MỘT CUỘC CƯỚI THAY, MỘT LẦN GẢ THẾ - 6

Cập nhật lúc: 2025-01-06 03:55:33
Lượt xem: 9,345

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đưa sính lễ, Bùi Văn Khánh nắm tay , nghiêm túc hứa với phụ :  

 

“Nhạc phụ, từ nhỏ cha dạy con và rằng, nữ t.ử cũng nên chí hướng của riêng .”  

 

“Vì thế, con xin đảm bảo sẽ bao giờ trói buộc Tuyết Nhi.”  

 

Phụ hài lòng gật đầu, nhưng vẫn quên nhắc nhở :  

 

“Nói đúng. con gái ngoan, chuyện nữ Thừa tướng thì thôi . Cha sợ quốc gia sớm muộn gì cũng diệt vong.”  

 

Cha , coi thường nữ nhi quá .  

 

Ta là trình độ gì? Xứng đáng là một trong mười thanh niên kiệt xuất của triều đình.  

 

Ta phục:  

 

“Dựa chứ?”  

 

Phụ , từng là trạng nguyên, tràn đầy cảm hứng văn thơ, đáp:  

 

“Con gái ngoan, con thuần túy chỉ là ‘con đường mới trải phẳng’.”  

 

(Ngụ ý: đá cuội, thực lực.)  

 

Ta lấy thánh chỉ Hoàng đế ban thưởng, lắc lắc mặt phụ vài , từ từ mở , từng chữ một.  

 

Cuối cùng, nở nụ nhếch mép, toát phong thái của một vị Long Vương:  

“Thứ , cha, từng thấy ?”  

 

Phụ chấn động mạnh.  

 

Ta tiếp tục khoe mẽ:  

 

“Cha, sắt của còn tạp chất đấy.”  

(Ý: cần rèn luyện thêm.)  

 

*****

 

Ai sướng c.h.ế.t thì .  

 

Ta vui vẻ thành .  

 

Lần đến lượt tân nương.  

 

Khi lớp khăn voan đỏ vén lên, ngước mắt .  

 

Bùi Văn Khánh trong bộ hồng y, mặt tựa quan ngọc, trai mang khí chất hoang dã của một luyện võ.  

 

Hắn khớp với hình mẫu thiếu niên tướng quân mà từng mơ mộng.  

 

Ta vô thức nuốt nước bọt, bắt gặp, liền trêu chọc mãi thôi:  

“Phu nhân, nàng thèm thuồng ?”  

 

Trước khi ở bên Bùi Văn Khánh, lý thuyết phong phú.  

 

Huống hồ, giờ nếm trải mùi vị của ái ân.  

 

Ta thừa hiểu ý tứ thật sự trong lời của .  

 

hôm nay dù gì cũng là ngày tái giá.  

 

À, ! Là thứ hai kết hôn với cùng một .  

 

Nên khỏi chút ngượng ngùng.  

 

, trả lời trả lời cũng chẳng khác biệt.  

 

Ánh mắt của Bùi Văn Khánh như nuốt chửng.  

 

Cuối cùng, chìm đắm trong biển d.ụ.c.  

 

Chỉ còn đôi nến hồng cháy hết một đêm.  

 

****

 

Sau khi gả Bùi gia, phát hiện Bùi Văn Khánh càng kiềm chế.  

 

, đều dính lấy , gọi “nương t.ử” hoặc “phu nhân.”  

 

Quản gia già còn kịp mở miệng, chặn lời:  

“Ta mấy câu như * lâu lắm mới thấy tiểu tướng quân vui như *.”  

 

Quản gia đoán , ánh mắt bừng lên lửa giận, định tiếp thì chặn nữa:  

“Ta cũng câu *phu nhân, là nữ nhân đầu tiên tiểu tướng quân mang về*.”  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-cuoc-cuoi-thay-mot-lan-ga-the/6.html.]

 

Quản gia giận dỗi bỏ , thề rằng sẽ hết 300 cuốn thoại bản để đấu với 800 hiệp.  

 

Bùi Văn Khánh bật .  

 

Rất hiếm khi thoải mái như .  

 

Đôi mày tuấn tú giãn , khiến mà ngây .  

 

Bùi Văn Khánh nhận , liền gãi mặt bối rối:  

“Nương t.ử, mặt dính gì ?”  

 

Cảm giác trai nhưng tự nhận của , thích c.h.ế.t mất.  

 

11

 

Sau khi thành , từng nghĩ trở ngại mà và Bùi Văn Khánh thể đối mặt.  

 

Ví dụ như, vấn đề giáo d.ụ.c con cái của chúng , dẫn đến việc "rồng phượng cùng bay" nhưng thành rồng phượng cùng... rớt.  

 

Hoặc, Bùi Văn Khánh thương nơi chiến trường, nghỉ phép để chăm sóc.  

 

Hoặc nữa, quan trường mãi chẳng trọng dụng, vẫn thể trở thành nữ Thừa tướng…  

 

từng nghĩ tới chuyện, Tiểu Hoàng đế "trắng ngoài đen trong" vì theo đuổi Bùi Văn Nguyệt, mà cầu xin chúng giúp diễn một vở kịch.  

 

Hắn kiểu cưỡng ép tình yêu, cần và Bùi Văn Khánh đóng cảnh đại lao.  

 

Thật cũng một lựa chọn khác: đại lao thật.  

 

Quả là một vấn đề tuyệt vời đến khó mà chọn!  

 

Người "c.h.ế.t đạo hữu c.h.ế.t bần đạo"* như , khi do dự hẳn ba giây, tự nhủ: "Quân thần c.h.ế.t, thần thể c.h.ế.t." Chúng thần t.ử, san sẻ cùng vua chúa.  

 

(*) T.ử đạo hữu bất t.ử bần đạo: Câu ý là chỉ cần sống là , đạo hữu (cách gọi bạn bè của tu đạo) sống c.h.ế.t quan trọng, tương tự câu “Sống c.h.ế.t mặc bay tiền thầy bỏ túi”.

 

Nghĩ , liền lập tức bán Bùi Văn Nguyệt:  

 

“Bệ hạ, thần chọn đóng cảnh đại lao.”  

 

Tiểu Hoàng đế gật đầu hài lòng, sang Bùi Văn Khánh.  

 

Bùi Văn Khánh thi lễ:  

“Bệ hạ cũng , nhà họ Bùi từ tới nay đều do phu nhân chủ.”  

 

Tiểu Hoàng đế càng hài lòng hơn.  

 

Trong đôi mắt non trẻ hiện lên vẻ thông minh giả tạo của một thiếu niên đang cố bắt chước kiểu bá đạo đế vương nhưng thành công.  

 

****

 

Trong ngục, lườm Bùi Văn Khánh, trách:  

“Bán nhanh thật đấy.”  

 

Vị cẩu Hoàng đế để tăng độ chân thực, phát cho và Bùi Văn Khánh bộ y phục phạm nhân chính hiệu.  

 

Tiết trời đầu xuân ấm lạnh bất thường, từ nhỏ sợ lạnh, bất giác co .  

 

Bùi Văn Khánh nhận , bèn ôm lòng.  

 

Cảm giác y hệt như đang cuộn tròn trong chăn ấm.  

 

Ta nhịn , cọ cọ .  

 

Bùi Văn Khánh trầm thấp:  

“Phu nhân cũng bán chậm mà.”  

 

Thực về tâm tư của Bùi Văn Nguyệt, và Bùi Văn Khánh đều ngầm hiểu rõ.  

 

Bùi Văn Nguyệt tình nguyện ở trong cung, chính là vì nàng ý với Tiểu Hoàng đế.  

 

Còn tại chịu đồng ý?  

 

Chắc chắn là vì Bùi Văn Nguyệt cảm thấy nếu đáp ứng quá nhanh, Tiểu Hoàng đế sẽ trân trọng.  

 

Chúng lấy cầu nối trong trò chơi tình ái của khác.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Chủ yếu là nếu hy sinh , sẽ ép buộc hy sinh.  

 

Cái cảm giác định mệnh c.h.ế.t tiệt .  

 

*****

 

Trong một nhà tù dột nát với chiếc giường gãy, thu trong vòng tay ấm áp mềm mại của Bùi Văn Khánh.  

 

Loading...