MÓN QUÀ DÀNH CHO KẺ BỘI BẠC - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-09 07:25:17
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vài tháng tiếp theo trôi qua khá bình lặng. 

Ban đầu Cẩn Du vẫn lén lút bắt nạt em gái. Trước đây khi Tống Thời Tự còn ở nhà, thường nhắm mắt ngơ vì Ninh Nguyệt vốn thương đứa con gái .

Bây giờ họ đều nhà. 

Lần đầu tiên thấy Cẩn Du bỏ chuột c.h.ế.t cặp sách của em gái, đ.á.n.h nó đến mức ba ngày xuống nổi giường. 

Đó là đầu tiên đ.á.n.h nó nặng tay như thế, mắng trong khi nước mắt trào . Cẩn Du cũng , ôm lấy xin và cầu xin đừng bỏ rơi nó. 

Hóa sự hà khắc sinh lòng trung thành. 

Nhìn nó thương tích đầy , chợt thấy nó giống như một con ch.ó .

Từ đó, Cẩn Du trở nên cực kỳ ngoan ngoãn, bắt nạt em gái mà còn nhường đồ ngon cho con bé. Nó học cách ngụy trang giống như bố nó. 

dành bộ sức lực đốc thúc hai đứa trẻ học hành vì học vấn quan trọng.

Khi tâm trạng , hỏi Cẩn Du liệu hận . Nó khẳng định ngay lập tức là vì cho rằng đang dạy nó và đốc thúc nó học hành. 

im lặng, thấy thật nực

Trước đây đối thì nó c.h.ử.i bới, giờ đ.á.n.h nó thừa sống thiếu c.h.ế.t thì nó tỏ hiếu thảo. Thật là hèn hạ. 

Dù bây giờ nó hận, nhưng chắc chắn sẽ hận .

Năm hai đứa trẻ đỗ cấp ba, Tống Thời Tự về thăm quê một chuyến. Anh vẫn mang dáng vẻ trong ký ức, thậm chí còn vài phần đắc ý hơn xưa. 

Anh xót xa nắm lấy tay : "Ba năm gặp, em gầy nhiều quá."

mỉm .

Cẩn Du và Cẩn Tuyên thấy về thì ngạc nhiên vui sướng, mỗi đứa ôm một bên cánh tay đầy thiết. 

Tống Thời Tự chút bất ngờ. 

mỉm giải thích: "Mỗi học kỳ khi rút tiền, em đều bảo bọn trẻ rằng tiền học phí là do bố gửi, báo đáp bố cho ."

khựng một chút, hạ giọng dịu dàng: " , em cũng nhớ ."

Câu bất ngờ khiến sững sờ tại chỗ. 

giỏi ăn , nhưng những lời thốt từ miệng vụng về hiệu quả hơn. 

Quả nhiên, thoáng thấy đáy mắt Tống Thời Tự hiện lên vẻ xúc động. Chúng cùng ăn một bữa tối vui vẻ như một gia đình bốn bình thường.

Khi rượu ngấm, Tống Thời Tự bắt đầu say. hỏi liệu thể đưa học phí năm cho một luôn

Tống Thời Tự ngẩn

lắc đầu, tựa lòng nhỏ nhẹ giải thích: "Ba năm qua, lúc nào em cũng nơm nớp lo sợ. Sợ ở thành phố sẽ quên mất em."

Anh vỗ nhẹ vai , bật thành tiếng: "Làm mà thế ?"

cụp mắt, ôm lấy thì thầm tai: "Chúng giống , em chỉ thôi. Nên em sợ, sợ nhiều."

Giây tiếp theo, cảm nhận rõ rệt cơ thể đàn ông mặt thả lỏng nhiều. Anh sảng khoái, nhưng giọng điệu cố vẻ đau lòng: "Em chịu khổ ."

Tống Thời Tự , tiền để

đếm kỹ, thấy đủ cho Cẩn Tuyên học xong. thở phào, cẩn thận cất tiền lòng. 

Ngày hôm , một đến trường nộp học phí cho Cẩn Tuyên. Cô giáo thu tiền tưởng nhầm, hồ nghi như tâm thần: "Con trai chị học ?"

gật đầu: "Vâng, học."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mon-qua-danh-cho-ke-boi-bac/chuong-2.html.]

đột nhiên cao giọng kích động: "Chị điên ? Nhà ai tiền mà cho con trai học, nuôi một đứa con gái vô dụng?"

liệu khoảnh khắc , đối mặt với sự chất vấn, chỉ hề lay chuyển, ý : "Không liên quan đến cô."

tức đến nổ phổi: "Gặp như chị đúng là xui xẻo tám đời!"

mỉm : "Nếu cô thấy xứng chức, cô thể đóng học phí cho con trai .”

Cô giáo ngẩn , buột miệng: "Đóng học phí cho con trai chị? điên chắc, rỗi lo chuyện bao đồng..."

dậy, mỉm : "Vậy thì ngậm miệng ."

Ngày Cẩn Du đuổi khỏi trường, nó gần như nổi trận lôi đình. Nó hầm hầm chạy về nhà, thấy khóa cửa liền mượn b.úa của hàng xóm để phá. 

Tiếng va đập nặng nề từng nhát vang lên khiến lòng phiền muộn. Nó ngoài cửa gào thét c.h.ử.i rủa: "Con khốn, mở cửa! Con khốn, đồ khốn!"

bên mép giường, im lặng mài d.a.o từng nhát một. Khi cửa phá tung, dậy, nó sững sờ khi thấy con d.a.o phay mài sáng loáng trong tay

vẫn mỉm với nó, giọng nhẹ nhàng như cũ: "Con thể thử xem. Chúng mỗi một nhát, cùng c.h.ế.t."

Khi nhắc đến hai chữ "cùng c.h.ế.t", những ký ức kinh tởm ùa về khiến giọng run rẩy. hề sợ hãi, vì nếu nó dám động thủ, chắc chắn sẽ kéo nó xuống địa ngục cùng. 

Cẩn Du dọa khiếp vía, chiếc b.úa trong tay rơi xuống đất "keng" một tiếng.

Nhìn vẻ mặt nó từ giận dữ chuyển sang hoảng hốt, lòng dâng lên niềm khoái lạc. 

Đây là đầu tiên bao nhiêu năm, thèm che giấu sát tâm mặt nó. Hóa nó sợ đến thế, hóa thể sợ đến mức .... 

Cẩn Du mặt tái mét con d.a.o phay, dám ngẩng đầu , nó lẩm bẩm: "Tại ... tại ... con hiểu, rõ ràng ruột của con mà..."

Nó dường như lấy hết can đảm, run rẩy hỏi : "Lẽ nào Cẩn Tuyên là con , còn con thì , ?"

siết c.h.ặ.t con d.a.o, mỉm : "Con cần hiểu. Chỉ cần rằng, mong con c.h.ế.t ngay bây giờ hơn bất cứ ai."

thấy tia sáng trong mắt Cẩn Du tắt lịm như ngọn nến gió. 

từng cho nó hy vọng, từ học hành đến tình , dù chỉ là một chút nhỏ nhoi. Để cuối cùng dập tắt tất cả, vứt bỏ nó như vứt bỏ một con ch.ó. 

Nỗi đau lớn nhất là lòng c.h.ế.t. 

nghĩ thấy nó đau khổ như , đáng lẽ thấy sảng khoái mới đúng.

Cẩn Du bỏ cuộc, nó dám đ.á.n.h cược mạng sống. Cuối cùng, cái lạnh lùng của , nó thất thần rời

Vài ngày tin báo về, nó một đến thị trấn học trò cho một thợ mộc già. Ông thợ mộc tính tình tệ, nhưng cũng tạm đủ cho nó miếng ăn.

Người trong làng đều hiểu tại nuôi con trai học mà nuôi đứa con gái, thấy đều đường vòng. 

tất cả những điều đó, quan tâm.

10 

Cẩn Tuyên luôn học tập chăm chỉ. 

Sau khi tin Cẩn Du và đoạn tuyệt quan hệ, con bé thậm chí còn nỗ lực đến mức gần như liều mạng. 

Ngày giấy báo nhập học của Đại học Thanh Hoa gửi đến nhà , cả làng xôn xao. 

Họ dường như quên bẵng những cái lườm nguýt bao năm qua dành cho , nườm nượp kéo đến chúc mừng. 

Ngay cả bà Vương hàng xóm, từng Cẩn Du bất bình bấy lâu, cũng nhịn mà đổi giọng: "Thẩm Trân Trân , đứa con gái của cô đúng là giỏi chẳng kém gì con trai nhà ."

mỉm : " chẳng cầu nó tiền đồ to tát, chỉ mong nó bình an, đừng vướng thói hư tật c.ờ b.ạ.c trai gái là ."

Mặt bà Vương bỗng chốc sa sầm , nụ giả tạo thể duy trì nổi. Bởi vì đứa con trai út cưng của bà những năm qua nướng sạch ít tiền nhà bài bạc. 

hậm hực nhổ một bãi nước bọt xuống đất bỏ

đang đối phó với những dân làng đến xem náo nhiệt, định nhà thì đột nhiên thấy một giọng quen lạ lưng: "Trân Trân!"

, thấy Tống Thời Tự và Ninh Nguyệt đang đó.

Loading...