MỘT VỆT XANH - 15

Cập nhật lúc: 2025-07-09 00:12:35
Lượt xem: 11,698

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng gió rít bên tai, bóng ba con hắc khuyển lao thẳng về phía kẻ mắt đỏ ngầu vì hận.

 

Bạch Vận lặng trong gió, thốt lên:

 

“Chúng là món quà phụ tặng . Khi ai cũng bảo đừng nuôi, những con ch.ó hung hãn sẽ c.ắ.n . phụ trao chúng cho , chỉ : ‘Chó theo chủ. Phụ tin ch.ó của con sẽ hại .’”

 

Nàng nghiêng mắt, giọt lệ dâng đầy và run giọng hỏi :

 

hôm nay, để chúng hại … Phụ trách ?”

 

Tỷ tỷ từ khoang thuyền bước , di mẫu nàng an trí nơi an . Nàng siết c.h.ặ.t lấy vai hai đứa chúng , lời nhẹ như gió nhưng kiên định:

 

“Sẽ .”

 

“Vì các … đang bảo vệ gia đình.”

 

Bạch Vận đầu bật nức nở trong vòng tay tỷ tỷ.

 

Ta cố kìm nước mắt, sang tỷ tỷ. Nàng c.ắ.n môi đến bật m.á.u, đôi mắt khô khốc, để lệ rơi. Vì nàng — nước mắt lúc quá nặng, chỉ cần nàng , sẽ sụp đổ theo.

 

Nàng ôm chúng thật c.h.ặ.t, ngăn để đôi mắt non nớt ngoái đống m.á.u thịt phía .

 

vẫn cảm nhận khí tức quen thuộc— ngoảnh đầu.

 

Chu Khách dẫn hai biểu ca thoát từ đám loạn binh.

 

Thôi Hà Châu lúc , đôi chân c.ắ.n rách nát, m.á.u chảy lênh láng. Hắn tuyệt vọng như kẻ vớ cọng rơm cứu mạng, níu lấy vạt áo Chu Khách, giọng run rẩy:

 

“A Khổ… chúng cùng từ Thiên Ưng Các mà…”

 

Tim siết c.h.ặ.t.

 

Chu Khách cúi , trầm mặc một thoáng, :

 

“Nhị ca, ngày đó ở Thiên Ưng Các, chính từng dạy : Làm t.ử sĩ, . Vì thế đêm hôm , khi gãy chân, mới ném hang sói, tự dùng sợi dây duy nhất để leo khỏi vách đá.”

 

Hắn cúi xuống, lạnh nhạt cắt đứt vạt áo Thôi Hà Châu níu, về phía , mặc kệ tiếng gào t.h.ả.m thiết phía .

 

“A Khổ… nhớ kỹ lắm. Cảm ơn dạy.”

 

Dần dần, tiếng rên xiết im bặt.

 

Khi ngoảnh , chỉ còn một Thôi Hà Châu sấp giữa vũng m.á.u, nửa tỉnh nửa mê, ba con hắc khuyển vẫn đang cắm răng xé xác.

 

Kẻ từng ưng khuyển cho giang hồ, thành ưng khuyển cho thiên t.ử, một đời đắm chìm trong quyền mưu, coi rẻ tình nghĩa—

 

Cuối cùng, đến cũng từng trọn một ngày.

 

27

 

Khi tất cả bụi trần lắng xuống, đông về.

 

Chúng an táng xong mộ phần của cữu cữu, cùng đón một cái Tết ở Sở Châu.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Không pháo trúc, đèn l.ồ.ng đỏ—chỉ còn một bầu khí tĩnh lặng, yên ả đến lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-vet-xanh/15.html.]

 

Ngày rằm tháng Giêng, cữu mẫu dẫn theo Bạch gia cùng tỷ tỷ, đến mộ phần nhà , cúi lạy hồi lâu làn mưa phùn.

 

Bạch Vận dần lấy tinh thần. Nghe kể chuyện về A tỷ khuất, nàng nhạt, thấy bản giống Tống Ý.

 

Trước khi họ về quê ngoại của cữu mẫu, bến thuyền tiễn.

 

Bạch Vận ghé sát tai , khẽ :

 

“Sang xuân năm , tới Sở Châu dạy bơi lặn.”

 

Ta nàng, cũng bật .

 

Thuyền sắp nhổ neo.

 

Cữu mẫu và các Bạch gia boong vẫy tay chào .

 

Tỷ tỷ lặng lẽ dõi mắt theo . Những điều nàng , hết đêm qua.

 

Đêm , nàng trao trả bộ y phục mới may cho lễ cập kê mà từng bỏ , cùng với mấy bộ xiêm áo suốt bốn năm qua. Mỗi bộ đều khác về kích cỡ, là nàng và nhũ mẫu đoán theo vóc dáng từng năm để đặt may.

 

Nàng trưởng thành, thể hiểu nhiều điều hơn .

 

“Chân Nhi, đời như quán trọ, bước chân và tỷ sẽ mãi tiến về phía .”

 

“Đừng quá buồn, tỷ tỷ sẽ để một phần nỗi nhớ ở bên cạnh .”

 

Ngày , luôn thích chữ “mãi mãi”, mong gắn bó cùng một rời nửa bước, mong tình cảm mãi mãi thuộc về riêng .

 

khi , chính khi một quá đắm chìm hai chữ “mãi mãi”, cũng là lúc khởi đầu của nỗi mất mát.

 

Tỷ tỷ chỉ là tỷ tỷ của riêng đời quá nhiều sợi dây ràng buộc lấy nàng, trở thành một sợi dây nữa.

 

Thế nên, hôm nay bên bờ sông, yếu đuối, chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y vẫy về phía con thuyền đang rời bến.

 

Chỉ một đêm thôi, học cách lời tạm biệt.

 

may mắn , khi xoay —vẫn còn đó đợi .

 

Di mẫu cùng Chu Khách gốc cây ven đường, chờ trở về nhà.

 

Sáng xuân mờ sương, gió thoảng cuốn những hạt bụi ẩm vương lên vết bớt xanh nhạt nơi đuôi mắt. Ta lao đến chỗ họ, mái tóc tung bay, còn sợ hãi gió lật tung vết bớt để cúi đầu trốn tránh như ngày xưa.

 

Thế gian rộng lớn đến , đủ chỗ để những kẻ đầy tham vọng tranh giành hơn thua, quyền lực cuộn dâng như thủy triều. cũng đủ chỗ dung chứa những đứa trẻ mang mặc cảm, những nỗi ân oán, hờn ghen và cả vết thương lòng.

 

Thật , chỉ cần ngẩng đầu, kiên quyết bước tới là .

 

Một kiếp nhân sinh trăm năm vội vã, bao từng cùng trú một mái hiên, cùng cũng hóa thành khách qua đường.

 

cũng những , vốn dĩ chỉ nên là khách qua đường, ngoan cố dẹp hết gió tuyết chồng chất, tìm một con đường, bước đến mặt —để cùng vững nơi nhân gian.

 

Đừng vội lời từ bỏ.

 

Chỉ khi bước đến tận cùng, mới thể gọi là một đời trọn vẹn.

 

-HẾT-

Loading...