Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 228: Sau Này Ta Sẽ Lấy Thân Phận Đại Sư Tỷ, Bảo Vệ Tốt Mọi Người!

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:34:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xếp thành một hàng ngay ngắn, cứ như treo xúc xích lạp xưởng .

Cảnh tượng đó, quả thực khiến tê rần da đầu, bây giờ nghĩ vẫn thấy lạnh sống lưng.

“Mặc dù các đều lý... , thật sự quen a!” Đặc biệt là đống thịt thừa phía , khiến Vân Tiện cảm giác như đang treo hai quả bóng.

“Không .” Ngôn Tiểu Ức ấm áp an ủi, “Đợi , chúng sẽ từ từ dạy .”

âu~” Lục sư tỷ ôm chầm lấy cánh tay , hì hì , “Sau , chúng thể vui vẻ chị em ! Thật !”

Lãnh Thanh Tuyết mím môi: “Chúc mừng, giành cuộc sống mới!”

Nghe bốn chữ giành cuộc sống mới, Vân Tiện giật .

! Đều giành cuộc sống mới , còn đủ nữa? Không chỉ là đổi cái giới tính thôi ? Có gì to tát ?

Thân là tu tiên, tạp niệm quá nhiều cũng là chuyện !

Tâm trạng giờ khắc bỗng nhiên rộng mở, nàng khẽ gật đầu, một nữa cảm tạ mấy : “Lần thể giành cuộc sống mới, bộ nhờ ! Ân tình bực , đời kiếp vĩnh viễn quên!

Ngày , chỉ cần còn một thở, nhất định bảo vệ các chu... ợ~”

Nói đến đây, biểu cảm của nàng cứng đờ, nửa ngày nên lời.

Có lẽ là do nguyên nhân giới tính khớp, độ dung hợp giữa linh hồn của và cỗ khu thể mỹ , chỉ tới một phần trăm đáng thương, vì tu vi tạm thời chỉ ... ừm, Luyện Khí tầng hai đáng thương.

Đừng là bảo vệ khác, ngay cả tự bảo vệ cũng thành vấn đề.

Nhận thấy sự bối rối mặt nàng, Bạch Khả vô tư vỗ vỗ vai nàng: “Không ~ Sau Khả mỗ sẽ bảo vệ tỷ!”

Ngôn Tiểu Ức gật đầu: “Chỉ là tạm thời thôi, tin rằng với tư chất của tỷ, phá cảnh tu luyện , nhanh sẽ vượt qua chúng thôi.”

Vân Tiện siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: “Ta nhất định sẽ phụ lòng ! Ờ... mới nhớ, các nên đưa cho một bộ quần áo ?”

“Đây!” Ngôn Tiểu Ức vội vàng từ trong túi trữ vật, tìm một bộ quần áo mới tinh đưa qua.

“Đẹp thật!” Đợi đến khi nàng mặc xong, Ngôn Tiểu Ức tươi rói, “Đi, mau ngoài cho mấy vị sư chiêm ngưỡng một chút!”

“Ừm~” Vân Tiện vặn vẹo theo Ngôn Tiểu Ức.

Khoảnh khắc nàng xuất hiện, Cù Nhàn và Phục Truy đồng thời sửng sốt.

Rất khó tưởng tượng, đại sư phiên phiên quân t.ử ôn văn nhĩ nhã ngày nào, nay lắc một cái biến thành đại mỹ nữ nóng bỏng n.g.ự.c tấn công m.ô.n.g phòng thủ.

Mặc dù chuẩn tâm lý từ , nhưng sự tương phản thực sự quá lớn, khiến hai kinh ngạc hồi lâu nên lời.

“Khụ!” Ngôn Tiểu Ức ho khan một tiếng, nhắc nhở, “Hai vị sư , đủ ? Các như , ít nhiều chút tôn trọng khác nha!”

Cù Nhàn phản ứng đầu tiên, vội vàng chắp tay: “Xin , đại sư... ơ?”

Trong lúc nhất thời nên xưng hô với đối phương như thế nào, ánh mắt cầu cứu về phía Ngôn Tiểu Ức.

Gọi sai danh xưng, là một chuyện hổ.

“Sau cứ gọi là đại sư tỷ .” Để nhanh ch.óng thích nghi, Vân Tiện chủ động lên tiếng.

bây giờ cũng là nhi nữ hàng thật giá thật, gọi sư nữa thích hợp, cũng kỳ kỳ.

“Đại sư tỷ!” Giọng đồng thanh vang dội.

“Ừm.” Vân Tiện xua xua tay, mặt nở một nụ , “Vì , vất vả ! Sư ... , sư tỷ vô cùng cảm kích!”

“Ây da, là đừng khách sáo như mà! Đổi là bất kỳ ai trong chúng chuyện, tỷ cũng sẽ dốc hết lực ? Đi, về nhà !”

, thấy Nhị sư và Tam sư ?”

“Ta vẫn luôn ở đây mà!” Một giọng ồm ồm, đột nhiên vang lên lưng nàng.

Vân Tiện đầu ngọn núi hình , lập tức trừng lớn hai mắt, hồi lâu mới nên lời: “Đệ là... Tam sư Minh Không?”

Minh Không chắp hai tay, toét miệng : “A Di Đà Phật, chính là tiểu tăng!”

“Tss... Mấy năm gặp, sự đổi của cũng lớn quá đấy?” Trong ký ức của Vân Tiện, Minh Không vẫn là một hòa thượng tuấn tú vóc dáng nhỏ thó, so với hiện tại quả thực phán nhược lưỡng nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-vao-da-bi-giet-99-lan-ta-truc-tiep-phat-dien-tai-cho/chuong-228-sau-nay-ta-se-lay-than-phan-dai-su-ty-bao-ve-tot-moi-nguoi.html.]

Hoàn quên mất, thực bản nàng mới là đổi lớn nhất.

“Hehe~” Minh Không khan gãi gãi trán, “Thiên Ma Tông đồ ăn ngon! Một phút cẩn thận, liền tăng thêm chút thịt.”

Nói xong, ha hả vỗ vỗ bụng, “Thực như cũng , vững vàng hơn, chịu đòn giỏi hơn !”

“Được , ôn chuyện thì về Tiểu Trúc Phong , đừng quên sư tôn vẫn đang đợi chúng đấy.”

“Nói đúng lắm.”

Mấy lập tức kết bạn trở về Tiểu Trúc Phong, lúc Ứng Vô Khuyết đang vẻ mặt mệt mỏi chiếc ghế lớn.

Vừa để giúp Vân Điệp trị thương, ông tiêu hao quá nhiều nguyên khí, lúc là mệt mỏi đến cực điểm.

Thấy mấy trở về, Ứng Vô Khuyết cố xốc tinh thần : “Đều cần giữ lễ, .”

Ngôn Tiểu Ức thấp giọng hỏi: “Sư tôn, sư cô tỷ ạ?”

“Không , cần các con bận tâm.” Ông xua xua tay, “Đều lui xuống nghỉ ngơi .”

Chần chừ một lát, Vân Tiện chút vặn vẹo trong đám , “Con ở , vi sư vài lời với con.”

Đợi đến khi những khác khỏi, Ứng Vô Khuyết khuôn mặt xa lạ mắt , nhạt: “Cảm thấy thế nào?”

“Cũng... cũng tạm ạ! Chỉ là tạm thời vẫn thích nghi lắm.”

“Haiz!” Ứng Vô Khuyết thở dài, “Để thể tìm khu thể thích hợp cho con, đều bỏ nhiều, lẽ đây là kết quả mỹ nhất, nhưng con nhất định trân trọng!”

“Sư tôn, con hiểu mà!” Vân Tiện gật đầu thật mạnh, “Con nhất định sẽ thất vọng! Sau con sẽ lấy phận đại sư tỷ, bảo vệ .”

“Con thể nghĩ như , vi sư vui mừng!” Ứng Vô Khuyết hài lòng gật đầu, trầm tư một lát đề nghị, “Con cân nhắc đổi một cái tên ? Ta cứ cảm thấy Vân Tiện, cảm giác ít nhiều chút hợp với con hiện tại .”

Vân Tiện sờ sờ mặt , từ từ gật đầu: “Đệ t.ử cũng ý , chi bằng gọi là —— Vân Mộ !”

Khi hai chữ Vân Mộ, trong đầu nàng hiện lên khuôn mặt tươi ngây thơ vô tà của một bé gái —— đó là cô em gái sinh đôi c.h.ế.t yểu của nàng, Vân Mộ.

Nếu còn sống, chắc cũng lớn bằng tiểu sư nhỉ.

Nàng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trong lòng thầm nghĩ: Vậy thì bắt đầu từ giờ khắc , Tiểu Trúc Phong còn đại sư Vân Tiện nữa, chỉ đại sư tỷ Vân Mộ.

Tiểu , chính là , chính là !

Chúng cùng , ngắm sự phồn hoa của thế gian ! Bước lên đỉnh cao của đại đạo !

“Được, con cũng lui xuống nghỉ ngơi .” Ứng Vô Khuyết dậy, “Cỗ khu thể mạnh, chỉ là tạm thời độ dung hợp với con đủ. Vi sư mong chờ thành tựu tương lai của con.”

“Đệ t.ử nhất định phụ sự kỳ vọng của sư tôn!”

“Đi !”

“Đệ t.ử cáo lui.”

Nhìn nàng xa, Ứng Vô Khuyết dậy, bước nhanh về phía động phủ phía đại điện.

Vân Điệp đang ngâm trong linh tuyền, khi thấy động tĩnh lập tức mở mắt, đàn ông đang tới, nàng ha hả: “Sắp xếp thỏa cho mấy tiểu gia hỏa đó ?”

“Ừm.” Ứng Vô Khuyết lặng lẽ gật đầu, trong ánh mắt tràn đầy vẻ áy náy, “Sư tỷ, thực tỷ nên đỡ đòn đó cho .”

Nếu như , nàng cũng sẽ thương.

“Thì nào?” Vân Điệp đảo mắt, cho là đúng đáp , “Ta c.h.ế.t, chuyện lớn gì chứ? Nếu thật sự cảm thấy trong lòng áy náy, thì qua đây bóp vai cho !”

...”

“Huynh bóp ?” Vân Điệp mất kiên nhẫn.

“Bóp!”

“Thế còn , bên trái, bên , dùng sức mạnh hơn chút nữa...”

 

 

Loading...