Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 93: Chôn Sống! Tình Yêu Vặn Vẹo Của Người Chị Điên Loạn

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:16:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không quan hệ.” Bé trai khóa c.h.ặ.t ánh mắt lên mặt nàng, nhẹ giọng : “Em bạn trai chị.”

 

Bạch Dao tiếng: “Loại lời vẫn là chờ em lớn lên hãy .”

 

Nó dựa vai nàng nữa, trong lòng nghĩ, nàng về là nhất, nó cũng bạn trai nàng.

 

Ý tưởng của Bạch Dao đơn giản, nó nóng lòng gặp , nàng liền đưa nó đến bên cạnh , đó chuyện tên bác sĩ biến thái , để nó nhanh ch.óng báo cảnh sát.

 

Tên bác sĩ c.h.ế.t hẳn , nhưng nàng cùng bé trai cũng là phòng vệ chính đáng, nhất định vấn đề.

 

Cho dù Bạch Dao cầm ô ở cửa, nhưng mưa quá lớn, quãng đường ngắn ngủn mấy chục mét, chờ đến cửa nhà đối diện, bọn họ vẫn nước mưa xối ướt.

 

Bạch Dao lo nhiều như , nàng nhanh ch.óng gõ cửa.

 

Bởi vì tiếng mưa rơi cùng tiếng sấm quá lớn, trong nhà qua một hồi lâu mới tiếng đập cửa. Đèn phòng khách sáng lên, bao lâu, cửa lớn từ bên trong mở .

 

Sau cửa là một phụ nữ thể gầy yếu, tóc dài đen xõa tung, sắc mặt tiều tụy. Cô cảnh giác ngoài cửa: “Các là?”

 

Bé trai hô lên: “Mẹ.”

 

Sắc mặt phụ nữ sửng sốt.

 

Trên khuôn mặt tái nhợt của bé trai hiện vẻ mong đợi thật cẩn thận, đôi mắt đen nhánh khát vọng đối với tình . Bởi vì quá khát vọng, cho nên nó cảm thấy một loại sợ hãi: “Mẹ…… Mẹ nhớ rõ con ?”

 

Nó sợ hãi hai chữ “quên”, nhiều năm như , nó nhốt ở cái tầng hầm nhỏ hẹp , hy vọng duy nhất chống đỡ nó sống sót chính là hai chữ “mẫu ”.

 

Trước khi gặp Bạch Dao, sự ấm áp duy nhất trong đầu nó chính là cuộc sống ấm áp cùng năm ba tuổi.

 

Nó còn nhớ rõ mùi hương , cũng nhớ rõ giọng của bà, thậm chí còn nhớ rõ mỗi tối bà sẽ kể chuyện cổ tích cho nó .

 

Trí nhớ của nó xác thật , chỉ cần là trải qua, nó liền sẽ quên.

 

Bạch Dao chằm chằm phụ nữ một lát, nàng : “Đứa bé bắt lúc ba tuổi, hiện tại bộ dạng nó lẽ đổi so với , cô nhận ?”

 

“Không……” Người phụ nữ lấy tinh thần, ngay đó liền rơi nước mắt, cô vươn tay ôm bé trai lòng, nức nở : “Mẹ tưởng con …… Mẹ nghĩ tới…… Mẹ nghĩ tới……”

 

Dưới sự đại hỉ đại bi, cô thành tiếng.

 

Bé trai vùi mặt lòng , cũng nhỏ giọng nức nở. Mặc kệ đó nó biểu hiện bình tĩnh thành thục đến mức nào, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ vài tuổi, trở về bên cạnh , nó mới biến thành bộ dáng của một đứa trẻ bình thường.

 

Bạch Dao cũng quấy rầy bọn họ mẫu t.ử đoàn tụ. Cũng may phụ nữ quên Bạch Dao, cô miễn cưỡng bình tĩnh , mời Bạch Dao mau nhà.

 

Bạch Dao nước mưa xối ướt, phụ nữ rót cho nàng ly nóng, lấy khăn lông khô cho nàng lau, còn cô thì mang theo đứa bé phòng tắm.

 

Bạch Dao đoán bọn họ hẳn là nhiều điều , nàng cũng vội, mà đ.á.n.h giá xung quanh. Ánh đèn trong nhà ấm áp, cũng sạch sẽ ngăn nắp, mấy góc nhà điểm xuyết hoa cỏ, thể thấy nữ chủ nhân ngôi nhà nghiêm túc với cuộc sống.

 

Khi nàng đặt chén xuống, cẩn thận đụng đồ vật bàn . Khom lưng nhặt lên, là một hộp t.h.u.ố.c.

 

Trên hộp là một loại axit folic nào đó, dùng cho phụ nữ chuẩn m.a.n.g t.h.a.i hoặc đang trong t.h.a.i kỳ.

 

Nghe tiếng cửa phòng tắm mở , Bạch Dao đặt hộp t.h.u.ố.c xuống.

 

Người phụ nữ từ trong phòng tắm , khuôn mặt tiều tụy ý : “Đứa bé là con trai lớn , chịu để giúp nó tắm rửa.”

 

Bạch Dao .

 

Người phụ nữ đó , cho nên đôi mắt vẫn đỏ, lẽ là nhớ tới đứa con mất mà tìm , mắt cô ướt át, rút một tờ khăn giấy lau mắt.

 

bình cảm xúc một chút, : “Đứa bé với , nhiều năm như , nó đều bác sĩ Tống nhốt tầng hầm. tìm nó lâu, cũng nghĩ tới nhiều khả năng, nhưng nghĩ tới…… Kỳ thật nó liền ở ngay bên cạnh .”

 

Nhắc tới tên bác sĩ Tống , giọng điệu của cô sự đổi, bàn tay nắm khăn giấy cũng dùng sức: “ gọi điện báo cảnh sát, chỉ là thời tiết , cảnh sát cũng cần một thời gian mới thể tới, tiểu thư……”

 

tên là Bạch Dao.”

 

“Bạch tiểu thư.” Người phụ nữ cảm kích : “Cảm ơn cô cứu con , nếu cô, lẽ và con sẽ vĩnh viễn cơ hội gặp mặt.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-93-chon-song-tinh-yeu-van-veo-cua-nguoi-chi-dien-loan.html.]

Bạch Dao vội vàng : “Cô quá lời . Trong nhà chỉ một ? Ba của bé ?”

 

Người phụ nữ mất mát rũ mắt xuống: “Ba nó nơi khác, thật lâu trở , từ khi nhà chúng xảy chuyện……”

 

xốc tinh thần, ngượng ngùng một cái: “Để cô chê , nếu con trở về, nhất định cũng sẽ vui mừng.”

 

Trên kệ giày giày nam, bàn bày gạt tàn t.h.u.ố.c, cái nhà xác thật là dấu vết đàn ông sinh hoạt.

 

Bạch Dao mặt phụ nữ, hỏi một vấn đề hỏi từ : “Xin hỏi, cô là Trần Yên ?”

 

Người phụ nữ khựng : “Cô quen ?”

 

Bạch Dao lúc thể xác định, chính tới 20 năm .

 

Trần Sóc chị gái Trần Yên của 20 năm sống tại Vũ Hoa xã, mà Trần Yên mất tích 20 năm . Trần Sóc cũng nhắc tới việc Trần Yên con, lẽ chính Trần Sóc cũng sự tồn tại của đứa bé .

 

Bạch Dao dối: “ và em trai cô là bạn học, từng nhắc với cô sống ở đây.”

 

Ánh mắt Trần Yên hoảng hốt một chút: “Nó vẫn luôn , nhưng chịu trở về thăm .”

 

bình tĩnh Bạch Dao: “Cô và em trai quan hệ ?”

 

Bạch Dao lắc đầu: “ chỉ gặp qua vài mà thôi, tính là quan hệ .”

 

Người trong phòng tắm chạy , cắt ngang cuộc chuyện của các nàng.

 

Bé trai một bộ quần áo sạch sẽ, áo thun nhỏ, quần đùi rộng thùng thình màu đen, chân một đôi dép lê. Có lẽ bởi vì nó suy dinh dưỡng, quá mức gầy gò, quần áo nó cũng vặn.

 

tự nhiên nắm lấy góc áo, cẩn thận thoáng qua Bạch Dao.

 

Bạch Dao vẻ khoa trương : “Ai nha, đây là tiểu soái ca ở tới ?”

 

Nó mím môi, tai chút đỏ, thể thấy là vui mừng. Sợ thẹn thùng, nó nắm lấy mặt dây chuyền , với Trần Yên: “Mẹ, đây là đại tỷ tỷ tặng cho con.”

 

“Còn cái .” Nó vươn bàn tay cầm thú bông : “Đây cũng là đại tỷ tỷ tặng cho con.”

 

Trần Yên qua, ôn nhu vuốt ve đỉnh đầu nó: “Vậy con cảm ơn với tỷ tỷ ?”

 

Nó biệt nữu một lát, e lệ về phía Bạch Dao: “Cảm ơn.”

 

Bạch Dao rạng rỡ: “Không chi.”

 

Trần Yên cũng rộ lên, cô đưa bé trai về phòng , khi dàn xếp cho con xong, cô từ lầu xuống, đưa Bạch Dao phòng cho khách nghỉ ngơi.

 

Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ nhỏ dần, xuyên qua cửa sổ, thể thấy hoa cỏ bên ngoài mưa gió đ.á.n.h đến ngã trái ngã .

 

Bạch Dao một câu: “Trần tiểu thư trồng nhiều hoa, nở như , nếu nước mưa hỏng thì thật đáng tiếc.”

 

Trần Yên nhếch khóe môi: “Không , tốn nhiều tâm tư bảo dưỡng chúng nó, chúng nó yếu ớt như hoa cỏ qua loa bên ngoài .”

 

Bạch Dao đột nhiên hỏi: “Cô quen một tên là Lục Sanh ?”

 

Trần Yên mắt lộ vẻ nghi hoặc: “Không quen, từng qua cái tên .”

 

Bạch Dao trầm ngâm suy tư, nàng lên cầu thang, chân mạc danh mềm nhũn, cũng may nàng kịp thời nắm tay vịn.

 

Trần Yên phía đầu , quan tâm hỏi: “Bạch tiểu thư, cô ?”

 

Bạch Dao chuyện, thực tế, đầu nàng cũng bắt đầu choáng váng. Ấn đầu , nàng ngẩng đầu, tầm mắt mơ hồ về phía phụ nữ bên : “Ly ……”

 

Trần Yên mỉm : “ vốn định buông tha cô, nhưng cô cố tình gọi tên của . Bạch tiểu thư, cô nên cứu cái phế vật vô dụng , cũng nên nhắc tới Trần Sóc.”

 

bất quá vươn tay nhẹ nhàng đẩy, Bạch Dao cả vô lực lăn xuống từ cầu thang.

 

Tiếng rơi bịch vang vọng trong phòng khách trống trải, dị thường ch.ói tai.

 

 

Loading...