Mưa Đến Đúng Lúc - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-29 22:27:52
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đuôi lông mày từng chút từng chút nhếch lên, cố gắng kìm nén vẻ mặt hớn hở, quyết định tiếp nhận đống rắc rối , dù thì ai mà nỡ từ chối tiền cơ chứ.

"Vậy xin thử xem , nhưng nếu quản , hoặc tiểu thiếu gia phản kháng, là bên ngoài lời tiếng gì, phu quân về phía đấy."

"Được!"

Nghe thấy chữ , vui mừng khôn xiết.

"Phu quân tối nay bận ? Là về thư phòng, là ở chỗ dùng bữa đơn giản?"

"Không bận, hôm nay nàng chịu uất ức , ở bên nàng nhiều hơn một chút."

Ánh mắt Tạ Lễ thiêu đốt mắt , thành hôn hai năm, ít khi như , cũng ít khi ở trong phòng giờ .

Dùng bữa xong, khi tắm rửa, mục đích của Tạ Lễ rõ ràng, bế ngang lên, đặt lên giường, đám nha bên ngoài đều nhẹ chân nhẹ tay lui hết.

Ánh trăng thậm chí còn kịp treo giữa trời đêm.

Nụ hôn của Tạ Lễ phủ xuống cuồn cuộn như vũ bão.

Một phen ôn nhu, đôi bên tình nồng.

Tạ Lễ đè lên chịu dậy, thở dồn dập ép sát bụng , thời gian dài khiến bắt đầu chịu nổi.

Ta khẽ đẩy , vẫn bất động.

"Nặng, xuống ."

Ta dùng đại lực đẩy , nào ngờ khi ngã sang một bên liền thuận thế ôm lấy eo , lật lên , biến thành đè lên .

"Ta chê nặng."

Ta ngây Tạ Lễ đang nhắm mắt dưỡng thần, thể tin nổi mà chằm chằm làn môi mỏng của , thật chẳng bốn chữ thể thốt từ miệng .

Nhìn một hồi, liền phát hiện khóe môi khẽ nhếch lên, lộ vẻ mặt xa.

Ta đưa tay véo nhẹ phần thịt mềm bên hông , né tránh một chút, mặt đỏ, tim loạn nhịp mà thốt lên:

"Ngứa!"

Cảm nhận "bộ phận" nào đó của ai bắt đầu rục rịch, vội vàng lồm cồm bò dậy, tự chạy thẳng phòng tắm.

Còn đến nữa , náo "mạng " thì chẳng vui vẻ gì .

Đến khi trở , Tạ Lễ tắm rửa xong ở phòng tắm, còn cả chăn đệm mới.

Ta lên giường, Tạ Lễ kéo chăn đắp lên quá nửa, đồng thời cánh tay tự nhiên ôm lấy eo .

"Ngủ !"

Nóng quá mất!

Ta trằn trọc trở , Tạ Lễ liền lên tiếng: "Nàng mà còn xoay nữa, lẽ thêm một nữa đấy."

Dọa sợ tới mức tức khắc dám động đậy thêm chút nào.

, ngày hôm vẫn thức dậy muộn, mở mắt trời sáng choang.

Ta oán trách nha gọi dậy sớm, nha là do thiếu gia cho phép, đồng thời lão phu nhân cũng sai tới truyền lời, bảo cần qua thỉnh an.

Chuyện ...

Chẳng lẽ là họa phúc đến ?

Ta cũng dám cậy sủng mà kiêu, dậy thu dọn một lát, dùng xong bữa sáng đơn giản liền tới viện của lão phu nhân.

Lão phu nhân đang cùng mấy vị ma ma đ.á.n.h bài diệp t.ử, thấy đến, bà bảo xem bài giúp bà.

"Con đến thật đúng lúc, Hoài Ngọc học, con khuyên nhủ nó ."

Ta: "..."

Lão phu nhân sang với ma ma bên cạnh: "Đi, lấy chiếc vòng bích ngọc gia truyền của tới đây."

Đợi vòng mang đến, lão phu nhân nắm lấy tay , đeo cổ tay cho .

"Màu sắc quả nhiên vẫn hợp với trẻ tuổi các con hơn, cho con đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mua-den-dung-luc/chuong-6.html.]

A!

Chiếc vòng bích ngọc nước ngọc cực , là giá trị liên thành thì ít nhất cũng đổi mấy cửa tiệm.

Ta lập tức vui mừng đáp: "Đa tạ nương."

"Người một nhà còn tạ ơn cái gì, mau ."

"Dạ!" Ta hớn hở đáp lời.

Quả nhiên công việc nào là , chỉ lãnh đạo dỗ dành mà thôi.

Dưới ánh mặt trời, chiếc vòng bích ngọc phản chiếu ánh xanh thẫm, đẽ vô cùng.

Trong vườn, Tạ Hoài Ngọc đang đấu dế.

Ta nhịn , tiến lên khoe khoang: "Nhìn xem, tổ mẫu con cho đấy, ?"

Tạ Hoài Ngọc xì một tiếng khinh miệt: "Xì! Nhìn cái vẻ thấy qua sự đời của người kìa."

Ta hạ tay xuống, thu nụ .

"Đừng quên, hôm qua cứu mạng con đấy nhé."

Tạ Hoài Ngọc tuổi còn nhỏ, mặt đỏ cũng giấu, cảm xúc đều hết lên mặt.

"Ý con là trong phòng con một chiếc ngọc như ý, hơn cái vòng của người nhiều, người lấy thì cứ lấy ."

Chuyện ...

Người gặp vận tài lộc thì quả nhiên là cản cũng nổi mà!

*

"Tại con học?"

Tạ Hoài Ngọc lắc đầu: "Chỉ là thôi."

Được !

Lại trở về cái vẻ bướng bỉnh, dầu muối như .

Ta thử giao tiếp: "Sợ bạn học nhạo con ?"

"Không ."

"Sợ phu t.ử đối xử với con?"

"Không ."

"Vậy là..."

"Ôi chao, người đừng đoán nữa, ."

Ta sầu não, đứa trẻ vấn đề cũng thật lớn.

nghĩ đến năm trăm lạng bạc mỗi tháng cùng chiếc vòng tay, vẫn thể thử một phen.

"Vậy con ngoài thành cưỡi ngựa ?"

"Có ạ?" Trong mắt nó tức khắc lộ vẻ vui mừng.

"Dĩ nhiên là , giờ con thuộc quyền quản lý của ."

Trên mặt Tạ Hoài Ngọc lộ nụ .

Buổi chiều ánh nắng chan hòa, đưa Tạ Hoài Ngọc tới trang t.ử ở ngoại thành.

Ra khỏi cổng thành, mỗi cưỡi một con ngựa mang theo.

Suốt dọc đường, Tạ Hoài Ngọc cùng đua ngựa đuổi bắt, vô cùng vui vẻ.

nó cùng lắm chỉ chạy mười mấy vòng mã trường, bao giờ cưỡi ngựa đường xa như thế .

Ta chỉ thể đưa nó đường, mà còn thể đưa nó ở trang t.ử vài ngày nữa !

Tạ Hoài Ngọc càng thêm vui mừng.

 

Loading...