Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 25: Không Đúng, Vị Nhị Sư Tỷ Này, Có Vấn Đề!
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:29:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc , Ngôn Tiểu Ức chút nghi ngờ, xuyên một cuốn sách giả .
Nếu thì chỗ nào cũng khớp thế ?
“Không nhắc đến đó nữa.” Ứng Vô Khuyết lắc đầu, “Vẫn là về con , lúc ở đây, con bái nhập môn hạ của ?”
“Là thế …” Ngôn Tiểu Ức đem những chuyện xảy đó, kể đại khái một lượt.
“Ồ? Con leo lên tầng cao nhất của Ma Vân Thi?”
Lãnh Nguyệt Tông từ khi thành lập đến nay, từng ai thể leo lên tầng cao nhất, con bé mà ! Điều khiến Ứng Vô Khuyết vô cùng kinh ngạc.
Cù Nhàn gật đầu: “Chuyện là thiên chân vạn xác! Bây giờ cả tông môn ai , ai . vì khiếm khuyết linh căn của tiểu sư …”
“Không, nếu nó tồn tại, thì nhất định đạo lý của nó!” Ứng Vô Khuyết xoa cằm, nhắm nghiền hai mắt, chìm trầm tư.
Một lát , đầu ông bắt đầu lắc lư nhịp điệu, miệng còn lẩm bẩm gì đó.
Thấy cảnh , Ngôn Tiểu Ức huých huých Tứ sư Cù Nhàn bên cạnh: “Sư tôn lão nhân gia ? Tẩu hỏa nhập ma ?”
“Đừng bậy!” Cù Nhàn hạ giọng xuống mức cực thấp, “Lúc sư tôn suy nghĩ vấn đề, chính là bộ dạng , đừng lên tiếng quấy rầy.”
“Có !” Ứng Vô Khuyết đột nhiên mở bừng hai mắt, kinh hô thành tiếng.
“Của ai?” Ngôn Tiểu Ức theo bản năng tiếp lời.
“Của con.”
Khoan , lời mùi vị đúng lắm?
Ứng Vô Khuyết hồn, vội vàng nghiêm mặt : “Đứng đắn chút ! Đừng dẫn xuống mương. Ý là, lẽ cách giải quyết vấn đề linh căn của con !”
“Ây? Thật ?” Đôi mắt Ngôn Tiểu Ức khoảnh khắc trở nên sáng rực.
“Ừm~ Có một thứ, hẳn là đo ni đóng giày cho con, theo .”
Ứng Vô Khuyết chắp hai tay lưng, dẫn Ngôn Tiểu Ức đến góc đại điện, theo tiếng b.úng tay của ông vang lên, một lối đen kịt từ từ xuất hiện.
Ngôn Tiểu Ức vươn cổ xuống , chỉ thấy một mảng tối om, đưa tay kéo kéo áo ông: “Sư tôn, đèn ? Ta sợ tối!”
Ứng Vô Khuyết đáp lời, ống tay áo nhẹ nhàng phẩy một cái, hai bên lối phía , lập tức sáng lên hơn mười ngọn đèn dầu.
Cứ thế theo ông một mạch xuống , bao lâu, đến một mật thất.
Bên trong bày đầy các loại sách vở, còn pháp khí.
Ông đến góc phòng, mở một chiếc rương bám đầy bụi bặm từ lâu, bên trong đựng một cuộn trục tỏa khí tức cổ xưa.
Nhặt nó lên đưa tay Ngôn Tiểu Ức: “Đây là lúc còn trẻ ngoài xông pha, một vị cao tăng tên là Huệ Không đại sư tặng cho , tên là “Ngũ Hành Hỗn Độn Quyết”.”
“Ngày xưa ông từng , tâm pháp , cần mang Ngũ Hành Thiên Linh Căn mới thể lĩnh ngộ! Trước đây chỉ cảm thấy hoang đường, Ngũ Hành Thiên Linh Căn thể đồng thời xuất hiện một ? Bây giờ xem là ếch đáy giếng , tâm pháp quả thực chính là sinh dành cho con!”
“Còn chuyện thế ?” Ngôn Tiểu Ức mừng rỡ như điên, mở xem, cùng thình lình mấy chữ to vàng ch.óe “Ngũ Hành Hỗn Độn Quyết”.
Phía còn một hàng chữ nhỏ ngang: “Muốn luyện công , tự cung ! ——Cái gì? Phụ nữ ? Vậy thì .”
Ngôn Tiểu Ức: “…” Vị đại lão sáng tạo công pháp cũng tinh nghịch phết!
“Cầm về từ từ nghiên cứu , chỗ nào hiểu, thể đến tìm bất cứ lúc nào… cũng chắc hiểu .” Dù cũng là cổ tịch, Ứng Vô Khuyết dám vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
“Vâng.” Ngôn Tiểu Ức gật đầu, cất kỹ cuộn trục theo ông bước khỏi mật thất.
“ , sư tôn cái cho .” Ngôn Tiểu Ức gượng giao nửa bình Ngọc Tủy Linh Nhũ, và chiếc túi trữ vật chứa đầy linh thạch lên.
Ứng Vô Khuyết đưa tay nhận: “Không cần , con tự giữ lấy . Đưa cho nửa bình đó đủ cho sư con dùng , nhiều hơn cũng vô dụng.”
“Vậy linh thạch cầm lấy, nhà tiền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-vao-da-bi-giet-99-lan-ta-truc-tiep-phat-dien-tai-cho/chuong-25-khong-dung-vi-nhi-su-ty-nay-co-van-de.html.]
Ứng Vô Khuyết vẫn hề động lòng, đưa tay xoa đầu cô: “Con đó! Vi sư con trọng tình nghĩa, nhưng đừng tiêu xài hoang phí như , tiền nhà con cũng từ trời rơi xuống!
Hơn nữa, gì đạo lý để một con bỏ tiền ? Để , sư tôn còn mặt mũi nào ai? Ta cũng cần thể diện chứ bộ!”
Thấy ông khăng khăng chịu nhận, Ngôn Tiểu Ức đành thôi: “Đồ nhi cẩn tuân lời dạy của sư tôn!”
Vô tình nhớ cảnh hai thầy trò tranh giá ở phòng đấu giá, hai thầy trò ăn ý đồng thanh một câu: “Lỗ to !”
Vốn dĩ, nếu hai một bên tham gia tranh giá, mười vạn linh thạch là nắm chắc trong tay.
Kết quả tạo một màn ô long, hai thầy trò đối đầu, tiêu tốn thêm trọn vẹn ba mươi vạn!
Đó chính là linh thạch trắng bóng đấy, xót là giả.
Trở mặt đất, nhân lúc Ứng Vô Khuyết đang pha chế Ngọc Tủy Linh Nhũ cho sư , Ngôn Tiểu Ức sáp gần: “Sư tôn, chuyện hỏi .”
Ứng Vô Khuyết lập tức đoán tâm tư của cô: “Con hỏi về trận chiến Ma Uyên năm xưa?”
“Vâng…” Ngôn Tiểu Ức gật đầu.
“Để cho! Dù năm đó sư tôn cũng mặt.”
Cù Nhàn u ám thở dài, “Trận chiến Ma Uyên năm xưa thực chất là một cái bẫy, Thiên Ma Tông đó sớm bày Vạn Ma Phệ Sinh Trận! Mà mạch Tiểu Trúc Phong chúng phụ trách đầu, trong đại trận đó, chúng sức đ.á.n.h trả…”
“May mà Nhị sư tỷ, tỷ tìm cách phá trận, tiếc lấy hóa ma, phá hủy trận nhãn… Chúng mới cơ hội trốn thoát, đáng tiếc Thiên Ma Tông dự liệu từ , bốn phương tám hướng đều là phục binh, chủ lực của tông môn kìm chân, chúng cô quân phấn chiến.”
“Khoan !” Ngôn Tiểu Ức đột nhiên lên tiếng ngắt lời, “Huynh là, Nhị sư tỷ tìm cách phá trận?”
“Không sai.” Cù Nhàn gật đầu, mặt hiện lên một tia nghi hoặc, “Nói cũng kỳ lạ, tỷ dường như am hiểu về Vạn Ma Phệ Sinh Trận đó, nhưng đó rõ ràng từng tiếp xúc qua…”
Nghe , Ngôn Tiểu Ức bừng tỉnh đại ngộ.
Hiểu ! Thảo nào cốt truyện chệch hướng!
Vị Nhị sư tỷ , vấn đề!
Trong nguyên tác, cô chính là đầu tiên t.ử trận.
Bị hai lão đăng trốn trong trận đ.á.n.h lén lưng, mất mạng tại chỗ, càng đừng đến chuyện phá trận.
Là cô đổi hướng của cốt truyện!
… Lẽ nào, vị Nhị sư tỷ cũng là xuyên ?
Ngôn Tiểu Ức dâng lên một suy đoán táo bạo trong lòng, lập tức gọi hệ thống giao tiếp: “Trên đời , ngoài , liệu còn tồn tại xuyên thứ hai ?”
Hệ thống: “Cũng là khả năng nha~ ái.”
Thấy ánh mắt cô chút đờ đẫn, Cù Nhàn ho nhẹ một tiếng: “Muội tiếp ?”
“Có! Huynh tiếp .”
Giọng Cù Nhàn trầm xuống: “… Đại trận đó tuy phá, nhưng tình hình vẫn mấy khả quan. Để yểm trợ chúng phá vòng vây, Đại sư một bọc hậu, đối phương ám toán, nhục hủy, chỉ còn một tia tàn hồn trốn thoát.”
“Nhị sư tỷ khi lấy hóa ma, ép rơi xuống vách núi, sống c.h.ế.t rõ.”
“Tam sư vì tranh thủ thời gian cho chúng , Tù Lung Tỏa trói buộc, ôm hận bắt.”
“Ta và Ngũ sư trọng thương, lúc mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, là Lục sư cưỡng ép mở cửu vĩ, dẫn chúng g.i.ế.c một con đường m.á.u. cũng vì thế mà phản phệ, đ.á.n.h trở nguyên hình, từ đó… còn khả năng huyễn hóa thành hình nữa.”
“Cưỡng ép mở cửu vĩ? Huyễn hóa hình !” Ngôn Tiểu Ức sửng sốt, ánh mắt về phía Tiểu Bạch đang sấp bệ cửa sổ phơi nắng, “Lẽ nào…”
“Không sai, chính là Lục sư tỷ Bạch Khả của , bản thể của chính là Cửu Vĩ Tiên Hồ.”
Tiểu Bạch khoảnh khắc dậy, ngẩng cao đầu, nhe răng, dường như đang : “Không sai! Còn mau tới bái kiến sư tỷ nhà ?”