Ta đặt hòm t.h.u.ố.c tay nàng:
“Thanh Y, ngươi vững tâm. Trong , t.h.u.ố.c nào dùng thì cứ dùng. Sinh mạng con là quan trọng nhất.”
Thanh Y lắc đầu, giọng nghẹn ngào:
“Đây đều là d.ư.ợ.c quý do bệ hạ ban, đại ca nô tỳ… dám dùng…”
Ta do dự, lập tức mở hòm t.h.u.ố.c .
“Thanh Tùng là ân nhân cứu mạng của đại ca , cũng là ân nhân của cả Tạ gia. Có gì mà dám dùng? Mau dùng !”
Đại ca lúc còn vùng vẫy nữa, Lục Y cùng Hồng Tụ cũng tiến , nhẹ giọng khuyên Thanh Y.
“Thanh Y, cứ yên tâm mà dùng.”
Thanh Y khẽ gật đầu, nước mắt lưng tròng:
“Ân tình của tiểu thư… Thanh Y cả đời cũng khó mà báo đáp.”
“Đừng những lời dư thừa nữa, cứu quan trọng hơn.”
Thanh Y run tay rắc t.h.u.ố.c cầm máo lên vết thương của Thanh Tùng, lựa thêm vài vị d.ư.ợ.c liệu, đưa cho Lục Y nhờ nàng sắc.
Ta lấy một lọ kim sang d.ư.ợ.c, trao cho quân y, dặn ông dùng cho những binh sĩ thương.
Quân y cẩn thận xem xét, kinh ngạc thốt lên:
“Đây… là kim sang d.ư.ợ.c do bệ hạ ban ?”
“ , trong hòm vẫn còn nhiều, dùng hết thì cứ lấy thêm.”
“Tiểu thư đại ân, …”
Quân y còn xong, Duệ Vương cau mày quát:
“Lắm lời như phụ nhân. Vài ngày nữa sẽ cả xe d.ư.ợ.c liệu đưa đến, đủ cho ngươi dùng thoải mái!”
Quân y lập tức im bặt, dám thêm.
“Muội , xong thì ngoài .”
Đại ca đó, giọng khàn khàn.
Duệ Vương liếc , nắm lấy tay kéo ngoài.
Đi một đoạn, phía vẫn vang lên tiếng rộn ràng.
“Có vài vết thương mới xứng là nam nhi!”
Một lão binh sĩ lớn, khoe khoang.
Tên lính trẻ mồ hôi đầm đìa vì đau, vẫn cố đáp :
“Ai da… đại đội trưởng !”
Kim sang d.ư.ợ.c do bệ hạ ban quả thật linh nghiệm.
Chỉ ba ngày nghỉ ngơi, các binh sĩ thương thể luyện tập.
Ta còn lén thêm một việc nhỏ.
Kiếp , khi học y cùng Thanh Y, từng phát hiện rượu tinh luyện thể giúp giảm viêm.
Lần , theo cách cũ, tinh luyện ít để hỗ trợ chữa trị.
Mỗi bôi t.h.u.ố.c, đại ca đều đau đến mức chịu nổi.
may , vết thương viêm nhiễm.
Vết thương sâu tới tận xương nơi chân dần khép , da thịt tái sinh, ngứa đau.
Thanh Y cùng Hồng Tụ và Lục Y bận rộn chăm sóc Thanh Tùng vẫn còn hôn mê, chẳng còn thời gian để ý đến .
Duệ Vương liền nhân cơ hội, thường xuyên xuất hiện mặt và đại ca, sức “tỏ rõ tồn tại”.
Ban đầu đại ca còn ngạc nhiên, đó chẳng buồn để ý.
Không những , còn thản nhiên sai bảo Duệ Vương đủ việc.
Khi đau quá chịu nổi, thậm chí gọi thẳng tên :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-doi-si-niem-buong-ca-giang-son/7.html.]
“Hoài Ngọc, lấy cho ít rượu, giảm đau một chút.”
Duệ Vương lập tức bỏ dở việc đang , tất tả lấy rượu.
Chàng còn cẩn thận đưa tận miệng, giúp đại ca uống từng ngụm.
Quả thật, hai họ qua phần thiết kỳ lạ.
Thanh Tùng hôn mê suốt mười ngày, cuối cùng cũng tỉnh .
Đại ca vỗ vai , giọng đầy tán thưởng:
“Tốt lắm, tiểu t.ử, mạng lớn thật. Ba nha đầu chăm sóc ngươi ngày đêm nghỉ, đến công t.ử như còn hưởng đãi ngộ .”
Thanh Tùng yếu ớt nở nụ :
“Đa tạ công t.ử bỏ rơi.”
Đại ca vỗ nhẹ vai :
“Cứ nghỉ ngơi , dưỡng đủ sức tiếp tục trợ thủ cho .”
Nói xong, rời , ngoảnh .
thoáng thấy, vành mắt đỏ lên.
Duệ Vương bên cạnh , giọng mang chút chua chát:
“Huynh vì mà rơi lệ… hóa nam nhân cũng .”
Ta khẽ đáp, giọng thấp như gió:
“Ngươi… đang ghen ?”
Duệ Vương thoáng sững , bật :
“Nàng đang nghĩ gì ? Nếu ghen, cũng chỉ ghen với nàng mà thôi.”
“Ta chỉ … nam nhân cũng thể rơi lệ.”
Hừ, đúng là nam nhân thể .
cần giống như , cứ thuận ý là rơi nước mắt.
Sau khi Thanh Tùng tỉnh , Hồng Tụ và Lục Y cũng tiện ở chăm sóc nữa.
Hai ngày ngày theo sát bên , khiến Duệ Vương chẳng còn cơ hội đến gần.
Điều khiến ấm ức vô cùng.
Hễ dịp là bắt đầu hai nàng.
“Hồng Tụ lúc nào cũng như đang tụng kinh, chi bằng đưa nàng am ni cô, để cả đời gõ mõ kinh cho xong.”
“Còn Lục Y , rõ ràng lời , mà giờ đề phòng như kẻ trộm, thật là hết .”
Ta chỉ lặng im.
Sau khi xuất giá ở kiếp , Hồng Tụ – vốn trầm , đáng tin – trở thành quán xuyến việc trong phủ của .
Sau khi vấn tóc thành phụ nhân, nàng càng thêm phần nghiêm nghị.
Duệ Vương giường tiết chế, thường khiến mệt mỏi khôn cùng.
Hồng Tụ thương , ít khuyên nhủ .
Tên Duệ Vương tuy cố chấp, tức đến nghiến răng, nhưng dám gì nàng.
Còn Lục Y, thì là kiểu hợp ý .
Chưa đầy hai năm khi thành , nàng gả cho thị vệ cận của Duệ Vương.
Tay nghề nấu nướng của Lục Y vô cùng xuất sắc, thường xuyên nấu riêng cho phu quân.
Duệ Vương “vô tình ghé qua”, nào cũng nàng tiếp đãi chu đáo.
Thậm chí, còn mời nàng đầu bếp trong t.ửu lâu của , Lục Y nào dám từ chối.
Không tiếp cận , Duệ Vương liền lấy cớ chăm sóc đại ca , thường xuyên lui tới quân doanh.