MỘT PHEN XUÂN Ý RỘN RÀNG - 13

Cập nhật lúc: 2026-02-09 14:59:24
Lượt xem: 438

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chăm sóc cho phụ mẫu. Trong nhà đang lúc khó khăn, Tiểu Xuân giờ là Trưởng Công chúa coi trọng, là nữ quan phẩm cấp, cho dù bất đắc dĩ cưới nàng quý , nàng cũng giở tính nhỏ nhen. Dù nàng vẫn là chủ mẫu, nàng vượt qua nàng .”

 

Ân lão gia dặn dò Ân Tông Lâm khi ngoài thì tìm những ai. 

 

Ân phu nhân lặng lẽ rơi lệ, căn dặn Ân Tông Lâm trời lạnh nhớ thêm áo, ăn uống đúng bữa.

 

Nghe xong vở diễn của Ân Tông Lâm, chậm rãi bước tới.

 

“Tiểu Xuân.”

 

Hắn mặt mày rạng rỡ, chỉnh y phục, chờ nữa:

 

“Chúng thôi.”

 

Ta yên nhúc nhích, hỏi: “Đi ?”

 

Ân Tông Lâm sững sờ.

 

“Nhị thiếu gia, đến dẫn ngươi ngoài.”

 

Hắn ngơ ngác quanh, phụ mẫu , mấy di nương chen chúc một chỗ:

 

“Không thì còn thể là ai?”

 

Ta vẫy tay với Đỗ Nhược Hoa: “Đỗ cô nương, thôi.”

 

Mắt Đỗ Nhược Hoa sáng lên, ba bước gộp hai chạy đến bên .

 

“Tiểu Xuân!”

 

Ân Tông Lâm bám lấy cánh cửa ngục kẽo kẹt, vội vàng :

 

“Tiểu Xuân, ngươi cứu nàng gì? Cứu , ngoài. Chỉ cần ngươi cứu , sẽ bỏ Đỗ Nhược Hoa, cưới ngươi thê t.ử.”

 

“Nàng là con gà mái đẻ trứng, giống ngươi, ngươi phúc khí. Chúng … chúng sinh thật nhiều con… chẳng ngươi luôn sinh con cho ?”

 

Ta : “Ngươi là bánh bao thơm gì , để tranh gả cho ngươi?”

 

“Hả?” 

 

Hắn dám tin.

 

Ta bước lên một bước, hạ giọng :

 

“Ngươi ngươi và Đỗ Nhược Hoa mãi sinh con ? Vì ngươi thất đức.”

 

“Ngươi g.i.ế.c ba đứa con của chính , từng quỳ Phật Tổ, cầu Phật Tổ khiến ngươi cả đời con, tuyệt tự mà c.h.ế.t.”

 

Sắc mặt Ân Tông Lâm nhanh ch.óng tái , trong mắt bốc lên lửa giận.

 

Ta dẫn Đỗ Nhược Hoa ngoài.

 

“Con tiện nhân, Khương Xuân Ý, ngươi đúng là đồ tiện nhân c.h.ế.t yên, con đĩ vạn cưỡi…”

 

Ân Tông Lâm phía c.h.ử.i rủa.

 

Ta dừng bước, :

 

“Ân phu nhân, Ân lão gia thua bạc bán đề giả, bà đoán xem thua bạc, ông gì?”

 

“Ông đó, đem nữ nhi bán cho Cao gia, cấn trừ ba vạn lượng nợ. Cao Cửu Lang đ.á.n.h c.h.ế.t chính thất, ở Cô Tô những nhà t.ử tế đều chịu gả nữ nhi cho .”

 

“May mà Ân lão gia mắt tinh hùng, nếu Cao Cửu Lang lấy một vị tiểu thư như kế thất?”

 

Ta liếc Ân Tông Lâm một cái:

 

“Chuyện , nhị thiếu gia cũng đấy.”

 

Ân phu nhân kinh giận, “chát chát” hai cái tát giáng thẳng lên mặt Ân lão gia và Ân Tông Lâm, vang dội kinh .

 

Tiếng c.h.ử.i mắng của Ân phu nhân xen lẫn tiếng rên rỉ của Ân lão gia chịu hình, tiếng kêu t.h.ả.m và biện bạch của Ân Tông Lâm, trong ngục nhất thời náo nhiệt vô cùng.

 

Đại tiểu thư lo mẫu trong ngục chống đỡ nổi, nhờ trông nom giúp, phía nàng sẽ nghĩ cách vớt mẫu .

 

Giờ xem , sức chiến đấu của mẫu nàng cực mạnh, trong chốc lát còn gục , ngày nào mở mắt cũng là đ.á.n.h .

 

23

 

“Chẳng cô phản đối mê tín phong kiến ? Đến đây cầu Phật Tổ.”

 

Đỗ Nhược Hoa cứu nàng mà cho sắc mặt , vẫn âm dương quái khí.

 

Ta liếc nàng một cái, thản nhiên :

 

“Chẳng lẽ với Ân Tông Lâm rằng tinh nguyên suy kiệt của là do tay .”

 

Theo , khi ngục, vẫn quen uống khổ sâm mật ong. 

 

Chỉ tiếc là còn cơ hội tiếp tục nấu dầu hạt bông bữa ăn khuya cho nữa.

 

Đỗ Nhược Hoa vui :

 

“Vậy thì cảm ơn cô .”

 

“Không cần khách khí.”

 

Ta nhận lời.

 

Đỗ Nhược Hoa: “……”

 

Xe ngựa dừng cổng lớn Đỗ gia. 

 

Ta vén một góc rèm:

 

“Trong thời gian cô ở trong ngục, Đỗ lão gia và phu nhân vì cứu cô mà chạy vạy khắp nơi, tốn ít tâm sức, đủ thấy họ thương xót nữ nhi của . Nghĩ đến dù là hòa ly thủ tiết, cuộc sống của cô cũng sẽ tệ.”

 

Đỗ Nhược Hoa ngẩng cao đầu bước xuống xe.

 

Nàng cúi vén rèm xe, nhưng chần chừ mãi chịu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-phen-xuan-y-ron-rang/13.html.]

 

“Này.”

 

Quay lưng về phía , nàng :

 

“Thật về trường học, tiếp tục học .”

 

Ta im lặng một thoáng, câu bấy lâu nay vẫn nhưng kịp thốt :

 

“Xin . Ta viện.”

 

“Không .”

 

Nàng hít mũi một cái: “Trước khi cô nước ngoài, chẳng lén đến bệnh viện giúp ứng tiền viện phí ?”

 

Đỗ Nhược Hoa nhảy xuống xe, để một câu:

 

“Khương đại nhân, hậu hội hữu kỳ.”

 

“Hậu hội hữu kỳ, Đỗ cô nương.”

 

Ta mỉm đáp .

 

24

 

Đại tiểu thư gửi thư tới, phong thủy Cao lắm, Cao Cửu Lang cũng giống như phụ , uống một trận rượu xong thì đột nhiên liệt. 

 

May mà nàng chẩn hỉ mạch, coi như trong cái rủi vẫn còn cái may.

 

Đại tiểu thư tiếp quản việc ăn của Cao gia, chỉ là danh nghĩa của Cao Cửu Lang một sòng bạc, long xà hỗn tạp, gai góc ít, quản lý khá phiền phức. 

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Đại tiểu thư hỏi nên xử trí thế nào. 

 

Ta hồi thư, bảo nàng đem sòng bạc đó dâng cho Chiêu vương mới phiên.

 

Cùng thư gửi đến Tô Châu, còn khóa trường mệnh và vòng tay vàng chuẩn cho đứa bé còn chào đời của đại tiểu thư.

 

Bạch di mà đỏ mắt, mặt Thẩm Quan Phục cứ lặp lặp mãi:

 

“Khổ mệnh của ơi… bao giờ mới bế tôn t.ử béo mập đây…”

 

Thẩm Quan Phục xoa xoa thái dương. Hắn sắp ba mươi , những cô nương Bạch di giới thiệu, một ai chịu.

 

Bạch di xìu xuống, bắt đầu lo liệu chuyện tìm lang quân cho .

 

“Nương, đừng bận tâm nữa.”

 

Ta thật với bà:

 

“Đại phu từng , sảy t.h.a.i nhiều , thể sinh con nữa. Nhà nào một tức phụ sinh nở chứ?”

 

Bạch di lập tức cảm thấy gả , ở trong nhà cũng :

 

“Nương nuôi con cả đời, khỏi sang nhà còn chịu uất ức.”

 

Thẩm Quan Phục dường như gợi ý. 

 

Sau Bạch di càm ràm đến chịu nổi, :

 

“Nương, thật con , đừng hại nhà .”

 

Bạch di như sét đ.á.n.h giữa trời quang.

 

Bà chỉ : “Con .”

 

Rồi chỉ Thẩm Quan Phục: “Con cũng sinh .”

 

Bạch di ôm bài vị của phụ Thẩm Quan Phục mà :

 

“Thẩm gia chúng sắp tuyệt tự !”

 

“Hay là nương tự sinh ?”

 

Ta an ủi bà.

 

Thẩm Quan Phục nhịn , còn liên tục phụ họa:

 

“Ý tệ.”

 

Kết quả Bạch di đuổi theo chạy khắp nhà.

 

Đêm khuya yên tĩnh, Bạch di ngủ. 

 

Ta hâm một ấm rượu, cùng Thẩm Quan Phục trong sân đối ẩm.

 

“Trước đây lâu , từng với nương, nếu cưới một , đừng nàng từng hầu hạ nam nhân khác, cho dù là hòa ly, tái giá, sinh con, cũng quan trọng.”

 

Ta nghi hoặc hỏi: “Vậy điều gì mới là quan trọng?”

 

Thẩm Quan Phục nhấp một ngụm rượu nhạt, ánh sáng bầu trời đêm.

 

“Nàng bằng lòng, là quan trọng nhất.”

 

Ta sững trong chốc lát.

 

Hoàn hồn , nâng chén về phía :

 

“Cảm ơn.”

 

Cảm ơn nhắc tới mặt Trưởng công chúa, cảm ơn trao quyền lựa chọn tay .

 

Thẩm Quan Phục chạm chén với :

 

“Người một nhà, cần gì cảm ơn?”

 

“Ừ, một nhà.”

 

- Hoàn văn - 

 

Loading...