Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 48: Các
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:30:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các Ngươi Đang Nói Hươu Nói Vượn Cái Gì Thế! Ai U Mê Cô Ta Chứ?
Nửa canh giờ , một đạo hào quang lóe lên, lối bí cảnh từ từ mở .
Ánh mắt của tất cả đều ngưng tụ tại một điểm khoảnh khắc .
Đầu tiên đập mắt là một bóng nhảy nhót tới, vai còn vắt một con cáo trắng.
Khi rõ khuôn mặt của tới, bầu khí căng thẳng lập tức tan biến.
Là Ngôn Tiểu Ức.
Bị một đám đại lão chằm chằm, cô nhướng mày, lẩm bẩm: “Từng một đều gì? Ta đến thế ?”
Giọng tuy lớn, nhưng mặt đều rõ mồn một.
Trong lòng thầm nghĩ: đúng đúng! Toàn trường chỉ cô nhất!
Cô mà , nơi sắp biến thành tu la trường ! Không thấy con d.a.o trong tay Sư tôn nhà cô, đều mài sáng loáng ?
Ngôn Tiểu Ức hiểu , vẫy tay chào hỏi: “Sư tôn! Ơ, sư cô cũng tới !”
Khoảnh khắc thấy cô, mặt Ứng Vô Khuyết rốt cuộc cũng lộ nụ .
Bước lên , giống như một cha già dịu dàng hỏi han: “Thế nào? Có thương ở ?”
“Lại đây đây! Sư cô kiểm tra cơ thể cho con!” Vân Điệp hai lời, một tay kéo đến mặt, hì hì vươn tay , sờ soạng cô.
“Không , khỏe lắm! Sư cô đừng sờ nữa!” Bị nàng sờ đến mức tự nhiên, Ngôn Tiểu Ức sức thoát khỏi ma trảo.
Vân Điệp cho là đúng : “Mọi đều là phụ nữ, còn thể chiếm tiện nghi của con ?”
Người đang chiếm tiện nghi của thì là gì! Tay đều thò trong áo !
Nhào bột đấy ?
Phí chín trâu hai hổ chi lực, mới coi như thoát khỏi sự trói buộc.
Thở phào một , Ngôn Tiểu Ức vẻ mặt thần bí ngoắc ngoắc ngón tay với hai .
Hai hiểu ý liếc , ghé đầu qua.
Cô đè giọng xuống cực thấp: “Chúng ... phát tài ! Ta...”
“Suỵt!” Vân Điệp một tay bịt miệng cô , cố ý tỏ vẻ tiếc nuối , “Ừm~ Không , là ! Chúng trọng ở tham gia mà! Bảo bối gì đó, chúng rộng lượng, nhường cho bọn họ là .”
Nghe lời , một đám lão già khọm ở cách đó xa thi bĩu môi: Không bản lĩnh thì là bản lĩnh, còn đường hoàng như !
Ngôn Tiểu Ức nhà ngươi mấy cân mấy lạng, trong lòng ai mà rõ chứ?
Cũng chỉ hai các ngươi mới coi cô như bảo bối!
“Chúng về thôi.” Ứng Vô Khuyết mỉm , b.úng tay một cái, một đám mây trắng từ trời giáng xuống.
Ba giống như một nhà ba , từ từ bước lên.
Giọng của Tông chủ Huyền Thiên Cơ vang lên lúc : “Sư sư , đợi những khác cùng , phi chu về tông môn chứ?”
“Không...”
Ứng Vô Khuyết còn dứt lời, Vân Điệp âm dương quái khí lên tiếng: “Ây da~ Những kẻ thô bỉ lôi thôi lếch thếch như chúng , hổ mà phi chu cao quý của chứ? Con đúng , sư điệt nữ?”
“Ờ...” Ngôn Tiểu Ức gãi gãi đầu, trả lời.
Nghe , vị sư cô dường như oán khí với Tông chủ lão đầu khá nặng.
“Sư , ...”
“Không cần nhiều!” Vân Điệp một ngụm cắt ngang lời lão già c.h.ế.t tiệt Tông chủ, “Cái phi chu đó của là thấy an , chừng nửa đường đột nhiên rơi vỡ gì đó, đừng hòng hại ! Sư , , đừng để ý đến !”
Nhìn mấy biến mất mắt, Huyền Thiên Cơ bất đắc dĩ thở dài một .
Quả nhiên, nàng vẫn còn thù dai!
Trên mây, Ứng Vô Khuyết khổ lắc đầu: “Sư tỷ, bao nhiêu ở đó, tỷ ít cũng nể mặt chưởng môn sư một chút chứ...”
“Nể mặt?” Vân Điệp khoanh hai tay, lạnh , “Cái lão già c.h.ế.t tiệt đó, nể mặt ? Nhốt ròng rã một trăm năm! Một trăm năm đó! Đệ một trăm năm sống thế nào ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-vao-da-bi-giet-99-lan-ta-truc-tiep-phat-dien-tai-cho/chuong-48-cac.html.]
Hừ! Nếu nể mặt , nhất định lột sạch treo lên đ.á.n.h cho một trận! Hạn chế tự do của khác, cùng tội với g.i.ế.c cha ! Con xem đạo lý , sư điệt nữ đáng yêu của ?”
Có thể đừng cái gì cũng lôi !
Cái thể trả lời ?
Ngôn Tiểu Ức dở dở , dứt khoát cúi đầu nghịch góc áo giả vờ thấy.
Bay một đoạn, Vân Điệp lên tiếng: “ , con phát tài ? Phát tài gì, con nhặt bảo bối ở bên trong ?”
“Vâng, may mắn khá !”
Nghe lời , Vân Điệp lập tức hai mắt sáng rực, xoa xoa tay: “Mau lấy đây, sư cô giám định cho con!”
“Khụ~” Tiếng ho của Ứng Vô Khuyết từ phía truyền đến.
Vân Điệp tự nhiên hiểu ý nghĩa tiếng ho dài của , lập tức lộ biểu cảm vui: “Sư , ho cái gì? Chẳng lẽ còn thể cướp đồ của một vãn bối ? Ta là loại đó ?”
Ứng Vô Khuyết bất đắc dĩ đầu: “Sư tỷ, tỷ thật ? Trước đây tỷ...”
“Ngậm miệng! Đệ đừng hòng vu khống hình tượng của trong lòng sư điệt nữ!”
Vân Điệp vội vàng kéo cánh tay Ngôn Tiểu Ức, giải thích, “Sư tôn con uống say , đừng hươu vượn! Sư cô a, chính là tấm gương tôn lão ái ấu, hiền lương thục đức nổi tiếng đấy!
Nói con nhặt cái gì? Mau lấy xem một cái!”
“Về hẵng xem! Bám chắc , chuẩn tăng tốc đây.” Nói xong, đám mây trắng chân đột ngột tăng tốc, v.út một cái bay thật xa.
Mà lúc , những khác tiến bí cảnh, cũng lục tục bước khỏi lối bí cảnh.
Người thứ hai là Lãnh Thanh Tuyết.
Đối với nàng, Huyền Thiên Cơ chính là ký thác kỳ vọng cao.
Nhận tu vi của nàng sự tăng trưởng, lập tức lộ nụ hài lòng: “Ừm, tồi, mới mấy ngày tu vi sự tinh tiến, xem chuyến thu hoạch nhỏ nha!”
“Ờ...” Lãnh Thanh Tuyết đỏ mặt, theo bản năng sờ sờ phía , cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Đệ t.ử phụ sự kỳ vọng của Sư tôn, ... thu hoạch khá nhỏ.”
Thân là thiên mệnh chi nữ, trong ngày cuối cùng, nàng ngược chút thu hoạch.
Không cẩn thận ngã một cái, đều nhặt một món pháp khí phẩm chất cũng coi như tồi.
Linh thực cũng thu hoạch một ít, đương nhiên so với ai đó, thì vẻ nhỏ bé đáng kể, thậm chí thể bỏ qua tính.
“Ừm, , cố gắng hết sức là !” Huyền Thiên Cơ cũng trách mắng, an ủi hai câu, liền bảo nàng lui sang một bên nghỉ ngơi.
Ngay đó Khâu Trì và những khác lục tục bước từ trong bí cảnh.
Nhìn từng bọn họ bộ dạng ủ rũ cúi đầu , cần hỏi cũng kết quả thế nào.
“Sư tôn, đau quá! Mau cứu với!” Cao Kiếm Nam giống như thấy cọng rơm cứu mạng, lăn lê bò toài nhào về phía Huyền Thiên Cơ.
Nhìn t.h.ả.m trạng của , Huyền Thiên Cơ nhíu mày thật sâu: “Đã xảy chuyện gì? Sao nông nỗi ?”
Cao Kiếm Nam quệt bong bóng mũi, thê t.h.ả.m trả lời: “Chúng ở trong bí cảnh đó, gặp tà tu ! Không chỉ móc sạch túi trữ vật của chúng , còn đ.á.n.h chúng một trận nhừ t.ử!”
“Tà tu?” Huyền Thiên Cơ giật , giọng điệu theo đó trầm xuống, “Trong bí cảnh tà tu?”
“Là thật đó, Sư tôn!”
Khâu Trì hùa theo tiến lên, than thở khổ sở, “Đám tà tu đó vô cùng tàn độc! Chúng nhất thời sơ ý, trúng kế của bọn chúng... Ngài xem cái miệng của , cũng là bọn chúng xé rách! Đau lắm!”
Nói đến đây, ánh mắt của về phía Lãnh Thanh Tuyết ở bên cạnh, nặn một nụ còn khó coi hơn cả , “May mà Thanh Tuyết sư thời khắc mấu chốt xoay chuyển tình thế, là cứu chúng ! Lần ngài nhất định ban thưởng thật cho mới !”
“ đúng đúng!” Cao Kiếm Nam cũng hùa theo phụ họa, “Đa tạ Thanh Tuyết sư , nếu tất cả chúng đều bỏ mạng ở đó! Muội chính là công thần lớn nhất!”
Hai con l.i.ế.m cẩu, tự nhiên sẽ bỏ qua cơ hội cày hảo cảm .
Tuy nhiên Lãnh Thanh Tuyết sầm mặt: “Ta lặp nữa! Chuyện bất kỳ quan hệ gì với ! Là Ngôn Tiểu Ức...”
“Sư !” Cao Kiếm Nam ở bên cạnh khổ tâm khuyên nhủ, “Ta luôn khiêm tốn. cũng thể nhường công lao, cho cái con độc phụ rắn rết ! Muội cứ khuyên một câu, với cô là thể kết quả !”
“ , cô rốt cuộc cho uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì? Làm mê mẩn đến mức như bây giờ! Ta cầu xin , tỉnh táo một chút ? Đừng chấp mê bất ngộ nữa!”
“Các... các ngươi đang hươu vượn cái gì thế! Ai u mê cô chứ?” Sắc mặt Lãnh Thanh Tuyết xanh mét, ngay cả giọng cũng chút run rẩy.