Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 217: Còn Ngẩn Ra Đó Làm Gì, Mau Tới Cùng Nhau Ngọt Ngào Song Tu!
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:34:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng lẽ là nguyên nhân do ăn thánh quả ?
Cẩn thận suy nghĩ một phen, Tiêu Nhiên cảm thấy khả năng!
Dù quả quả thực là quá nghịch thiên !
Mặc dù đạo lôi khiến thương nhẹ, nhưng nghi ngờ gì là đáng giá.
Xem ông trời cuối cùng vẫn là chiếu cố a!
Đâu ai , chuyện và nửa điểm quan hệ, là do thể chất cổ quái của nào đó gây .
Tiêu Nhiên c.ắ.n răng lên, ánh mắt về phía những quả cây càng thêm nóng bỏng: “Thánh quả như , thể để hời cho kẻ khác?”
Lập tức lệnh cho Kết Ba Hòa Thượng: “Ngươi đực đó Bồ Tát ? Có cần cúng bái ngươi luôn ? Còn mau động thủ, hái hết xuống cho ! Một quả cũng để !”
“Đai đai đại nhân... quả quả quả , nó nó nó...”
“Ngậm miệng!” Kết Ba Hòa Thượng còn nhắc nhở hai câu, đáng tiếc Tiêu Nhiên căn bản cho cơ hội, trừng mắt quát lớn, “Từ bây giờ trở , ngươi phép chuyện!
Yên yên tĩnh tĩnh việc cho ! Bằng , liền cút khỏi Chiến Thần Cung cho ! Ta đang đùa với ngươi !”
Được ! Hy vọng đến lúc đó ngươi sự thật sẽ hối hận.
Kết Ba Hòa Thượng bất đắc dĩ lắc đầu, bay lên, một hái sạch sành sanh tất cả quả cây.
Tiêu Nhiên thánh quả chứa đầy ắp trong túi trữ vật, miệng gần như toét đến tận mang tai.
Trong lòng thầm tính toán: Chỉ cần mang những thánh quả về, phân bổ hợp lý, đến lúc đó thực lực tổng thể của Chiến Thần Cung liền sẽ tăng mạnh! Trở thành tồn tại áp đảo Lục Đại Tông Môn!
Về phần hai quả thánh quả lớn nhất , liền đều giữ cho phụ đại nhân ! Như cũng coi như là tận chút lòng hiếu thảo .
Ngay lúc Tiêu Nhiên đang khao khát về một tương lai tươi , cánh cửa , Ức, Tuyết hai trong huyết trì thối thể cũng đến hồi kết, huyết trì cạn kiệt.
Một phen thối thể, tu vi của hai đều sự đột phá.
Tu vi hiện tại của Lãnh Thanh Tuyết là Kim Đan tầng sáu, Ngôn Tiểu Ức Kim Đan tầng năm.
Đợi đến khi sương mù lượn lờ xung quanh tan , Ngôn Tiểu Ức vươn vai dẫn đầu mở mắt.
Cô thể cảm nhận rõ ràng, cường độ nhục thể của bản tăng lên gấp mấy .
“Ây da, thoải... ơ?”
Chưa đợi Ngôn Tiểu Ức hết câu, cảnh tượng mắt, khiến cô suýt chút nữa trừng lòi cả tròng mắt ngoài, cổ họng ‘ực’ phát một tiếng quái dị.
Hảo gia hỏa! Tuyết Bảo đối diện... mà mặc quần áo!
Cô từ lúc nào trở nên cởi mở như ?
Từ xuống , phong cảnh quả thực quá mức mê ...
Đây là đang thử thách ?
Hoàn phát hiện , thực đồng dạng cũng mảnh vải che .
Quần áo hai , trong quá trình thối thể, sớm hóa thành hư vô, chỉ là phát hiện mà thôi.
Cảm nhận ánh mắt nóng bỏng , Lãnh Thanh Tuyết từ từ mở mắt, cảnh tượng mắt, đồng dạng khiến cô hoa dung thất sắc: “A! Ngươi... ngươi cởi sạch gì?”
“Hả? Ta cũng mặc?” Ngôn Tiểu Ức lúc mới hậu tri hậu giác phát hiện , và cô mà cùng chung cảnh ngộ.
“A!”
Một tiếng hét ch.ói tai, Lãnh Thanh Tuyết nhận cảnh của , vội vàng đưa tay che những vị trí nhạy cảm, c.ắ.n môi, hai má càng là đỏ bừng như sắp rỉ m.á.u.
Giờ phút trong đầu xẹt qua một ý nghĩ: Cho nên, là trần truồng cùng cô ở trong ao song tu... a , ! Mới song tu! Không như !
Thấy cô nhúc nhích, thủy chung duy trì cái tư thế e thẹn đó, Ngôn Tiểu Ức vẻ mặt khó hiểu : “Ngươi đang nghĩ gì ? Cần tới giúp ngươi y phục ?”
“A ... cần!” Lãnh Thanh Tuyết vội vàng từ trong nhẫn gian, tìm một bộ y phục, xoay , luống cuống tay chân mặc .
Ngôn Tiểu Ức mặc xong một bước bộ dạng đó của cô , rón rén tới lưng, thổi một ngụm khí nóng tai cô : “Tuyết Bảo, cảm giác thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-vao-da-bi-giet-99-lan-ta-truc-tiep-phat-dien-tai-cho/chuong-217-con-ngan-ra-do-lam-gi-mau-toi-cung-nhau-ngot-ngao-song-tu.html.]
“A!” Hành động bất thình lình , lập tức dọa Lãnh Thanh Tuyết giật , chân vững suýt chút nữa trượt ngã xuống đất.
May mà Ngôn Tiểu Ức nhanh tay lẹ mắt, giống như đóng phim truyền hình , một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô , lúc mới để cô một màn tiếp xúc mật với mặt đất lạnh lẽo.
Bốn mắt , Ngôn Tiểu Ức ân cần vươn tay, giúp cô chỉnh mái tóc rối bời, dịu dàng dò hỏi: “Ngươi ? Mặt đỏ thế ?”
“A, ... ! Ngươi... ngươi đừng hỏi nữa!” Lãnh Thanh Tuyết vội vàng vùng vẫy dậy, cúi đầu, luống cuống tay chân chỉnh đốn y phục.
Cô cố gắng khiến bản bình tĩnh , nghiêng đầu, dám mắt đối phương, “Cái đó... chúng vẫn là ngoài !”
“Gấp gáp ngoài gì? Chẳng lẽ ngươi ...”
“Không... ! Ta cái gì cũng !” Lãnh Thanh Tuyết liều mạng lắc đầu.
Thấy cô phương tấc đại loạn, bày bộ dáng thỏ trắng nhỏ hoảng sợ, Ngôn Tiểu Ức trêu cô nữa, một tay nắm lấy tay cô : “Bình tĩnh cho ! Chẳng lẽ ngươi phát hiện điều gì ?”
“Ơ...” Lãnh Thanh Tuyết theo ánh mắt của cô, chỉ thấy phía huyết trì cạn kiệt , mà xuất hiện từng đường vân, tổng thể, lờ mờ giống như một bức tranh... a ! Là kiếm chiêu!
Hơn nữa, còn là kiếm chiêu dành cho hai !
“Xem , đây là ông trời đặc biệt chuẩn cho hai a! Tuyết Bảo, còn ngẩn đó gì, mau tới cùng ngọt ngào song tu!”
“A... ồ.” Lãnh Thanh Tuyết giờ phút trong đầu là một mớ hỗn độn, thuận miệng đáp ứng.
“Này, ngươi nghiêm túc một chút a!” Thấy cô ở trong trạng thái, Ngôn Tiểu Ức vội vàng nhắc nhở.
“Biết !”
Đợi Lãnh Thanh Tuyết điều chỉnh tâm thái, hai cầm kiếm lên.
Giờ khắc , yếu tố bên ngoài phảng phất như đều ném đầu, trong mắt hai đều chỉ hình bóng của đối phương.
Không trôi qua bao lâu, khi hai dừng , đường vân mặt đất biến mất thấy tăm .
Kiếm chiêu kỳ diệu, phảng phất như đo ni đóng giày cho hai .
“Tuyết Bảo, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Ừm, còn .” Lãnh Thanh Tuyết lặng lẽ gật đầu.
“Kiếm chiêu hình như tên, là... ngươi đặt một cái ?”
“Ừm...” Lãnh Thanh Tuyết đặt ngón trỏ lên môi, suy tư một lát từ từ mở miệng, “Hay là, gọi nó là... Ức Tuyết Thính Phong thế nào?”
“Được !” Ngôn Tiểu Ức lập tức vỗ tay, “Vẫn là Tuyết Bảo văn hóa, liền gọi nó là Ức Tuyết Thính Phong !”
“Vậy chúng ngoài thôi.”
Vừa tới cửa, vạt áo Ngôn Tiểu Ức liền kéo .
Lãnh Thanh Tuyết bên cạnh cúi đầu, vặn vẹo : “Cái đó... chuyện ở đây, thể đừng cho khác ?”
Trong ánh mắt của cô mang theo vài phần cầu xin, vài phần ngượng ngùng, còn vài phần cảm xúc thể hiểu nổi...
“Chuyện gì a?” Ngôn Tiểu Ức híp mắt, rõ còn cố hỏi.
“Ây da!” Lãnh Thanh Tuyết giậm chân, c.ắ.n môi đỏ, giọng nhỏ như muỗi kêu, “Chính là chuyện chúng song tu... a , chúng cùng tu luyện...”
“He he~ Yên tâm .” Ngôn Tiểu Ức mỉm vỗ vỗ mu bàn tay cô , ghé sát miệng tai cô , “Đây là bí mật nhỏ giữa chúng , thể cho khác ?”
“Ngươi thật chứ?”
“Đương nhiên, thể lừa ngươi?”
Trong lòng Lãnh Thanh Tuyết ấm áp, c.ắ.n c.ắ.n môi: “Vậy... cảm ơn ngươi!”
“Được , đừng suy nghĩ lung tung nữa! Đi, chúng ngoài.”
“Két~” Khoảnh khắc cánh cửa lớn màu đỏ thắm mở , hai ánh mắt lạnh lẽo đồng thời phóng tới.