Một Hầu Gia Như Ta Thì Có Thế Có Ý Gì Xấu - Chương 129: Cục Diện Bế Tắc

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:03:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kể từ đó, Thượng thư phủ trở thành tâm điểm của sự chỉ trích. Bản thỉnh tội mà Phí đại nhân lên đó trả về nguyên trạng. Lúc , ngay cả đường lui là từ quan về quê cũng bịt kín.

 

Ngụy phu nhân như mất hồn. Những biến cố liên tiếp xảy khiến bà mất chỗ dựa. Ngụy gia còn cho phép bà bước chân cửa, thậm chí còn cắt đứt quan hệ với gia đình bà.

 

Ở kiếp , lúc , sư phụ của Phí Nhàn đích tới Hoàng thành. khi kịp gặp Phí Nhàn, ông Phí Trường Hải tố giác với Hoàng đế. Sau khi sự việc xảy , các tộc lão nhà họ Ngụy vẫn còn cố gắng cứu vãn đôi chút, đổ tội lên đầu Bạc Ngôn. Hoàng đế cũng ngốc, Thượng thư thể giữ để từ từ xử lý, nhưng cơ hội để trừ khử một vị Hầu tước thì nhiều.

 

Thế là trong cảnh cô lập, Bạc Ngôn gán cho cái tội cấu kết với ngoại tộc. Mọi con đường thăng tiến của đều c.h.ặ.t đứt! Phí đại nhân giáng ba cấp, cuộc sống của Phí Nhàn cũng ngày càng gian nan hơn.

 

Nếu Bạc Ngôn còn tỉnh táo, lẽ sẽ nhớ rằng đó Phí Nhàn sống bằng một kẻ hạ nhân. A Mậu cũng vì đ.á.n.h đập tàn nhẫn mà thổ huyết qua đời...

 

Tất cả những chuyện chỉ tạm thời lắng xuống khi Phí Trường Thanh nhận hết tội trạng và tự sát để tạ tội với Hoàng đế, mong ngài truy cứu thêm nữa.

 

Việc giải quyết thỏa hai gia tộc khiến tâm trạng Hoàng đế . Sau đó, ngài nới lỏng sự hạn chế đối với các hoàng quốc thích, khiến Mộ Dung Cảnh buộc chứng kiến một sự việc.

 

Cho đến tận bây giờ, Mộ Dung Cảnh vẫn đang chứng kiến những sự hỗn loạn và những kết quả thể lường .

 

Kết quả như cũng giải thích rõ vì Hàn Nguyên Chi cam tâm tình nguyện sai khiến. Mối quan hệ giữa và Tiêu Dịch vẫn luôn là một ẩn , chỉ là lúc đó phơi bày rõ ràng như hiện nay, phần lớn sự việc đều thể rõ. Nếu Khai Hoang để Tiêu gia chủ còn sống, tại Tiêu Dịch nhất định c.h.ế.t? Đây chính là điều Hàn Nguyên Chi sáng tỏ, cũng là chấp niệm cuối cùng của .

 

Về câu cuối cùng của , tự nhiên là một bí ẩn khác và... một sự lừa dối.

 

Việc Tiêu Kỳ Chấn là kẻ Khai Hoang, Tư Thiên Chính tự nhiên báo cáo với cấp . đó, Hoàng đại nhân hạ lệnh cho tạm thời về nhà nghỉ ngơi, chuẩn cho hôn sự diễn hai tháng nữa.

 

, ngày lành chọn từ lâu đó, giờ trôi qua vài tháng. Vụ án ngày càng lan rộng, hiện tại ngay cả Ninh Vương cũng kéo cuộc. Hoàng đế dường như mất hết kiên nhẫn .

 

Tư Thiên Chính tự nhiên chịu về. Những xung quanh đều liên quan, thể yên tâm về nhà thành ? Hơn nữa cảm giác những kẻ ẩn nấp trong bóng tối của Khai Hoang đang mất kiên nhẫn, hành động ngày càng dồn dập. Nếu , xảy chuyện Phí Nhàn bại lộ như .

 

“Thiên Chính, những chuyện còn việc của con. Ta thể giải quyết . Hiện tại sự việc chỉ đơn giản là chuyện giang hồ nữa . Năm đó, chính Ninh Vương là đích tham gia việc kê biên tài sản nhà họ Tiêu, giờ Tiêu Kỳ Chấn c.h.ế.t? Điều sẽ khiến Bệ hạ nghĩ ? Cứ tiếp tục thế , tất cả chúng sẽ c.h.ế.t chỗ chôn! Bảo con về cũng là ý của Tư Giám lệnh. Bo bo giữ là sai, mạng cũng chẳng còn thì lấy ai để giữ cho thiên hạ thái bình đây?” Hoàng đại nhân liên tục cảm thán, trong lòng cũng tránh khỏi nỗi bi thương.

 

Vốn tưởng những chuyện chỉ là do Hoàng đế đa nghi, vốn tưởng giao cho đám trẻ khôn ngoan xử lý là thể khiến Hoàng đế an tâm, ngờ kết quả ngược , tạo thành cục diện còn đường lui như hiện nay. Vốn dĩ, chỉ cần ông về phía Hoàng đế, bảo vệ đám thuộc hạ , là thể kiểm soát tình hình. Rốt cuộc, vẫn là xem thường kẻ Khai Hoang ? Rốt cuộc, là ai đang loạn thế đạo ?

 

“Ngài con thể từ bỏ mà. Hiện tại chúng kẻ là ai, tại báo cáo với Hoàng đế? Chỉ vì bảo vệ Ninh Vương ?” Tư Thiên Chính hiểu nổi vì Hoàng đại nhân vốn luôn liêm minh công chính, mà giờ chuyện lớn thế để Hoàng đế ? Chẳng lẽ ông là của Ninh Vương?

 

“Các con , cái gì cũng , chỉ điều là quá nóng nảy, rõ thế cục hiện nay... Thôi , giờ hổ lang đang rình rập, bậc trưởng bối như nên gánh vác cho các con. Vẫn nhận ? Tất cả những đời từng tham gia vụ án nhà họ Tiêu, và cả những đời nữa từng dính líu đến cuộc loạn triều chính hơn hai mươi năm , đều lôi cả . Nhà họ Tiêu là để báo thù, còn việc lôi những từ hơn hai mươi năm là vì mục đích gì?” Hoàng đại nhân nhắc tới một bí mật.

 

Khoảng 27, 28 năm , triều đình đột ngột xảy biến loạn, Tiên đế mất tích, trong triều một ai dám phò tá triều chính. Phương bắc và vùng duyên hải đông nam các nước cùng lúc gây hấn, hoàng triều lâm cảnh nguy ngập.

 

lúc đó, những kỳ nhân dị sĩ như Bình Giang Nhất, Cổ Vô Nhai, Triệu Thiên Thiên, Lưu y sư đột ngột xuất hiện như thần linh giáng thế, cứu vãn tình thế ngàn cân treo sợi tóc! Đặc biệt là Cổ cùng với Tư Vân Hạ tìm thấy Hoàng đế, phò tá ngài giành quyền kiểm soát triều đình.

 

“Trong thời gian đó Hoàng đế , một ai dám nhắc tới. Con ?” Hoàng đại nhân dừng một chút, thấy Tư Thiên Chính ngơ ngác lắc đầu, mới tiếp: “Theo , kẻ mượn thế của Hoàng đế để kéo dài sự truyền thừa của chính .”

 

Câu quá đỗi mập mờ, Tư Thiên Chính nhất thời thể hiểu nổi, sự nghi ngờ trong lòng càng thêm đậm nét.

 

“Ai... Con vẫn còn trẻ quá, những chuyện trải qua nhiều mới , cũng trách con.” Hoàng đại nhân thêm nữa.

 

“Vậy Triệu Trác liên quan gì đến chuyện năm đó ?” Việc ông giáng chức cũng diễn thời gian đó.

 

“Các con quả nhiên gặp . Hắn thế nào? Về phụ con...”

 

“Vâng, .” Sau khi trở về, vẫn cơ hội nhắc chuyện với phụ .

 

“A, cũng là một cái tính bướng bỉnh. Hắn chính là vì đủ thông minh nên mới nông nỗi . Lúc cứu giá cũng phần của , chỉ là đó thấy phụ con cưới vợ, chịu đựng sự nghi kỵ của Hoàng đế nên mới rời khỏi Hoàng thành.” Hoàng đại nhân khá rõ về những chuyện năm xưa.

 

Sau đó là Ninh Vương và những khác, họ trấn giữ biên cương, định thời cuộc, để thiên hạ cục diện như ngày nay.

 

Dường như chính hai thế hệ dập tắt hai cuộc... chính xác là một nhóm bày âm mưu ?

 

“Hiện tại, bọn chúng đang thu lợi tức, cách khác là báo thù?” Tư Thiên Chính cúi đầu.

 

“E là mục đích của chúng còn xa hơn thế.” Câu dường như đầu tiên thốt .

 

“Ngài còn chuyện gì nữa?” Tư Thiên Chính chút sốt ruột. Nếu thực sự là , thì trời sắp đổi sắc !

 

“Hiện tại Hoàng đế đang nghi ngờ vẫn còn những năm đó đang mượn thế của ngài.” Hoàng đại nhân câu vô cùng cẩn trọng. Tất cả đều sợ sự chèn ép của Hoàng đế, nhưng nỗi sợ của Hoàng đế e là cũng chính là tất cả những !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-hau-gia-nhu-ta-thi-co-the-co-y-gi-xau/chuong-129-cuc-dien-be-tac.html.]

 

“Rốt cuộc ‘mượn thế’ là nghĩa là gì?”

 

“Khụ, mà Phí Nhàn thấy , còn ai thể chứng nữa ? Chuyện bảo báo cáo thế nào đây!” Hoàng đại nhân đột ngột chuyển chủ đề.

 

“Cái gì? ...”

 

Tư Thiên Chính còn định tranh luận, nhưng Tư Vân Hạ sải bước từ lúc nào, trực tiếp lôi con trai về nhà, thèm cãi một câu.

 

Cùng lúc đó, Mục Quyết Minh cũng nhốt ở nhà, bắt giúp tiểu chuẩn của hồi môn.

 

Trưởng bối hai nhà cũng thật bất đắc dĩ, vòng xoáy cận kề, thể tiến thêm một bước nào nữa.

 

Phí đại nhân mặt mày ủ rũ, chẳng còn hy vọng gì, chỉ lẳng lặng chờ đợi tội danh giáng xuống, chuẩn . Điều duy nhất ông mong lúc để đám trẻ liên lụy.

 

Phí Nhàn túc trực bên cạnh Bạc Ngôn, khổ sở chờ đợi. Bạc Ngôn vẫn hôn mê bất tỉnh. Quách Mính bặt vô âm tín, chẳng ai tìm thấy. Một câu "vạn bất đắc dĩ, tồn vong chi thu" (vạn phần nguy cấp, lúc sống còn) quả thực thể chính xác hơn.

 

Còn Yên Ổn tiên sư và Triệu cũng thấy tin tức gì. Thẩm Thiên Thành vài nhưng vẫn tìm thấy lối . Sau đó ông tới Hầu phủ, cùng con gái chăm sóc Tiêu Mộc vẫn khôi phục.

 

Biết con trai vẫn đang trong tình trạng nguy hiểm, lão phu nhân càng thêm sầu muộn, hận thể lập tức tới chăm sóc.

 

Triệu Trang và Sở Sơn khi cùng những dò xét cũng thấy tin tức gì truyền về. Chẳng lẽ bọn họ cũng lọt làng cơ quan trong rừng sâu?

 

Hiện tại, Hoàng đế dường như chỉ đang chờ đợi, chờ đợi bằng chứng phạm tội xác thực, chờ đợi ngày Hầu phủ phát tang!

 

Lá thu vàng úa, mưa bụi mịt mù, mây bay lãng đãng. Lại nửa tháng nữa lặng lẽ trôi qua trong sự tĩnh lặng.

 

“Ta đưa ngươi rời khỏi nơi .” Bạc Ngôn từng thổ lộ chân tình trong giấc mộng với trong lòng.

 

“Ta .” Phí Nhàn bên giường bệnh suốt bao nhiêu ngày đêm, ngay cả gã sai vặt cũng nỡ quấy rầy dù chỉ một giây.

 

Một ngày nọ, Tư Mã Kiêu lấy danh nghĩa chúc mừng để Tư phủ gặp Tư Thiên Chính.

 

“Hoàng đế lệnh cho trấn thủ phía bắc, vài ngày tới sẽ hạ chỉ.” Việc Tư Mã tướng quân đột ngột điều chắc hẳn là vì những chuyện đó phát giác.

 

“Ngay cả ngài cũng liên lụy .” Tư Thiên Chính suốt ngày chán nản. Hắn thành , cũng nhốt trong nhà, ngay cả đôi mắt phượng vốn luôn tỏa sáng giờ cũng chẳng còn thần sắc.

 

“Kế sách giả vờ ly tâm với thống soái lúc sớm Hoàng đế thấu. Bao nhiêu năm qua ngài xử trí là vì tưởng thống soái vẫn còn sống, dẫn dụ ngài mặt. Bao nhiêu năm qua, chỉ thể bấy nhiêu thôi. Các con còn tính toán gì khác ?” Tư Mã tướng quân điều gì đó cho bọn họ khi rời .

 

Tư Thiên Chính ngước mắt , hồi lâu mới : “Nguyện đại tướng quân chuyến sự thuận lợi.”

 

“Cũng .” Nghe giọng điệu nhẹ nhàng của , Tư Mã Kiêu cảm thấy giống như một vị ẩn sĩ công thành danh toại.

 

Vài ngày , thánh chỉ ban xuống, Tư Mã Kiêu mang theo binh rời khỏi vòng xoáy .

 

Rất nhiều Tư Mã đại tướng quân đang bo bo giữ . Ninh Vương cũng nhiều dâng sớ ngăn cản nhưng cũng thể đổi gì.

 

Mọi chuyện nên xảy đều đang xảy .

 

Tin tức Bình Giang Nhất tái xuất giang hồ thổi phồng quá mức, khiến những liên quan trong thành đều ảnh hưởng.

 

Môn Hạ Tông nhiều vất vả mới truyền tin cho Tông chủ: Quan phủ Bắc Châu bắt báo cáo hành tung, nhưng giang hồ vốn tự do quen , chịu theo. Hai bên xảy vài cuộc xô xát, sự định khó khăn lắm mới duy trì giờ gần như sụp đổ. May mắn là còn Lưu dàn xếp.

 

Đại hôn của Tư Thiên Chính cận kề, nhưng vì nỗi lòng khó giải mà nhốt c.h.ặ.t trong gian hiện tại. Ý định đào hôn trỗi dậy, nhưng cuối cùng vẫn dám bước chân tìm Mục Quyết Minh.

 

Mục Quyết Minh của hồi môn của tiểu ngày một đầy đủ, định bụng sẽ rõ với bỏ , nhưng do dự mãi. Nhìn tân nhân suốt ngày tươi rói khi kiểm kê danh mục quà tặng, nỡ mở lời.

 

Mục Tiểu Nhã cố ý kích thích ca ca, hiểu vì đến giờ vẫn chịu thật lòng với cha . Chẳng lẽ còn điều gì quan trọng hơn hạnh phúc của chính ?

 

Bạc Ngôn thì khỏi , vẫn luôn chìm trong thế giới vô tri vô giác. Thân hình gầy gò, sắc mặt đen tối, nếu nhờ bồi bổ và châm cứu liên tục, e là sớm hóa thành vong hồn.

 

Trong nhất thời, tất cả đều rơi cục diện bế tắc.

 

 

Loading...