MỘT ĐỜI AN NINH - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:49:54
Lượt xem: 1,141
GIỚI THIỆU:
Kiếp , ngay trong đại lễ thành , tiểu tam bụng mang chửa, lệ rơi như mưa, quỳ cầu thu nhận.
Lương Vân Quy vốn là kẻ dễ mềm lòng kiểu , thương xót đến chịu nổi. Ta cũng tin lời đường mật của , cuối cùng rơi kết cục sủng diệt thê.
Đến cả song cũng liên lụy.
Trùng sinh một đời, chính ngày đại hôn, mặt tự tay vén khăn hồng, đoạn tuyệt hôn ước với Lương Vân Quy.
Quay đầu, gả cho một thợ rèn tám múi cơ bụng.
Thợ rèn dung mạo tuấn lãng, thể cường tráng, tay nghề rèn sắt xuất chúng.
Ta chỉ mong cùng an sống qua ngày.
Cho đến một hôm, trói Lương Vân Quy giải đến mặt , trầm giọng hỏi:
“Phu nhân, nàng xử trí thế nào?”
Khi mới — thợ rèn , tuyệt chỉ đơn giản là tám múi cơ bụng.
01
Ta trùng sinh — ngay ngày đại hôn với Lương Vân Quy.
Kiếp , cũng chính từ ngày , đời sụp đổ, đến cả song yêu thương cũng liên lụy.
Chỉ vì mềm lòng, tin những lời dối trá của .
Nghĩ đến đây, tự tay vén khăn hồng, nữ nhân đang quỳ chân , đến lệ rơi như hoa lê trong mưa.
Dung mạo nàng đến cực điểm, đôi tay khẽ nâng bụng nhô cao, vẻ yếu đuối khiến khỏi động lòng.
“Tiểu thư, là bậc thiện nhân, xin hãy thu nhận Lục Doanh.” Giọng nàng mềm mại, như mang theo muôn vàn ấm ức, “Nghĩ đến việc trong bụng là cốt nhục của Lương gia, xin cho một chốn dung .”
Kẻ miệng miệng cầu thu nhận, tranh đoạt, chỉ nguyện một thất hầu hạ — chính là một kỹ nữ mà Lương Vân Quy nuôi bên ngoài.
Từng cảnh từng cảnh, lặp y như kiếp .
Nghe xung quanh lời thương hại nàng , tức đến bật , khom xuống bên cạnh nàng: “Đã mang cốt nhục Lương gia, thì tìm Lương gia là , đến Bạch phủ gì?”
Nàng ngờ sẽ hỏi như , hàng mi đẫm lệ khẽ run.
Thấy nàng đáp, liền dậy.
Nào ngờ nàng đột ngột kéo tay , ép thẳng lên n.g.ự.c .
Cùng lúc đó, một tiếng hí dài vang lên, Lương Vân Quy từ ngựa nhảy xuống.
“Tiểu thư, Lương gia dung , mới đến cầu xin …” Nàng thuận thế ngã xuống đất, “Nếu ngay cả cũng chứa chấp … đuổi là , cớ gì đối xử với như …”
Lời còn dứt, nước mắt rơi.
Đây chính là trò quen thuộc của nàng.
Kiếp , là chính thê, cũng những thủ đoạn ép đến thở nổi.
Lương Vân Quy đặc biệt ăn ý với kiểu .
Hắn lập tức chạy tới bên Lục Doanh, đỡ nàng dậy:
“Ninh nhi, nàng gì !”
Ta lạnh lùng — những thống khổ của kiếp vẫn rõ mồn một.
Ta gì ư?
Ta hận thể băm thành muôn mảnh!
“Nàng nguyện trâu ngựa cho , ?” Ta chậm rãi dậy, dùng khăn hồng lau tay Lục Doanh chạm , “Đẩy một cái cũng ? Trâu ngựa chẳng để cưỡi ?”
Lục Doanh đang run rẩy vì , sắc mặt khẽ trắng .
trong mắt càng thêm đắc ý.
Nàng đắc ý cái gì?
Đã nóng lòng nhảy cái hố lửa Lương gia đến thế — thì để nàng nhảy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-doi-an-ninh/1.html.]
Ta ném khăn hồng trong tay lên nàng:
“Chỉ tiếc mệnh bạc, gánh nổi việc cô nương Lục Doanh – đầu bài Túy Yên Lâu trâu ngựa cho .”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Phúc phận Lương gia sâu dày, nào hạng phúc mỏng như thể bước .”
Lúc , bà mối bên cạnh vội cúi nhặt khăn hồng lên, định đội cho :
“Tiểu thư, ngày đại hỉ, lời hồ đồ như .”
Ta liếc bà một cái.
Lại chiếc khăn hồng trong tay bà .
Đó là thứ thức bao đêm tự tay thêu nên — đương nhiên thể để đôi cẩu nam nữ hưởng lợi.
“Phải, là ngày đại hỉ.”
Ta nhận lấy khăn, đảo mắt quanh, cuối cùng dừng ở một thợ rèn đang cách đó xa.
Mọi đều đang xem náo nhiệt.
Chỉ chuyên tâm rèn sắt.
Đôi tay rắn rỏi ánh lửa hun đỏ, áo vải thô cùng quần buộc ngang bằng một dải lưng đỏ.
Nhìn — vài phần cát tường.
Ta chút do dự, xách khăn hồng, từng bước đến mặt , hỏi:
“Hôm nay là ngày đại hỉ — ngươi cưới vợ ?”
2
Ngay trong ngày đại hôn với Lương Vân Quy — gả cho một thợ rèn.
Chuyện , ắt sẽ trở thành trò lớn nhất của Lương gia kinh thành.
Lương Vân Quy lúc bỏ mặc Lục Doanh, sải bước tới mặt , sắc mặt đỏ bừng vì giận:
“Nàng gì?”
Ta , chỉ Triệu Tam, im lặng từ nãy đến giờ:
“Ngươi cưới ?”
Triệu Tam trong kinh thành cũng chút danh tiếng.
Không chỉ vì tay nghề rèn sắt cao siêu, mà còn bởi dung mạo tuấn lãng, hình cường tráng.
Đừng tiểu thư nhà thường, ngay cả quý nữ đến phủ chơi, cũng khỏi liếc sang lò rèn vài .
“Bạch Ninh Nhi! Nàng đang gì !” Giọng Lương Vân Quy đầy phẫn nộ, “Nàng dám dùng một thợ rèn để sỉ nhục !”
Triệu Tam khẽ nhíu mày, liếc một cái đầy khó chịu, giơ b.úa nện mạnh xuống con d.a.o găm bàn.
Một tiếng “keng” giòn vang, khiến xung quanh lập tức yên lặng.
Sau đó gắp con d.a.o lên, hỏi :
“Thích ?”
Ta sững .
Con d.a.o nhỏ tinh xảo, trông vài phần quen mắt.
“Thích.”
“Dùng cái sính lễ, ủy khuất nàng ?”
Ta ngờ đáp ứng nhanh như , càng ngờ sẽ lời .
Bá phụ của Lương Vân Quy là Thượng thư Bộ Binh, Lương gia thế lực rắc rối chằng chịt, đến cả đương kim Thái t.ử cũng nể mặt vài phần.
Trong kinh thành, kẻ dám đắc tội họ vốn ít — huống hồ chỉ là một thợ rèn.
Điều khiến suy đoán trong lòng càng thêm chắc chắn.