Ninh Nhi mới tỉnh một tháng, thể vẫn còn yếu.
Thấy nàng trong sân, vội cởi áo khoác choàng lên vai nàng:
“Bên ngoài lạnh, trong?”
Nàng ngẩng đầu , đôi mắt long lanh:
“Tỉnh thấy , chút hoảng.”
“Ta cung gặp bệ hạ.”
“Ngài trách ?”
“Không, còn ban cho nàng nhiều t.h.u.ố.c bổ.”
“Thái t.ử thật sự là .”
“Không khen nam nhân khác.”
“Triệu An cũng là .”
…
Ta lâu sống những ngày yên bình như .
Ngày qua ngày trôi nhanh đến mức như một giấc mộng.
Ninh Nhi dưỡng bệnh ba tháng, cuối cùng cũng khỏe hẳn, còn nơm nớp lo nàng sẽ rời bất cứ lúc nào.
Chỉ là nàng vốn là hoạt bát, khỏe bắt đầu quậy phá.
Ta đang giường, thấy nàng đột nhiên bật dậy, đau đầu hỏi:
“Lại nữa?”
Chắc chắn chuyện .
“Cho sờ bụng .”
“… ”
Nàng sờ thì thôi, còn nghịch ngợm lung tung.
Cuối cùng nhịn , xoay đè nàng xuống.
Nàng chớp chớp mắt vô tội, như đang trách .
Ngay lúc tiến thoái lưỡng nan, nàng bỗng vòng tay ôm cổ .
Đêm , chúng thành thực sự.
Muộn bốn năm, cuối cùng cũng trọn vẹn.
Sau đó, nàng như con mèo nhỏ thỏa mãn, l.i.ế.m môi đỏ, .
Thật khiến động lòng.
“Quả nhiên giống như nghĩ.” Giọng nàng mềm mại.
Một câu như đổ thêm dầu lửa.
“Gan cũng nhỏ.”
Nàng nheo mắt, như đứa trẻ trộm đồ ngon.
Cười lâu.
Cuối cùng, nàng rúc lòng , khẽ hỏi:
“Triệu An, đang mơ ?”
Câu , cũng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-doi-an-ninh/10.html.]
Muốn hỏi từ lâu .
Ngày nàng đội khăn đỏ bước phủ, hỏi:
“Ninh Nhi, đang mơ ?”
Có lẽ mộng.
Lâu như mà tỉnh, hẳn mộng.
“Triệu An, trâm gãy …”
Thấy im lặng lâu, nàng cọ lòng , lẩm bẩm buồn ngủ.
“Ngày mai cho nàng cái mới.”
Dù nay nắm giữ Cẩm y vệ, nhưng vẫn mãi là thợ rèn của nàng.
—
Khi xong cây trâm mới, nàng bước khỏi Bạch phủ.
Chiếc váy xanh khói tung bay nắng, tựa tiên nữ giáng trần.
Ngày trời cũng như .
Ta buộc dải lưng đỏ, vốn là để chúc mừng nàng xuất giá.
Khi hận thể xé nát đang quỳ , nàng xách khăn voan đến mặt , hỏi:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Hôm nay là ngày lành, ngươi cưới vợ ?”
Khoảnh khắc đó, đầu óc trống rỗng.
Ta vốn nên cưới, càng nên cưới nàng.
vẫn nắm lấy tay nàng, sợ nàng chỉ nhất thời hứng thú, sợ nàng hối hận.
Khi hồn, nàng bước đến mặt , giọng nhẹ nhàng:
“Trước đây để ý, giờ mới thấy chỗ của chọn thật .”
là .
Năm đó bỏ gấp ba giá để mua nơi .
Chỉ để thể thường xuyên thấy nàng.
“Chẳng lẽ ngày ngày đây , nảy sinh tình ý?”
Ta mỉm , cài trâm tóc nàng, đáp.
Nàng sẽ bao giờ , năm đó đường kinh, chính nàng dùng vài cái bánh bao cứu một mạng .
Mà cũng cần nữa.
Những quá khứ đáng của , cần nhắc .
—-
“Này, ngươi đói ? Ta mấy cái bánh bao, cho ngươi ăn.”
Năm , cô nương mắt sáng môi hồng, tuổi còn nhỏ mà xinh linh động.
Ta nàng một cái, nhận bánh bao ăn ngấu nghiến.
“Ngươi tên gì?”
“Triệu An.”
“Tên đấy, tên Bạch Ninh Nhi. An Ninh, An Ninh… ăn bánh của , ngươi an yên cả đời.”
(Hết)