Thân thể Tiêu Cẩn Du khựng một chút.
Hắn cúi xuống , ánh mắt phức tạp.
Đây là đầu tiên, trong mắt , thấy cảm xúc khác ngoài phẫn nộ và phản nghịch.
Có một khoảnh khắc, cảm giác tầng ngăn cách giữa chúng như mỏng .
kẻ thích đối chọi sở dĩ là kẻ thích đối chọi, là vì vĩnh viễn bao giờ đ.á.n.h theo lẽ thường.
Hắn im lặng một lát, bỗng nhiên đẩy mạnh .
“Thu bộ dạng giả vờ giả vịt đó !”
Hắn trở về dáng vẻ đáng đòn:
“Bổn vương việc, cần gì nàng lo? Hoàng đế là ruột bổn vương, chỉ vui cho thôi! Còn khác, ai dám quật , sẽ bẻ gãy tay chân !”
“Nàng thời gian ở đây lo bò trắng răng, chi bằng nghĩ xem hầu hạ bổn vương cho !”
Hắn khôi phục dáng vẻ cao cao tại thượng, coi ai gì.
Ta rủ mắt xuống, giấu ý nơi đáy mắt.
Rất , chỉ cần ngươi còn tiếp tục “cãi”, liền yên tâm.
6
Nỗi lo của nhanh liền ứng nghiệm.
Tiêu Cẩn Du bộc lộ mũi nhọn quá rõ, triệt để phá vỡ thế cân bằng vốn mong manh triều.
Đặc biệt là Đại hoàng t.ử và Tam hoàng t.ử, càng coi như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.
Trong tối ngoài sáng, các loại ngáng chân bắt đầu bay tới Tĩnh vương phủ, cái nối cái .
Hôm nay chi tiêu Tĩnh vương phủ vượt mức, nghi tham ô; ngày mai dâng sớ đàn hặc, kết giao võ tướng, ý đồ bất chính.
Dù những chuyện đều chỉ là gió bắt bóng, Hoàng đế đè xuống một cách đau ngứa, nhưng cũng đủ khiến phiền đến phát ngán.
Tiêu Cẩn Du đám việc vặt cho rối như tơ vò.
Hắn tài năng lực, nhưng ở mặt nhân tình thế thái và đấu đá triều đình, kinh nghiệm vẫn quá ít.
Thường chỉ dựa một bầu nhiệt huyết và lý lẽ lệch lạc mà cứng đầu đối đầu, kết quả những giải quyết vấn đề, trái còn dựng thêm nhiều kẻ thù.
Ta ngày càng cáu kỉnh, cảm thấy đến lúc mở giai đoạn thứ ba của “kế hoạch dưỡng thành” .
— EQ và quyền mưu.
Hôm , vì một phương án trị thủy, cãi long trời lở đất triều với quan viên phe Tam hoàng t.ử, cuối cùng Hoàng đế mỗi bên phạt năm mươi trượng, mặt mũi xám xịt trở về phủ.
Vừa về tự nhốt trong thư phòng, đập vỡ cả một bộ sứ thích nhất.
Khi bưng một bát chè hạt sen an thần bước , đang ghế tức âm ỉ.
“Lại đến gì?”
Hắn hỏi vui.
“Thấy Vương gia hỏa khí lớn, mang chút thứ để hạ hỏa.”
Ta đặt bát chè hạt sen bên tay , bắt đầu lặng lẽ nhặt dọn mảnh vỡ đất.
“Bổn vương cần nàng giả bụng!”
Ta thèm để ý, tự thu dọn.
Dọn sạch hết mảnh vỡ, mới thẳng , khẽ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-doi-khong-chiu-thua-ai-chi-nguyen-thua-mot-nguoi/chuong-5.html.]
“Vương gia, vì mấy kẻ chẳng liên quan mà tức giận, đáng ?”
“Thế nào gọi là kẻ chẳng liên quan?”
Hắn đập bàn cái bốp:
“Bọn họ khắp nơi đối đầu với bổn vương! Hôm nay triều, tên Thị lang Bộ Công đó đúng là… chỉ giỏi gây sự, cãi chày cãi cối! Phương án của bổn vương rõ ràng là nhất, cứ nhất quyết bới lông tìm vết!”
“Vậy Vương gia thử thuyết phục ?”
“Thuyết phục? Bổn vương bẻ vụn đạo lý mà cho , vẫn ! Ta thấy chính là một con ch.ó của tam ca!”
“Vậy…”
Ta chậm rãi xuống đối diện , rót cho chén , nhẹ bẫng thả mồi:
“Vương gia từng nghĩ, lẽ cần đạo lý với ?”
Tiêu Cẩn Du sững :
“Không đạo lý? Vậy gì?”
Ta , hạ thấp giọng, dùng giọng điệu kiểu “yêu phi” mà :
“Vương gia, là quân, bọn họ là thần, quân thần c.h.ế.t, thần thể c.h.ế.t, hà tất nhiều lời? Ai phản đối , nghĩ cách kéo xuống là .”
“Thiếp , tên Thị lang Bộ Công hình như đứa con trai bất thành khí, ở ngoài thiếu ít nợ c.ờ b.ạ.c…”
“Còn vị tướng quân họ Lý ủng hộ Tam Vương gia đó, hình như chút ăn mờ ám với phía Nam Cương…”
“Người nghĩ xem, chỉ cần nắm nhược điểm của họ, còn sợ họ lời ? Thuận thì sống, nghịch thì c.h.ế.t, đó mới là đạo vua vương.”
Giọng nhẹ mà mềm, nội dung độc ác âm hiểm.
Tiêu Cẩn Du đến trợn mắt há mồm, như một con quái vật.
“Thẩm Tri Ý!”
Hắn đột ngột bật dậy, chỉ , tức đến run cả ngón tay:
“Nàng… nàng độc địa đến ! Bảo bổn vương dùng thủ đoạn hạ lưu thế đối phó đồng liêu?”
“Đây là thủ đoạn, cũng là quyền mưu.”
Ta một mặt “vô tội”:
“Vương gia, đại sự câu nệ tiểu tiết, nếu cứ mềm lòng như , quang minh lạc như , sẽ chịu thiệt lớn.”
“Câm miệng!”
Hắn nghiêm giọng cắt ngang :
“Bổn vương ngay thẳng! Tuyệt cùng loại độc phụ như nàng đồng lưu hợp ô!”
“Bổn vương dùng là dương mưu, là đức hạnh, là lòng dân! Ta tất cả bọn họ tâm phục khẩu phục!”
“Ý nghĩ âm hiểm độc địa kiểu của nàng, lập tức thu cho bổn vương! Sau nhắc nữa!”
Hắn tức đến n.g.ự.c phập phồng dữ dội, như thể là yêu nữ tội ác tày trời.
Rồi một nữa sầm cửa bỏ .
Ta bưng bát chè hạt sen uống, thong thả tự uống một ngụm.
Ừm, lửa , ngọt mà ngấy.
Tiếp theo, xem vị Vương gia “quang minh lạc” của chúng sẽ dùng “dương mưu” thế nào để thu phục lòng đây.