MỘT CUỘC CƯỚI THAY, MỘT LẦN GẢ THẾ - 2
Cập nhật lúc: 2025-01-06 03:52:33
Lượt xem: 17,111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ca ca dù gì cũng là thư sinh, cuối cùng Bùi Văn Khánh đè xuống đất.
Dù , linh hồn của ca ca vẫn chịu khuất phục.
“Muội đáng thương của ... huhu... phá hủy …”
Bùi Văn Khánh dùng đến ba chiếc khăn mới chặn miệng ca ca.
Hắn :
“Ta và Tuyết Nhi ngoài đổi canh , nghi lễ đều đầy đủ, bái tổ tiên, bái trời đất, là phu thê đường đường chính chính.”
“Ta cũng tìm tính toán, và Tuyết Nhi là nhân duyên cực kỳ .”
“Chỉ đợi ngươi và trở về, nàng chính là thê t.ử của .”
“Phu thê thì gì ?”
Ta che mặt.
Ăn uống như , đúng là chẳng còn gì để .
Cái tai đỏ bừng c.h.ế.t tiệt , cũng giấu .
Ca ca bày bộ dáng e thẹn giả tạo, ánh mắt như trách thép chẳng thành gang, nước mắt đầy đau đớn cứ thế trào .
khoan …
Ca ca bỏ trốn là do Bùi Văn Khánh xúi giục?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta chậm rãi về phía Bùi Văn Khánh.
Bùi Văn Khánh cảm nhận , cũng về phía .
Biểu hiện vô cùng chột .
Trong ánh mắt đối diện, gian ngập tràn trong trầm mặc.
Trầm mặc là Khang kiều đêm nay.
Chỉ trưởng, một hồi nỗ lực, cuối cùng nhổ khăn , mắng một câu:
"Các ngươi đang đút cho ch.ó ăn đấy ?"
03
Ca ca trở về.
hảo tỷ của , bây giờ tính là tiểu cô của , vẫn đang phiêu bạt bên ngoài.
Vì , trong lúc bôi t.h.u.ố.c cho ca ca, tranh thủ bàn bạc xem tiếp theo nên thế nào.
Ta là lên tiếng , chất vấn Bùi Văn Khánh:
“Văn Nguyệt cũng là do xúi bẩy bỏ đúng ?”
Ai ngờ Tiểu Tướng quân Bùi Văn Khánh, từng tung hoành chiến trường, tỏ ủy khuất lắc đầu.
Ta tay mạnh, khiến ca ca đau đến mức hét toáng lên. Bùi Văn Khánh chỉ cần liếc mắt, ca ca lập tức im bặt.
khi sang , gương mặt hiện lên vẻ tủi .
Đáng yêu quá, hôn.
nhịn .
Ta nghiêm mặt, tiếp tục :
“Vậy thì mau đưa nàng về. Thánh thượng ban hôn, thể đùa giỡn như thế ?”
“Không thích ca ca cũng chẳng . Thích ai thì mang về nam sủng diện thủ* là chứ gì?”
(*) chỉ nam nhân lấy cái mặt, sắc để hầu hạ .
Ca ca , vẻ mặt dám tin:
“Ta là ca ca ruột của , đúng ?”
Ta trả lời, chỉ sang chuyện với Bùi Văn Khánh:
“Có thể đưa Văn Nguyệt trở về ?”
Bùi Văn Khánh trả lời một cách chẳng ăn nhập:
“Tuyết Nhi, sẽ nạp , và nàng cũng phép nuôi nam sủng.”
Công bằng ghê.
vấn đề là ?
Ta gõ nhẹ lên trán Bùi Văn Khánh:
“Ta bảo gọi Văn Nguyệt về đây.”
Bùi Văn Khánh cúi đầu, hàng lông mi dài tạo thành một bóng râm.
“Muội từ nhỏ chủ kiến. Chính là đầu tiên bỏ trốn. Ta mới xúi ca ca nàng bỏ trốn theo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mot-cuoc-cuoi-thay-mot-lan-ga-the/2.html.]
“Rồi còn bảo ca ca nàng lôi nàng thế thành .”
“Như thế, nàng liền thuộc về .”
Trong phòng vang lên tiếng “phì phì”.
Ca ca chen ngang:
“Đừng rải cẩu lương nữa.”
“Nói rõ ràng, chúng rốt cuộc nên gì bây giờ?”
Không cần suy nghĩ, trả lời ngay:
“Dễ thôi, ca ca và Bùi Văn Khánh cứ tạm ghép đôi mà sống .”
Hai giọng đồng thời cất lên:
Ca ca: “Tạ Tri Tuyết, điên ? Đây đất Ba Thục, sở thích đó!”
Bùi Văn Khánh: “Tuyết Nhi, là phu quân của nàng!”
Ồ, Đại Tẩu Văn Học.
Tàn nhẫn nhưng bán chạy.
Đáng tiếc, đề nghị thành công.
Bởi vì tin, liền xông tới nhốt ca ca phòng chứa củi.
Khi then cửa rơi xuống, kéo tay , rưng rưng hỏi:
“Mẹ, chắc chắn con tiếp tục giả ca ca ?”
“Dù gương mặt giống , nhưng con thấp hơn ca ca hẳn nửa cái đầu.”
“Người ngoài hỏi đến, con giải thích thế nào?”
Mẹ liếc một cái đầy chê bai:
“Thì đây con mang giày độn là chứ gì.”
Nói xong, chợt như bừng tỉnh đại ngộ:
“ ! Con cứ mang giày độn .”
Nhận đôi giày độn mà chuẩn để giả ca ca, bật thốt:
“Quả nhiên là cao thủ!”
Cảm tạ lời mời, nhưng đây giày độn, mà là cà kheo thì đúng hơn!
04
Nửa tháng đại hôn, cố gắng từ chối lời mời của đám bằng hữu hồ bằng cẩu hữu* của ca ca. Thế nhưng, cuối cùng cũng thể cản nổi khi chính bọn họ đích tới cửa thăm hỏi.
(*) Bè mà bạn, bạn .
Những bạn thấy Bùi Văn Khánh – cao nhất trong phòng, đang giả trang của chính – liền buông lời cảm thán đầy "chân thành":
“ là hổ nữ xuất tướng môn.”
“Chiều cao còn hơn cả nam nhân.”
“Thân hình thật khiến trầm trồ, chân dài, eo thon, vai rộng, hông hẹp… À , nhầm , đó là lời khen dành cho nam nhân. Ý là…”
Người – Lý Tứ – ngập ngừng một chút sửa :
“Dễ sinh nở.”
“ đúng, dễ sinh nở.”
Khen kiểu thà đừng khen còn hơn.
Sau vài câu khách sáo, Trương Tam, Lý Tứ, Vương Ma T.ử và mấy nữa kéo đến một chỗ vắng vẻ.
Trương Tam nịnh nọt, khuôn mặt đầy vẻ lấy lòng:
“Tạ dạo đúng là ôm giai nhân trong lòng, rạng rỡ hẳn .”
Ta gạt tay Trương Tam khỏi vai , lạnh lùng đáp ngắn gọn:
“Phóng.”
(Dịch từ tục ngữ: “Có gì mau, rắm thì thả nhanh.” Quả là đầy văn hóa!)
Trương Tam bắt đầu ấp úng, khuôn mặt dần đỏ lên khả nghi.
Hả? Chẳng lẽ cùng ca ca chơi đoạn tụ?
May , kịp giải thích:
“Nghe Tạ dũng mãnh phi thường, tiểu … tiểu đặc biệt tới đây để học hỏi đạo dưỡng sinh, nhất là về… về cái chuyện .”
Ta phẩy tay, giữ dáng vẻ nho nhã của một quân t.ử:
“Không , cút mau.”