Sáng hôm , tỉnh giấc bởi hương thịt thơm lan tỏa khắp phòng.
Vừa mở mắt, thấy Duệ Vương ghế, tay cầm chiếc đùi gà, ăn một cách ngon lành.
Trong cơn mê man tỉnh hẳn, ngỡ vẫn ở kiếp , theo thói quen buột miệng gọi:
“Hoài Ngọc, đừng nghịch nữa.”
Duệ Vương sững , chiếc đùi gà trong tay rơi xuống, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy .
“Nàng… vẫn còn nhớ , ? Vẫn còn nhớ những tháng ngày của chúng , ?”
Ta đè đến mức tỉnh ngủ .
Ta hiện tại vẫn là cô nương xuất giá!
Người thể tùy tiện xông khuê phòng?
Thanh Y ? Hồng Tụ ? Còn Lục Y nữa?
Chiếc đùi gà rõ ràng là do Lục Y mà!
“Ngươi mau buông !”
Ta vội vàng giãy giụa.
Duệ Vương lắc đầu, ôm c.h.ặ.t buông, giọng đầy nũng nịu:
“Không buông .”
Da gà nổi hết lên, lập tức gọi lớn:
“Người ! Mau đây!”
Duệ Vương , giọng mang theo chút đùa cợt:
“Nàng cứ gọi , hôm nay sẽ ai đến . Ta nhất định ôm nàng.”
Không thể tranh luận với , đành dịu giọng khuyên nhủ:
“Vương gia, hiện giờ và ngài thành . Hành động như sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của .”
Duệ Vương giãy giụa một lúc, cuối cùng cũng chịu buông .
“Cũng … còn xin chỉ ban hôn.”
“Đợi , nhất định sẽ bù đắp gấp bội.”
“Nàng yên tâm, thể nhẫn, sẽ nhẫn đến ngày đại hôn.”
Ta thầm nghĩ, nếu giỏi nhẫn như , nhẫn đến tận cùng luôn .
Tạ Vân Nhã của đời chỉ mong tự do bốn phương, ngày nào cũng quấn lấy dứt.
“Vương gia, thiên hạ rộng lớn, hà tất cứ lưu luyến một chỗ? Sao cứ mãi chọn một thứ đổi?”
Vừa dứt lời, hừ lạnh một tiếng, xoay rời trong vẻ giận dỗi.
Chưa mấy bước, vấp bậc cửa mà suýt ngã.
Cú va chạm khiến như tỉnh táo hơn, khẽ lẩm bẩm:
“Suýt nữa quên mất… đến tìm nàng là chuyện.”
“Đại ca nàng… thương .”
Tim chợt thắt .
“Đại ca… thương?”
Lòng rối như tơ vò, bất an chẳng thể yên.
Vội vàng khoác y phục, ôm theo hòm t.h.u.ố.c nhỏ chứa đầy d.ư.ợ.c liệu quý lao ngoài.
Duệ Vương đợi sẵn, dường như , liền cùng bước .
Sao thương sớm đến ?
Kiếp , tin đại ca gặp nạn chỉ truyền về kinh khi xuất giá.
Khi , thấy ăn ngon, ngủ chẳng yên, Duệ Vương liền cung náo loạn, ép bệ hạ phái một vị thái y giỏi về ngoại thương đến biên cương chữa trị cho đại ca.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-doi-si-niem-buong-ca-giang-son/6.html.]
Ba tháng , thái y trở về, mang theo tin dữ—vết thương quá muộn, chân thể hồi phục.
Cùng lúc đó, còn một hung tin khác.
Thanh Tùng, trưởng của Thanh Y, vì thương thế quá nặng, thêm nhiễm trùng, qua đời ngay ngày thái y tới nơi.
Thanh Y đau đớn đến tuyệt vọng, từ đó chẳng còn là cô nương hoạt bát ngày nào.
Ta từng nghĩ, nếu sống một , thể đổi tất cả.
Không ngờ chính vì trở về, chuyện đến sớm hơn.
Nước mắt chực trào, nhòa cả tầm mắt.
Duệ Vương nhẹ nhàng đặt tay lên vai , dìu tiến bước.
“Vân Nhã, đừng … đừng nữa.”
“Lần nàng ở đây, đại ca nàng nhất định sẽ bình an.”
“Nàng và đều ở đây, tuyệt đối để gặp chuyện, ?”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố ép nước mắt trở .
Duệ Vương dỗ dành, giọng pha chút bông đùa:
“Tổ tông của ơi, nàng đừng nữa. Nếu đại ca nàng tưởng ức h.i.ế.p nàng, kéo tỷ thí, lỡ chân thật sự gặp chuyện thì ?”
Tên vô .
mấy lời đùa cợt , khiến lòng dịu đôi phần.
Trước sân chính, tiếng huyên náo.
Giọng đại ca khàn đặc:
“Lo cho gì? Nhìn Thanh Tùng ! Máo của sắp cạn !”
“Ta , chỉ là cái chân thôi, cũng chẳng quan trọng!”
Hồng Tụ cố sức khuyên can:
“Đại công t.ử, xin đừng cố chấp. Thanh Y và đại phu đang chữa cho Thanh Tùng. Vết thương của cũng nhẹ, mau băng bó .”
Ta đẩy cửa bước .
Trước mắt là cảnh Hồng Tụ cùng Lục Y đang giữ c.h.ặ.t đại ca—chỉ còn mặc quần trong—để ngăn vùng vẫy.
Thanh Y run rẩy lau rửa vết thương cho Thanh Tùng, nước mắt ngừng rơi xuống y phục thấm đẫm máo của trưởng, đến mức sắc máo cũng dần nhạt .
Trong phòng còn ít binh sĩ khác đang thương, phần lớn đều để trần để tiện cho quân y chữa trị.
Duệ Vương lập tức biến sắc, xoay định chặn bên ngoài.
Ta giẫm mạnh lên chân , ánh mắt lạnh :
“Đây là lúc nào , ngươi nghiêm túc một chút cho !”
Chàng mắng, đành uất ức lùi sang một bên.
Động tĩnh của chúng nhanh ch.óng thu hút ánh của trong phòng.
Đại ca sắc mặt tái nhợt, quát lớn:
“Muội đến đây gì? Nơi nam nhân thô kệch, là cô nương xuất giá…”
Ta đáp, lập tức mở hòm t.h.u.ố.c, lấy kim sang d.ư.ợ.c rắc lên vết thương của đại ca.
Vết thương vốn rửa sạch, nhưng loại d.ư.ợ.c là bảo vật do bệ hạ ban, lén lấy từ kho của phụ .
Hiệu quả vô cùng, nhưng cũng đau đến tận xương.
Đại ca đau đến mức gân xanh nổi lên, nhất thời quên cả việc trách mắng .
Xử lý xong, nhanh ch.óng bước đến chỗ Thanh Y.
Ánh sáng che khuất, nàng ngẩng đầu lên, thấy liền bật :
“Tiểu thư… đại ca của nô tỳ… thương nặng…”