MỘT ĐỜI AN NINH - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:51:57
Lượt xem: 1,765
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn , khẽ chạm lên mũ trùm của :
“Trên đời , theo kịp nhiều.”
“Là vì đợi .”
“Người khiến chờ — chỉ nàng.”
Khi câu , đuôi mắt còn mang ý , giọng nhẹ như chỉ là một lời bình thường.
Mà … hiểu vì , thở định loạn thêm.
Ta vội , dám , chỉ đưa mắt quanh.
“Dẫn đến đây… là để gì?”
09
Ta cùng Triệu Tam cành cây, thu liễm khí tức. Không lâu , liền thấy một đội qua phía .
Kẻ đầu — chính là Lương Vân Quy.
Ngay đó, trong rừng bỗng lao một đám , vây c.h.ặ.t cả đội.
Nhìn y phục, rõ ràng là thổ phỉ.
“Chàng sẽ thổ phỉ?” nghiêng đầu Triệu Tam.
Hắn , gật nhẹ.
Nửa canh giờ , Lương Vân Quy trói gô.
lúc , Triệu Tam huýt sáo một tiếng.
Tên đầu lĩnh lập tức vung roi gai, quất thẳng lên Lương Vân Quy.
Ta bất ngờ:
“Người của ?”
“Không hẳn.” Hắn nghiêng đầu , “Phu nhân xử trí thế nào?”
Khoảnh khắc , chợt nhận —
Triệu Tam nguy hiểm.
Nguy hiểm chỉ ở thế lực lưng … mà còn ở sự dịu dàng khiến suýt trầm luân.
Bao lâu nay, từ ngày đó hận thể xé xác Lương Vân Quy, chỉ vì đ.á.n.h rắn động cỏ nên tay.
Vì thế mới chọn đêm nay.
Chỉ để —
để tự tay báo thù.
Thấy im lặng hồi lâu, lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc nỏ nhỏ.
Chỉ — riêng cho .
Tốn bao tâm tư như để lấy lòng …
dù là kiếp kiếp — là duy nhất.
Hắn đưa nỏ cho :
“Chừa một là .”
Ta nhận.
Trả nỏ cho , rút thanh đoản kiếm bên hông , lạnh giọng:
“Thả xuống.”
Hắn khựng .
Ta nghiêng đầu :
“Luyện lâu như … cũng nên chút tiến bộ .”
Nói xong, kéo tấm vải đen che kín miệng mũi mũ trùm, khẽ điểm chân, lao xuống.
—
“Tiểu t.ử ngươi may đấy, phu nhân chúng — chỉ cần thắng nàng, liền thể rời .”
Tên đầu lĩnh vung đao, cắt đứt dây trói Lương Vân Quy.
Trong khoảnh khắc , thấy sát khí đỏ ngầu trong mắt .
Luyện võ vốn thể cầu thành nhanh, nhưng từng chiêu từng thức của — đều là vì mà luyện.
Cho nên … khác ở lâu.
Chưa đến mười mấy hiệp, Lương Vân Quy chống nổi.
Ta thừa thế tay càng nhanh.
Đến khi đủ mười tám vết kiếm, mới dừng .
Hắn lúc còn chút thể diện, quỳ rạp xuống đất cầu xin:
“Cầu phu nhân tha mạng… tất hậu tạ… là thiếu gia Lương gia kinh thành, nhất định chỗ dùng…”
Với — kẻ vô dụng, dù là thiếu gia Lương gia — cũng chỉ là rác rưởi.
Ta đáp.
Chỉ xoay , ném đoản kiếm về phía hạ .
Trong tiếng gào thét thê lương, bay trở cành cây.
—
“Phu nhân thủ đoạn cao minh, mười tám kiếm — kiếm nào cũng tránh chỗ hiểm.”
Ta đáp xuống, giọng Triệu Tam mang ý .
“Đều là dạy.”
“Phu nhân còn lợi hại hơn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-doi-an-ninh/6.html.]
Hắn để dỗ — .
Lương Vân Quy phía m.á.u me đầm đìa, ngất lịm, trong lòng thoải mái hơn nhiều:
“Chỉ tiếc bẩn kiếm của .”
“Nếu phu nhân thích, ngày khác rèn thêm vài thanh.”
—
Trên đường trở về, Triệu Tam nữa, mà song hành cùng .
Đến khi trở chùa, tháo mũ trùm, .
Ánh đèn trong phòng mờ nhạt, khiến càng thêm phần sâu lường .
“Vì đối với như ?”
Câu … hỏi từ lâu.
Vì cưới .
Vì nhiều như … mà g.i.ế.c.
Vì cứu , còn dạy võ.
Hắn chỉ đáp một câu:
“Nàng là phu nhân của .”
Một câu ngắn — như viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng trong lòng .
Ta bật .
Phu nhân?
Chưa từng chung chăn gối… thì tính là phu nhân gì?
Ta gật đầu, đưa tay kéo áo , kéo thẳng đến bên giường:
“Được, phu nhân của .”
Nói xong, liền định cởi y phục .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cả cứng đờ, lập tức giữ tay , tai đỏ đến tím:
“Đừng quậy.”
Ta , chớp mắt.
“Chàng ham thể , phụ chỉ là ngũ phẩm ngôn quan, cũng chẳng liên quan gì đến lò rèn của . Ta thật hiểu, vì đối với như — yên tâm.”
Ta liều lĩnh kéo áo :
“Chi bằng hôm nay giao cho , coi như báo đáp.”
Trong lúc giằng co — thật sự kéo bật y phục .
Lồng n.g.ự.c rắn chắc lộ mắt.
Tiếp đó là cơ bụng rõ nét.
Ta vô thức nuốt khan.
Cảnh tượng … giống như đang ép một nam nhân lương thiện lấy báo đáp.
— chỉ ép thật.
“Ninh Nhi.”
Cuối cùng siết tay , đẩy .
Nhanh ch.óng mặc y phục, thở dài:
“Chốn Phật môn… đừng như .”
Ta liếc n.g.ự.c một cái.
“Được, về tính.”
10
Không lời hôm đó dọa , hôm liền đưa về phủ.
Từ đó — đêm nào cũng ngủ ở thư phòng.
Người buồn nhất là Tiểu Mãn.
Sau mấy ngày thở dài, cuối cùng một buổi sáng nhịn :
“Trước còn mong lão gia thương phu nhân, ai ngờ … ngủ riêng luôn…”
Ta nàng trong gương.
Một tiểu nha đầu… trong đầu rốt cuộc nghĩ cái gì ?
“Chẳng lẽ Lão gia…” nàng nửa câu liền bịt miệng.
Nửa câu còn — cần đoán cũng .
Ta định mắng nàng, tiếng ho nhẹ ngoài cửa.
…
Tiểu Mãn thấy Triệu Tam, chỉ chui xuống đất.
Mà cũng chẳng khá hơn.
Hắn bước , nàng vội cúi :
“Nô tỳ xem bữa sáng của phu nhân.”
Nói xong liền chuồn mất.
Để một .
là trung thành.
Ta mà như :
“Lời đó .”