Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 375: Thực Lực Của Bản Nhân Không Rõ, Gặp Mạnh Thì Mạnh

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:37:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhận bao thức ăn cho heo nái, Huyền Thiên Cơ theo bản năng cho rằng, hai còn thói quen nuôi gia súc.

“Người nghĩ nhiều , đây cho heo ăn.” Ngôn Tiểu Ức kiên nhẫn giải thích, “Con thấy tình hình của T.ử Lam ngày càng tệ, nếu , cứ lấy một ít cho cô nếm thử…”

“Điên !” Da mặt Huyền Thiên Cơ co giật, “Cô như , con còn cho ăn thức ăn cho heo? Con nuôi cô thành Minh Không thứ hai ?”

“A di đà phật~” Minh Không gọi tên niệm một tiếng phật hiệu, đột nhiên vỗ bụng, “Giống ? Vững như núi Thái!”

Ngôn Tiểu Ức: “Đã đây thức ăn cho heo! Nghe thể tẩy kinh phạt tủy, giảm cân dưỡng nhan… Dĩ nhiên, cụ thể hiệu quả , con cũng rõ lắm, thể tìm một mục tiêu thử .”

Nghe cô , lão già miễn cưỡng tin vài phần: “Được, nhận. Con còn gì dặn dò ?”

Suy nghĩ kỹ, Ngôn Tiểu Ức lắc đầu: “Chắc là hết .”

“Vậy thì mau xuất phát .” Nói , lão già đưa tay hái chiếc lá rơi đầu cô, giọng điệu ấm áp, “Chú ý an , đừng cậy mạnh, chuyến sư tôn và sư cô của con ở đó, cũng cần các con tay.”

“Biết ạ!”

Phi thuyền cất cánh, Ngôn Tiểu Ức vẫy tay với bên : “Mọi đợi chúng con trở về!”

“Vèo~” Phi thuyền hóa thành một dải cầu vồng, trong nháy mắt biến mất ở cuối chân trời.

Thiên Trượng Uyên, cách Lãnh Nguyệt Tông xa, cũng gần.

Trong tình trạng phi thuyền chạy hết tốc lực, mất trọn ba ngày ba đêm.

Chuyến Ứng Vô Khuyết và Vân Điệp đích dẫn đội, Tiểu Trúc Phong trừ Ôn Ly đang bế quan thì bộ thành viên đều xuất động.

Khi đến nơi, trời đổ mưa như trút nước.

Nhìn vực sâu thăm thẳm tối đen mắt, một áp lực kinh hoàng vô hình ập đến.

“Tất cả cẩn thận!” Vân Điệp thuận tay buộc tóc dài lên, rút kiếm khỏi vỏ, “Ta đầu, sư ngươi . Những khác, bảo vệ Tiểu Ức và Thanh Tuyết.”

“Rõ!”

Một nhóm sự dẫn dắt của Vân Điệp, từ từ xuống.

Khi xuống đến độ sâu ngàn mét, xung quanh xuất hiện vô con mắt màu m.á.u, mơ hồ còn thể thấy tiếng giống như yêu thú vỗ cánh.

“Là Thị Huyết Quỷ Bức, đừng để chúng chạm ! Thứ thể bỏ qua lá chắn linh lực, trong vài thở là thể hút cạn một .”

Vân Điệp , mở đường phía .

Kiếm quang trong tay lóe lên, “loảng xoảng” những con Thị Huyết Quỷ Bức tiếp cận, rơi xuống vực sâu như sủi cảo.

Loại tép riu cấp , tự nhiên vẫn gây bất kỳ mối đe dọa nào.

Cho đến nửa canh giờ , một tiếng gầm rú kinh thiên động địa từ phía truyền đến.

Ngay đó, bóng dáng của một con quái vật khổng lồ từ từ xuất hiện mắt .

Là một con Lục Dực Phong Lôi Thú, ngoại hình chút giống sự kết hợp giữa thằn lằn và nhím, phủ đầy gai nhọn đen kịt, hai chiếc răng nanh nhe dài.

Khi vỗ cánh, gió lốc sấm sét cuồn cuộn, khí thế trông vẻ ghê gớm.

“Tương truyền thứ tuyệt chủng, ngờ ở đây còn gặp , thật là hiếm .”

Vân Điệp chỉ kiếm con quái vật khổng lồ mắt, quát lớn, “Nhìn cái gì? Hoặc là cút, hoặc là c.h.ế.t!”

Âm thanh vang vọng hồi lâu, con quái vật khổng lồ đó dường như hiểu lời cô , ngửa mặt lên trời gầm một tiếng, trông vẻ phục.

“Còn dám gầm rú với ? Cho ngươi mặt mũi quá ? – Ăn một kiếm của !”

Vân Điệp cũng nương tay, giơ tay một đạo kiếm khí c.h.é.m thẳng về phía đối phương.

“Ầm~” một tiếng nổ vang, con quái vật khổng lồ một giây còn đang nhe nanh múa vuốt, khi ăn một kiếm, lập tức ôm đầu bỏ chạy, trong nháy mắt biến mất còn tăm .

“666!” Ngôn Tiểu Ức lập tức giơ ngón tay cái, “Không hổ là sư cô! Con xin gọi là nữ chiến thần mạnh nhất mặt đất!”

“Khiêm tốn khiêm tốn!” Vân Điệp ha hả xua tay, “Chuyện ai cũng , cần .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-vao-da-bi-giet-99-lan-ta-truc-tiep-phat-dien-tai-cho/chuong-375-thuc-luc-cua-ban-nhan-khong-ro-gap-manh-thi-manh.html.]

Ngươi đúng là ‘khiêm tốn’ thật đấy! Ngôn Tiểu Ức thầm c.h.ử.i trong lòng, thuận miệng hỏi: “Con tò mò, chiến lực của rốt cuộc ở đẳng cấp nào?”

Trong cả tông môn, hiểu rõ nhất, chính là vị sư cô đáng tin cậy .

Dù bây giờ là đại lão Động Hư Cảnh, vẫn thể thấu tu vi thật sự của cô.

Khi cô vui, ngươi thấy cô là Kim Đan; khi cô vui, cô thể là Nguyên Anh… thỉnh thoảng cũng thể là Trúc Cơ hoặc Luyện Khí, chủ yếu là tùy tâm trạng.

“Hừ hừ~” Vân Điệp khoanh tay, bí ẩn, “Thực lực của bản nhân rõ, gặp mạnh thì mạnh.”

“Vậy gặp yếu thì ?”

“Tất nhiên là mạnh hơn!”

Ngôn Tiểu Ức: “…” Hay! Bàn về độ vẻ, vẫn là ngươi!

“Được , theo sát ! Bên chắc còn yêu thú lợi hại hơn.”

Trên đường vượt chông gai, yêu thú c.h.ế.t trong tay Vân Điệp đếm xuể.

Hầu hết đều là những loài quý hiếm gần như tuyệt chủng ở thế giới bên ngoài.

Hành vi nếu đặt ở thế giới thực, ít nhất cũng nhận gói quà lớn xử b.ắ.n liên tục cả ngày lẫn đêm.

Cho đến nửa ngày , phía bắt đầu xuất hiện các loại yêu hồn thực thể.

“Đồ nha, ngờ còn thu hoạch bất ngờ, thu hết thu hết!” Ngôn Phúc Quý Nhi lập tức hiện , đám yêu hồn lang thang, nước miếng bất giác chảy .

Ngôn Tiểu Ức đưa tay vặn đầu , xoa tới xoa lui: “Lần ngươi kén ăn nữa?”

“Hừ, ngươi hiểu cái gì?” Ngôn Phúc Quý Nhi giãy khỏi móng vuốt của cô, chỉnh mái tóc rối, “Những yêu hồn tồn tại nhiều năm mà tiêu tan, linh hồn chi lực chứa đựng vô cùng tinh khiết, là đại bổ chi vật!”

Dứt lời, vội vàng vung Huyết Hoàng Phiên, trong nháy mắt đám yêu hồn dày đặc bên thu sạch sẽ.

Thấy tên vô cùng vội vàng chui hưởng dụng, Ngôn Tiểu Ức túm lấy : “Nói , huyết thi thế nào ?”

“Vẫn đang hồi phục, chắc cần thêm một thời gian nữa.” Nói xong, Ngôn Phúc Quý Nhi liền chui trong phiên biến mất.

“Sắp đến đáy .” Lúc , giọng của Vân Điệp từ phía truyền đến.

Quả nhiên, nửa khắc , một nhóm hạ cánh thành công.

“Trường Minh Đăng, !” Cùng với tiếng nhỏ của Ứng Vô Khuyết, một ngọn đèn nhỏ từ từ bay lên.

Vực sâu u ám lập tức ánh sáng, xa, khắp nơi đều là xương trắng, mấy con chuột trụi lông mắt đỏ hoe đang chạy qua chạy trong đống xương.

Vân Điệp một cước đá bay con chuột trụi lông bò đến chân , nhắm mắt cảm nhận một lúc, nhanh chậm : “Bên , quả thật khí tức của đại yêu lưu ! Theo sát !”

Mấy theo bước chân của cô, nhanh ch.óng chạy về phía sâu trong vực.

Không lâu , một hang động khổng lồ xuất hiện trong tầm mắt.

Gần hang động, còn mấy dấu chân sâu hoắm, mọc đầy cỏ dại.

“Xem là ở đây !” Vân Điệp vung kiếm trong tay, đầu hang động.

Vừa đến cửa hang, một luồng uy áp mạnh mẽ ập đến, ngay đó là một tiếng gầm rú kinh hoàng rung động lòng từ trong hang truyền .

“Kẻ xâm nhập, c.h.ế.t!”

Sau đó là một trận đất rung núi chuyển, dường như thứ gì đó đáng sợ sắp xuất hiện.

Ngôn Tiểu Ức động tĩnh đột ngột dọa cho giật : “Không chứ? Tên chẳng lẽ còn sống?”

“Chỉ là một đạo tàn niệm mà nó để khi còn sống thôi, gì đáng sợ.”

Vân Điệp giơ ngang thanh kiếm trong tay, bước lên, “Các ngươi lùi về , để đối phó với nó!”

 

 

Loading...