Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 645: Tiên Vương Cái Rắm!

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:48:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Theo Ta Thấy, Vua Làm Công Thì Hơn

Huyền Thiên Cơ khẽ gật đầu, ngước mắt lên trời: “Chỉ mấy đứa nhỏ , ở đó sống thế nào ?”

Nguyệt Vô Ngân ha hả: “Yên tâm, mấy đứa nhà dạng ! Đặc biệt là con bé Trì Vũ , từng thấy nó chịu thiệt trong tay ai.”

“Nha đầu Ngôn nhà cũng , gây chuyện là một, hai đứa nó mà tụ , Tiên Giới … e là yên .”

“Chơi cờ , chơi cờ ! Mặc kệ chúng nó gì? Khó ngày thanh thản, đừng mất hứng.”

“Nguyệt đạo hữu !”

Hai lão già chơi cờ say sưa, phát hiện, từ lúc nào, lưng mấy bóng vây xem.

Người đến chính là nhóm Ngôn Tiểu Ức.

lúc hai đang chơi đến đoạn gay cấn, một giọng đột ngột vang lên: “Ây da, quân trắng rõ ràng là thua , còn giãy giụa gì…”

“Ngươi hiểu cái…” Nói nửa câu, hai lão già cảm thấy đúng, đột ngột đầu , chỉ thấy một nhóm đang hì hì .

“Vãi!” Hai lập tức giật , suýt lật cả bàn cờ, đồng thanh hỏi, “Các ngươi về lúc nào?”

“Một lúc .” Ngôn Tiểu Ức thành thật trả lời.

“Các ngươi… về gì?” Huyền Thiên Cơ cảnh giác cô. Trong lòng mơ hồ dâng lên một dự cảm lành.

Ngôn Tiểu Ức xoa tay: “Chẳng là nhớ ngài , nên đặc biệt về thăm ngài.”

“Thôi !” Huyền Thiên Cơ đời nào tin lời ma quỷ của cô, ánh mắt sang Tuyết Bảo bên cạnh, “Thanh Tuyết, con .”

“Ờ~” Lãnh Thanh Tuyết c.ắ.n môi, bước lên nhỏ, “Thật dám giấu, bây giờ Đông Lăng Tiên Vực bình định, chúng con đặc biệt đến đây để…”

Chưa đợi cô xong, Ngôn Tiểu Ức cướp lời: “Đón ngài lên hưởng phúc! Phúc lớn đấy!”

“Hưởng phúc? Còn là phúc lớn? Ngươi tưởng ngốc ?”

Huyền Thiên Cơ phắt dậy, râu ria dựng ngược hét lớn, “Đống lộn xộn ở đây khó khăn lắm mới dọn dẹp xong, ngươi tìm cho việc mới ? Không ! Ta cho ngươi , hôm nay ngươi rách trời, cũng !”

Thấy thái độ của ông, Ngôn Tiểu Ức lập tức dịu giọng khuyên: “Tông chủ đại nhân, ngài xem, ngài là một già trưởng thành ! Sao còn giận dỗi như trẻ con ? Ngoan! Nghe lời, với chúng con ! Tông môn thể thiếu ngài ~”

“Hừ! Đừng giở trò đó!” Huyền Thiên Cơ phất tay áo, lạnh lùng và vô tình, “Đừng tưởng mấy trò mèo trong lòng ngươi, lòng như sắt đá, tuyệt đối lay chuyển!”

“Ây da, chúng con , chẳng cũng vì cho ngài ? Chúng con ý ? Ngài con , già như các ngài, việc nhiều, nếu dễ lú lẫn!”

“Thế ? Vậy cảm ơn lòng của ngươi nhé!” Huyền Thiên Cơ lạnh, “Việc gì cũng đổ cho già chúng , các ngươi gì? Từng đứa một chỉ thẳng cẳng?”

“Ê, Tông chủ đại nhân sai ! Người trẻ chúng con một bầu nhiệt huyết, đương nhiên là phụ trách chinh chiến bên ngoài. Chúng con vất vả khổ sở, chẳng là để ngài thể lên ngôi một cách nhẹ nhàng ? Đây quả là một chuyện bao!”

Huyền Thiên Cơ khoanh tay, hề động lòng: “Ngươi đừng ở đây lừa , cái ngôi ai thích thì lên, dù cũng lên nổi!”

“Ây, ngài nông cạn ! Thật đấy.” Ngôn Tiểu Ức tiếp tục khuyên nhủ, “Chỉ cần đến Tiên Giới, ngài chính là Tiên Vương! Tối cao vô thượng, vạn kính ngưỡng…”

Huyền Thiên Cơ lạnh, Tiên Vương cái rắm! Theo thấy, vua công thì đúng hơn.

Thấy ông chịu , Ngôn Tiểu Ức liếc mắt: “Ngài thật sự ?”

“Sao? Ngươi còn dùng vũ lực ? Ngươi đây là đại nghịch bất đạo!”

“Hầy, xem ngài kìa, con nào dám! Aiz~”

Ngôn Tiểu Ức thở dài một tiếng, “Thôi , con cũng ép . Chúng về với sư tôn sư nương, sư của họ , một chút cũng gặp đứa bé sắp chào đời, thể cả đời cũng gặp. Vô tình! Quá vô tình!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-vao-da-bi-giet-99-lan-ta-truc-tiep-phat-dien-tai-cho/chuong-645-tien-vuong-cai-ram.html.]

Huyền Thiên Cơ đột nhiên giật : “Ngươi gì? Ngươi , sư t.h.a.i ?”

“Ừ hử~ Chắc là, bao lâu nữa là sinh ! Sư nương còn , , công việc giáo d.ụ.c dẫn dắt đứa bé, sẽ giao cho con…”

“Không ! Chuyện tuyệt đối !” Huyền Thiên Cơ , lập tức sốt ruột.

Để ngươi giáo d.ụ.c, chẳng là đẩy hố lửa ? Trời mới sẽ nuôi một tiểu ma vương như thế nào.

Ông lập tức quyết định, “Ta đồng ý Tiên Giới với các ngươi, nhưng một điều kiện.”

“Ngài .”

Huyền Thiên Cơ đầu Nguyệt Vô Ngân đang vui vẻ xem kịch bên cạnh: “Nguyệt đạo hữu và tình như thủ túc, ông cùng , hai chúng cùng quản lý tông môn.”

“Cái gì!?” Nguyệt Vô Ngân kinh hãi, phắt dậy, “Huyền đạo hữu! Ta coi ông là , ông… ông hại ?”

“Huynh , nghĩa khí! Có phúc cùng hưởng, nạn cùng chịu mà! Ông cũng thấy một đó trâu ngựa, mệt c.h.ế.t mệt sống chứ?”

“Vậy nên ông kéo xuống nước? Như t.ử tế …”

“Đạo hữu sai !” Huyền Thiên Cơ lắc đầu, “Hai nhà chúng bây giờ là một thể, một vinh cả nhà cũng vinh, một nhục cả nhà cũng nhục. Đương nhiên là cùng tiến cùng lùi!”

Nghe ông , Nguyệt Vô Ngân nhíu mày: “Chuyện … ông để suy nghĩ ~”

“Ây da, còn suy nghĩ gì nữa? Việc thể chậm trễ, chúng lên đường ngay!”

“Vội gì chứ! Nhà ông ép, nhà ai ép, là ông …”

Lời ông còn dứt, lưng bỗng truyền đến một giọng quen thuộc: “Hê, Tông chủ đại nhân, lâu gặp, nhớ ?”

Nguyệt Vô Ngân đột ngột , chỉ thấy Trì Vũ từ lúc nào lén lút lưng, khỏi giật : “Ngươi… con bé c.h.ế.t tiệt , như ma , về lúc nào?”

“Con về cùng Tiểu Ức bọn họ mà!”

“Vậy lúc nãy ngươi lên tiếng? Cứ bây giờ mới dọa ?”

“Con đây chẳng là, định cho ngài một bất ngờ ? Thế nào, gặp con vui ?”

Nguyệt Vô Ngân trợn trắng mắt, vui cái quỷ! Còn bất ngờ? Ta thấy là kinh hãi thì đúng hơn!

“Được ! Không còn sớm nữa, chúng lên đường thôi!”

“Ây da~ các ngươi buông tay , kéo kéo lôi lôi thế , thể thống gì…”

Cứ như , hai lão già miễn cưỡng đưa đến Tiên Giới.

Khi cửa tiên cung, tấm biển trống trơn, hai đồng thời nhíu mày, đồng thanh : “Sao cả biển hiệu?”

“Tên còn đặt xong…” Ngôn Tiểu Ức thuận miệng kể những đề nghị mà đưa đó.

Cuối cùng hai lão già bàn bạc một hồi, quyết định đặt tên là Vị Ương Tiên Khuyết.

Lý do cũng đơn giản, kiến trúc thể tà môn, nhưng tên tiên cung thể lố bịch.

Mấy cái tên ma quỷ gì đó quá phản diện, treo lên dễ gây thù chuốc oán.

Có sự gia nhập mạnh mẽ của hai vị vua công , tiên cung dần dần định…

 

 

Loading...