.

Suốt quãng đường, trong xe yên tĩnh.

Mãi đến khi tới sân bay, Kỳ Hàn giúp lấy đồ từ xe xuống.

cảm ơn.

Anh gật đầu.

Không còn gì khác nữa.

về đến nhà bao lâu, điện thoại của đàn em gọi tới.

"Đừng hiểu lầm nha đàn chị, đặc biệt đến đón em , chỉ là em tình cờ thấy , đoán là tiễn chị nên mới tự xung phong bảo thể giúp đỡ."

ngẩn .

Vừa quả thật tưởng rằng bọn họ ở bên .

"Không , em cần giải thích với chị, chúng sớm còn quan hệ gì ."

Đàn em thở dài: "Thật đáng tiếc."

Có gì mà đáng tiếc?

, lúc đầu cũng như , nhiều mặt rằng Kỳ Hàn bỏ lỡ mối tình đầu, thật đáng tiếc.

Đêm giao thừa, tuyết rơi lớn.

Ăn xong cơm tất niên, sofa trò chuyện với Hứa Yến một lát.

Thèm mala quá

Sau khi rời , gặp dịp lễ tết, thỉnh thoảng chúng sẽ liên lạc, chúc mừng lẫn .

Em họ đột nhiên ghé cửa sổ ngoài, lớn tiếng kêu lên: "Chiếc xe em từng thấy mạng , cả thế giới cũng mấy chiếc. Không ngờ thể thấy đồ thật ở chỗ ."

để ý: "Vậy em cứ thêm mấy cái ."

Ngày hôm , nhận điện thoại của bạn Kỳ Hàn.

"Trình Sênh, cô thấy Kỳ ca ? Đang Tết nhất mà ở nhà, cũng liên lạc .

"Trước đây từng như , chúng đều khá lo lắng."

Nghe xong, gần như trong nháy mắt, nghĩ đến vốn nên xuất hiện ở đây chiếc xe .

18

ngoài từ cửa sổ, thấy chiếc xe đó, đành hỏi một vòng dọc đường.

Cuối cùng mới thấy Kỳ Hàn ở gần một con hẻm.

Người đàn ông bên lề đường, áo sơ mi nhăn, cũng mặc áo khoác, sắc mặt lắm, tay cầm một điếu t.h.u.ố.c, hút.

Thấy , theo bản năng thẳng .

gần : "Điện thoại ?"

Anh lúng túng, lấy điện thoại , bấm một lúc : "Hết pin ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mua-dung-luc/ket.html.]

"Anh mau về . Đây nơi nên ở."

Kỳ Hàn ngẩn : " cũng chuyện gì xảy , theo bản năng cứ  theo qua đây. Trước đó em trong nhà giục em kết hôn, ..."

"Anh cái gì mà ? Chẳng lẽ kết hôn với ư? Kỳ Hàn, thể nào ."

Bấy lâu nay, từng dễ dàng đầu thật .

Từ nhỏ đến lớn tính tình đều bướng bỉnh.

Đã quyết định việc gì thì nhất định cho bằng .

Buông bỏ một cũng .

Anh lặng lẽ , khóe mắt đột nhiên đỏ lên.

Hồi lâu mới như chuyện gì mà nhún vai , với : "Trình Sênh, đói , mang theo tiền."

mời ăn một bát mì.

Mười tám tệ, mấy miếng thịt, rau xanh nhiều.

Hơi nóng nghi ngút, chúng đối diện , mờ gương mặt của .

Anh ăn chậm nhưng vẫn ăn hết.

Ăn xong, trở về dáng vẻ lúc mới quen , thong thả dùng khăn giấy lau miệng : "Đây đúng là bát mì dở nhất từng ăn."

19

Sau đó về Bắc Thành.

và Kỳ Hàn gặp nữa.

vốn dĩ là của hai thế giới, nếu cố ý ngóng thì thật sự khó tin tức về .

Năm đầu tiên khi nghiệp, yêu thêm nữa.

Đối phương là giám đốc của một công ty hợp tác, tính cách trầm , đối đãi với hòa nhã nhưng chúng ở bên luôn bình lặng, đầy một tháng chia tay.

Mùa xuân năm thứ hai, Bắc Thành đổ một trận mưa.

từ công ty , gặp Hứa Yến.

Tay trái còn xách vali, mặt với vẻ phong trần mệt mỏi, mỉm với : "Đã lâu gặp."

Mùa thu năm đó, chúng ở bên .

Anh cùng tất cả những việc thích.

Bạn bè xung quanh đều gọi là chị dâu, bất cứ chuyện gì cũng đều hướng về phía .

Chúng bao giờ dễ dàng lời chia tay.

Chúng cùng treo cây nhân duyên, một tấm thẻ tên của hai chúng .

Viết xong, tỉ mỉ thêm : [Trường vô tương vong.]

Anh nắm tay về.

Anh : "Thật ."

: "Ừ."

20

chợt nhớ đến một năm nọ.

quỳ bồ đoàn cầu nguyện, tâm nguyện quá nhiều, tỉ mỉ đếm từng cái một trong lòng , sợ bỏ sót cái nào.

Người đó bên cạnh , cuối cùng đỡ dậy, hờ hững : "Muốn cái gì thì với , nhanh hơn cái ."

Anh bao giờ tin những thứ .

đợi đến khi khỏi chùa, rời xa khói hương, khẽ thở dài, một câu.

Câu đó nhớ nhiều năm. Anh , gặp , thật là may phước ba đời của .

 

 

Loading...