MỘT VỆT XANH - 7
Cập nhật lúc: 2025-07-09 00:05:37
Lượt xem: 11,033
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên thuỷ đình, mùi sen tàn cuối hạ vấn vương trong khí, gió oi nồng khẽ lay động dải lụa váy áo.
Chu Khách đó, mỉm .
Ta bước lùi hành lang gỗ hào hứng kể:
“Hồi thu năm đó, khi Bạch Vận lễ cập kê, tiệc sinh thần cả thuyền cua lớn do cữu mẫu nhờ nhà bên Giang Nam vận chuyển đến.”
“Còn tỷ tỷ thì đầu xuân, băng tuyết vẫn tan, nhưng cữu cữu và các biểu ca chuẩn nào cá ngần, tôm tươi, hạt thông Liêu Đông, thịt hoẵng rừng, quýt Phượng Vĩ phương Nam, thì là mẻ b.úp mới hái từ Hổ Khâu…”
Kể đến đây, tựa nhẹ lan can, ánh mắt thoáng lạc :
“Hôm , tuyết cũng rơi, nhưng là tuyết bông mềm mại. Trong noãn thất, khách khứa quây quần bên những cành mai mới cắm, hương hoa thoang thoảng. Ai nấy cùng nâng chén, chúc mừng tỷ tỷ trưởng thành, chúc nàng trăm năm phúc lạc.”
Chu Khách bước tới, cạnh , cũng tựa lan can, khẽ hỏi:
“Vậy đến lượt tiểu thư cập kê, tiểu thư gì?”
Ta trầm ngâm một lúc lâu, đáp khẽ:
“Ta … chân tâm.”
Chỉ cần ngày , những đến chúc đều là từ tấm lòng thật sự, thì dù lễ vật , cũng sẽ vui vẻ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chu Khách lặng lẽ , gió nhẹ hất sợi tóc vương ngang khóe mắt. Ta cúi đầu, để bên mặt vết bớt khuất dần trong bóng râm.
Hắn trưởng thành hơn nhiều, đến nỗi các tỳ nữ trong phủ trông thấy cũng khỏi đỏ mặt e thẹn.
Ta cảm thấy bản nuôi dưỡng , trong lòng chút kiêu hãnh, nhưng sâu thẳm dấy lên một nỗi sợ mơ hồ, u tối mà chẳng dám đối diện.
—Nếu thể, thu lời khi , cầu rằng tỷ tỷ đừng đem lòng yêu .
Tỷ tỷ vốn nhiều mến mộ, thiếu một Chu Khách, cũng đáng kể gì.
Hôm , âm thầm ứng một điều ước sinh thần.
Ta cầu nguyện, cần lời chúc của tất cả , chỉ cần chân tâm của tỷ tỷ và Chu Khách là đủ.
Ngoài xa, trời nổi tiếng sấm u uẩn, gió l.ồ.ng lộng cuộn sóng mặt hồ.
Tựa như trời cao đang đáp lời:
“Được, Chân Chân, thấy . Điều ước của ngươi… sẽ thành hiện thực.”
13
Ngày lễ cập kê, mưa xối xả như trời vỡ.
Nhũ mẫu cầm ô bước lên bậc đá, trận gió mưa táp mặt khiến bà lảo đảo, suýt trượt chân.
Bà vỗ vỗ vạt áo ướt, lắc đầu thở dài:
“Già , già thật .”
Ngẩng lên, bà trông thấy đang hớn hở chạy ngoài, trong tay nắm c.h.ặ.t một tờ giấy giống như thư tín bay từ cửa sổ. Nhũ mẫu giật kêu:
“Tiểu thư định thế? Mưa to quá, đừng chạy lung tung!”
Ta bung ô, bước thẳng màn mưa, giơ cao tờ giấy, nụ rạng rỡ:
“Chu Khách sợ ngày mai bận rộn, nên chúc mừng sinh thần !”
Nhũ mẫu vội vẫy tờ thư trong tay:
“Có một bức gửi qua cổng hông cho tiểu thư đây!”
Ta để tâm, chỉ dặn bà mở xem .
Đến gần giàn tường vi bên cạnh Yên Hồi Đường như lời ghi giấy, ngạc nhiên vì thấy bóng dáng Chu Khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-vet-xanh/7.html.]
Ta xoay một vòng, mưa rơi tí tách vành ô, đang định lên tiếng gọi thì bỗng bắt gặp bóng lưng quen thuộc của Chu Khách bên cạnh giả sơn.
Chưa kịp cất lời, một dáng khác lọt tầm mắt – Thôi Hà Châu.
Bầu khí giữa hai căng như dây đàn, họ dường như đang tranh cãi.
Ta rón rén bước gần hơn, nép bên giàn tường vi.
“Đừng lừa nàng nữa…”
Đó là giọng Thôi Hà Châu.
Lừa ai?
Ta nhíu mày, cố rõ giữa tiếng mưa ào ạt, nhưng âm thanh của họ mỏng manh, gần như nuốt trọn.
Dù , vẫn một từ quan trọng.
Hắn gọi Chu Khách là “A Khổ.”
“A Khổ, ngươi đừng tiếp tục lừa Chân Chân nữa, nàng chẳng hiểu gì cả.”
Chu Khách vẫn điềm nhiên, giọng trầm lạnh:
“Lừa? Ai trong chúng kẻ lừa gạt? Ngươi thì khác ?”
“Ở đây lâu ngày, ngươi thực sự nghĩ là thiếu gia ư? Thôi nhị, chúng đều từ bùn lầy mà bò , nhờ lừa lọc, cướp giật mới sống đến hôm nay. Thế nào, chỉ ngươi mưu cầu phú quý, còn thì ?”
Hắn bật khẽ, ánh mắt rét lạnh:
“Hay là… khẩu vị ngươi đổi ? Không còn thích vị Bồ Tát cao nữa, mà để mắt tới tiểu xí của nàng?”
Ngực Thôi Hà Châu phập phồng, siết c.h.ặ.t t.a.y, một tay tóm lấy cổ áo Chu Khách:
“Cảnh cáo ngươi, đừng bao giờ đem vết bớt của nàng trò !”
Chu Khách gạt tay , giọng trầm hẳn, mang theo âm sắc u ám:
“Ngươi thế? Khi còn ăn mày ở Quan Âm Tự, đêm nào cũng cặm cụi tạc đá, trong mắt chỉ Thích Ngọc Quan. Người bố thí cho một chiếc bánh bao, ngươi giấu đến mốc xanh mà cũng nỡ ăn. Vậy mà giờ đây, miệng đầy Chân Chân, hận thể đạp , để tự chạy đến mặt nàng con ch.ó. Đại tình thánh, ngươi quản rộng đấy.”
Mưa lăn dài gương mặt Thôi Hà Châu, men theo sống mũi, nhỏ xuống môi. Đôi môi mấp máy, một nỗi cam chịu hiện lên nơi đáy mắt.
“Nàng giống họ… Ngươi sẽ hiểu.”
Tiếng mưa rơi như trống dồn, nuốt trọn thanh âm, chỉ còn câu nhẹ hẫng :
“Ta sẽ cưới nàng.”
Chu Khách thoáng nheo mắt, vẻ mặt lãnh đạm:
“Tùy ngươi.”
Trong mắt , Thôi Hà Châu cũng chỉ là kẻ lợi dụng thế lực của hai nhà Bạch – Thích, cưới tỷ tỷ thì sang cưới . Chuyện đó, liên quan gì tới ?
Mục tiêu của đạt , con đường phía mở .
Hắn sẽ bận tâm, liệu cô gái xí tên Thích Chân đang từ một hố lửa rơi hố lửa khác .
Chu Khách xoay , mi tâm cau c.h.ặ.t, ánh mắt rét lạnh, đầy vẻ chán ghét.
Rồi trông thấy .
Mưa trút xuống từ đỉnh đầu, lạnh len lỏi từ gan bàn chân, tỏa .
Trời cao dường như đang giễu cợt.
“Nhìn , Chân Chân, khiến ngươi thất vọng thêm một nữa.”