MỘT VỆT XANH - 8

Cập nhật lúc: 2025-07-09 00:06:19
Lượt xem: 11,633

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14

 

Bước chân Chu Khách khẽ động, dường như tiến về phía .

 

“Đừng đây!”

 

Ta trừng mắt , trong đáy mắt dồn đầy căm hận.

 

Hắn khựng .

 

Kẻ l.ừ.a đ.ả.o.

 

Tất cả đều là giả dối.

 

Pho tượng Phật tạc tặng – giả dối.

 

Lời hứa sẽ mãi mãi buông tay – giả dối.

 

Hắn từng vết bớt nơi đuôi mắt vết nhơ xí trời ban, mà là một nhành thanh cỏ dũng cảm đ.â.m chồi giữa tuyết phủ, là sức sống, là hy vọng.

 

Hy vọng khắc gương mặt, để ai thể đ.á.n.h gục.

 

Toàn là những lời dối.

 

Mưa chảy tràn mắt, mặn đắng, trượt xuống, như thể thứ gì đó len tim, đó nhẫn tâm khoét , vứt xuống bùn lầy.

 

Ta giật mạnh sợi dây chuyền, bứt đứt sợi dây mảnh, ném pho tượng Phật mặt Chu Khách.

 

Cạch!

 

Hắn yên, khóe mắt rìa tượng rạch một đường, m.á.u theo làn mưa loang thành vệt đỏ thẫm.

 

“Cút ngay.”

 

Ta trong mưa, nước mắt hòa với nước mưa, giọng bình lặng đến lạnh lẽo, từng chữ từng chữ rơi xuống:

 

“Ta vĩnh viễn… vĩnh viễn thấy ngươi nữa.”

 

Những cánh tường vi nở rộ đến tận cùng đang mục nát trong bùn mưa, bước chân nát vụn từng đóa, chẳng còn hương sắc.

 

Ta xoay , sải bước rời .

 

Chưa bao xa, Thôi Hà Châu nhặt lấy chiếc ô, đuổi theo:

 

“Chân Chân, —”

 

Ta hề dừng , bất chợt phắt , ném mạnh tờ giấy trong tay .

 

Giọng run rẩy, gần như vỡ vụn:

 

“Ngươi cũng là giả dối!”

 

Kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Hắn bắt chước nét chữ của Chu Khách để dẫn tới nơi .

 

Hắn gì chứ? Giả vờ thiện ý vạch trần dã tâm của Chu Khách để tự tô vẽ ư?

 

Ta sắp chịu nổi nữa .

 

Chỉ tỷ tỷ… chỉ tỷ tỷ là vĩnh viễn lừa dối .

 

Ta tìm nàng.

 

Gặp một gia nhân đường, họ tỷ tỷ đang ở thư phòng.

 

Ta lập tức , chạy về phía đó.

 

Thư phòng của tỷ tỷ dựng lầu trúc, bởi nàng yêu thích tiếng mưa tuyết gõ tre, âm điệu thanh lãnh dịu êm.

 

Trong đó, ngay cả tiếng bước chân cũng vang lên rõ rệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-vet-xanh/8.html.]

lúc , thấy tiếng cữu cữu, ông cùng tỷ tỷ đang chuyện nghiêm túc, nên nhất thời phát hiện .

 

Ta khẽ lau sạch nước mưa mặt, lặng lẽ dựa lưng khung cửa sổ, định chờ họ trò chuyện xong mới .

 

Giọng cữu cữu trầm thấp, mang theo chút nặng nề:

 

“Ngọc Quan, con vì Chân Chân mà quá nhiều . Nay di mẫu ruột của nó tìm đến, đón nó về, đó là chuyện . Sao con chịu buông tay?”

 

Ta khẽ chớp mắt, mưa lạnh theo lông mi chảy xuống, rơi xuống đất tan thành từng giọt.

 

15

 

Giọng tỷ tỷ từng vội vã đến thế, nàng nghẹn ngào :

 

“Đi? Đi ạ? Đây mới là nhà của , thưa cữu cữu. Muội vẫn còn nhỏ lắm, nỡ để theo một nữ nhân giang hồ, từ nay trôi giạt bốn phương?”

 

Chén khẽ đặt xuống bàn, phát tiếng va chạm khô khốc.

 

“Đó mới là nhân ruột thịt của nó.”

 

Cữu cữu lạnh lùng cất lời:

 

“Chúng nuôi nó hơn mười năm, là nhân nghĩa lắm . Ngọc Quan, con đừng quên, cha nó từng là kẻ thù chính trị của phụ con. Chính vì gã, phụ con mới liên tiếp giáng chức, khiến mẫu con chịu khổ nơi biên cương. Tất cả là nhờ ơn của tên Song Tu .”

 

Tỷ tỷ bật .

 

phụ cũng gián tiếp hại c.h.ế.t cả nhà !”

 

Trong phòng im phăng phắc.

 

Tiếng mưa đập lên mái trúc như thác đổ, ầm ầm dội tai, giống như cả thế giới đang sụp xuống.

 

Ta bên ngoài, hoa mắt, chằm chằm mũi giày của . Cảm giác như đang rơi tự do một vực sâu đáy.

 

Tiếng tỷ tỷ run rẩy:

 

“Hôm , khi con và mẫu tìm thấy trong con ngõ nhỏ, chỉ là một hài nhi còn bọc trong tã, tỷ tỷ ruột mới sáu tuổi ôm lòng. Bên cạnh là đàn ch.ó hoang đang chực chờ, bởi tỷ tỷ của c.h.ế.t, còn thì sắp đông cứng đến tắt thở…”

 

“Năm đó, phụ của sai, nhưng cha con cũng . Song, những đứa trẻ … chúng sai ở chỗ nào?”

 

“Ngày đó, mẫu bắt con hứa, từ nay con chính là tỷ tỷ của . Cữu cữu, cũng từng giường bệnh của mẫu mà thề: sẽ thương yêu , sẽ chăm sóc cả đời .”

 

Tỷ tỷ ôm mặt, nghẹn ngào:

 

“Người khát khao tình thương của đến mức nào? Khi còn nhỏ, mỗi đám bạn bè trêu chọc, liền hùng hồn rằng một vị cữu cữu là đại tướng quân, còn thật nhiều ca ca, tỷ tỷ sẽ chỗ dựa… tại ? Tại các bao giờ chịu yêu thương thêm một chút… Dù nghịch ngợm, cũng chỉ là vì đến thôi…”

 

“Trong nhà, sinh thần của từng , đều tận tâm chuẩn lễ vật. Vậy mà ngày mai đến lượt lễ cập kê của , các còn đợi xong, vội vã đuổi …”

 

Tỷ tỷ nổi nữa, gục bàn nức nở, từng tiếng nấc thắt lòng.

 

Bạch tướng quân im lặng thật lâu, buông một tiếng thở dài nặng nề, dậy khẽ vỗ vai tỷ tỷ:

 

“Thôi . Nếu con thực sự nỡ, thì cứ để nó ở .”

 

con cũng nên hiểu, di mẫu ruột của nó đến kinh thành, sớm muộn gì cũng nhận nó. Con cũng lấy chồng, chẳng thể bảo hộ nó cả đời.”

 

“Con rõ hơn ai hết, đứa nhỏ ghét sự dối trá đến nhường nào. Những chuyện , sớm muộn gì cũng nên cho nó .”

 

Tỷ tỷ nấc nghẹn, giọng đứt quãng:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Để… để vui vẻ qua lễ sinh thần hẵng …”

 

Lầu trúc trở tĩnh lặng đến mức cực hạn.

 

Từng tiếng thở khe khẽ cũng thấy rõ mồn một.

 

 

Ta lặng lẽ xoay xuống bậc thang. Như quên cách hô hấp, cứ thế bước , như một hồn ma phiêu tán giữa màn mưa, chẳng ai phát giác.

 

Loading...