5
Ngày hôm , Kỳ Hàn đến đón như hẹn.
Vừa đến nơi, điện thoại của reo.
Anh dãy màn hình hồi lâu mới buông tay : "Em , điện thoại."
Một như mà cũng lúc do dự như .
.
Sau khi trong, tùy tiện tìm một chỗ xuống, lâu từ bên ngoài .
"Bên ngoài lạnh như thế, Kỳ ca đang gọi điện thoại cho ai ?"
"Còn thể là ai nữa, Tô Mân. ghé sát một chút, hình như mấy ngày nữa cô sẽ về."
"Thật giả , thế thì Kỳ ca chẳng sẽ vui đến phát điên ?"
Người và việc khổ sở chờ đợi nhiều năm cuối cùng cũng kết quả , bất kể là ai cũng đều sẽ thấy vui mừng.
Cuối cùng cảm thán: "Quanh quẩn , ở bên cạnh Kỳ ca vẫn là Tô Mân."
Chỉ là lúc , đều đang ôn chuyện cũ, cảm thán tình thâm của bọn họ, khiến một bạn gái chính thức như chút thừa thãi, giống như một ngoài cuộc.
Khi Kỳ Hàn , bọn họ còn tiếp tục về chuyện nữa.
Môi mím , sắc mặt lắm, ẩn hiện chút phiền muộn.
Khi thấy , giấu những cảm xúc đó, tiến gần , nắm lấy lòng bàn tay , mỉm : "Chơi vui ? Lát nữa cùng cắt bánh kem."
.
Cắt xong, cắt xong sẽ chủ động đề nghị chia tay.
Thỏa đáng, chu , thật sự sẽ gặp nữa.
6
Cuối cùng vẫn thể cùng cắt bánh kem.
Bởi vì xong lời bao lâu, bên ngoài liền gửi một món quà .
Là Tô Mân sai gửi tới.
Là một chiếc đồng hồ đeo tay, qua thấy đắt tiền.
Là nhãn hiệu Kỳ Hàn thường dùng.
Cũng thật khéo, tặng cũng là đồng hồ đeo tay nhưng mua nổi nhãn hiệu , tặng là một mẫu giá cả chăng trong phạm vi năng lực của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mua-dung-luc/5-6.html.]
Cái tặng , Kỳ Hàn chỉ một cái, liền sai cất .
Cái của Tô Mân , lâu, lâu đến mức bàn tay cầm dây đồng hồ đều vì dùng sức mà trắng bệch.
Ánh mắt u tối, chút phức tạp. Cuối cùng rốt cuộc giơ tay, đeo chiếc đồng hồ lên.
Thế là chụp ảnh, gửi trong nhóm của mấy bọn họ, mắt của Tiểu Mân thật , hổ là Kỳ ca nhớ mãi quên bao nhiêu năm nay.
vốn dĩ thấy nhưng bên cạnh vặn một cô gái, là em họ của Kỳ Hàn, cô chắc là quá kích động, cũng kỹ bên cạnh rốt cuộc là ai, liền nắm tay thét ch.ói tai, cho xem điện thoại.
"Chị xem, bọn họ thật xứng đôi..."
Trên màn hình, Tô Mân trả lời một câu: "Anh thích là . Mọi giúp trông chừng , đừng để uống quá nhiều..."
Sau đó liền bắt đầu ồn ào, vỗ tay. đẩy đến tận phía .
cũng vỗ theo.
Dưới đáy hộp quà còn một tấm thiệp, nét chữ thanh tú, : "Cùng xa cách vẫn hiểu , chẳng quản biển mây sâu thẳm..."
Kỳ Hàn ngẩn , bàn tay cầm tấm thiệp cứng đờ.
Sau đó thế nào, giống như nhớ cái gì, vẻ mặt đột nhiên hoảng loạn, ngẩng đầu quanh bốn phía, cuối cùng, ánh mắt định , xuyên qua đám đông, đặt tầm mắt lên .
thản nhiên , khẩu hình với : "Sinh nhật vui vẻ..."
Anh lúc mới giống như thở phào nhẹ nhõm nhưng gọi cùng cắt bánh kem nữa.
Bạn bè nhiều, đều chơi hăng, bao lâu liền uống say.
Không ai chơi với , liền ở một bên .
Nhìn đến cuối cùng, em của đỡ lên lầu, cũng theo.
chuẩn thẳng.
Chuyện chia tay , cũng nhất định đề cập trực tiếp.
Lúc sắp cửa, em của đuổi theo xuống , tìm một vòng mới thấy , đó nhét cho một tấm thẻ phòng.
Vội vã mở miệng: "Kỳ ca đang ở tầng thượng chờ cô đấy, cô lên đó bồi ..."
quen .
Tên là Tiêu Cảnh Ý.
Chơi nhất với Kỳ Hàn, cũng là quen thuộc nhất trong đám bạn của .
thật cũng coi thường . Bởi vì luôn khẳng định, với những bạn gái đây của Kỳ Hàn gì khác biệt, chơi đùa tan, sẽ để tâm.
Chính chủ đều sắp về , ba phần tương tự, tác dụng gì?
Thèm mala quá