Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 875: Lời Tư Vấn Từ Chú Bạch Tuộc Cưng
Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:45:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một vốc nước b.ắ.n mặt cô, thu hút sự chú ý của cô.
Bạch Dao mặt cảm xúc, quen tay lấy khăn lau mặt, vô cảm sinh vật màu đen đang ghé nửa thành bồn tắm.
Nó lớn thêm một chút, khi các xúc tu mở , thể chiếm trọn gian của cả bồn tắm. Trước đây khi Bạch Dao thấy nó khó chịu, còn thể tùy tiện xách nó lên ném xuống đất, nhưng bây giờ thì .
Nó quá lớn, cũng quá nặng, cô khó bế nó lên.
Trước đây Bạch Dao gọi nó là Tiểu Hắc, bây giờ chỉ thể gọi là Đại Hắc.
Cái đầu tròn vo của Đại Hắc ngẩng lên, đôi mắt hồng ngọc càng thêm tươi tắn xinh chằm chằm Bạch Dao, một xúc tu của nó cuộn lấy một con cá nhỏ, đưa đến miệng Bạch Dao.
Bạch Dao : “Ta ăn.”
Nó chớp mắt, nhét con cá nhỏ thể đen kịt của .
Bạch Dao nuôi nó lâu như , đến nay vẫn rõ miệng nó ở , thể nó chỉ là một khối đen tuyền, dù ánh nắng bên ngoài rực rỡ đến , khi chiếu thể đen kịt cũng đều hấp thụ, từ đến nay, thứ Bạch Dao thấy chỉ là hình dáng bên ngoài của nó mà thôi.
Bạch Dao vẫn còn phiền muộn, còn sờ đầu, sờ xúc tu, xoa giác hút của nó như nữa. Cảm thấy lạnh nhạt, nó bất mãn vươn xúc tu chạm mặt cô, định thọc miệng cô khi cô định mở miệng.
Bạch Dao gạt xúc tu của nó , “Đừng phiền .”
Đôi mắt nó thoáng chốc phủ một lớp sương, càng tức giận hơn, nó vươn nhiều xúc tu hơn, dễ dàng cuộn lấy eo cô, kéo cô gần.
Bạch Dao nó chọc cho càng thêm phiền lòng, chỉ thể qua loa đưa tay sờ đầu nó, cảm xúc của nó mới tạm định .
Cô bạn bè thuyền, cũng ai cùng cô đưa quyết định. Đối mặt với Đại Hắc, dù nó hiểu, cô vẫn nhịn mà lời trong lòng: “Ta một bạn.”
Đại Hắc ngẩng mắt, ngơ ngác cô .
Bạch Dao : “Ban đầu cô cảm thấy hứng thú với mấy em trai trẻ tuổi, khi cảm nhận sự quan tâm của , đều khéo léo từ chối.”
Thường thì mở đầu như , phía chắc chắn sẽ một chữ “nhưng”.
Quả nhiên, Bạch Dao : “ mà, gần đây cô phát hiện em trai trẻ tuổi hình như cũng ưu điểm, chính là cái cảm giác đó, cảm giác, ngươi hiểu ?”
Nó hai mắt mờ mịt, nghiêng đầu.
Bạch Dao vẫn lải nhải, “Ngươi xem… bạn đó của , cảnh hiện tại của cô chút đặc biệt, chừng cô cơ hội về nhà, khi c.h.ế.t, nên yêu đương một , hưởng thụ cuộc sống ?”
Bạch Dao nghĩ nghĩ, đổi một cách hỏi thẳng thắn hơn, “Ý của là, ngươi thấy họ nên ở bên ?”
Nghe những lời , nó liền tỉnh táo hẳn.
Khi gặp nguy cơ sinh tồn, bản năng sinh sản sẽ thúc đẩy sự kết hợp giữa các cá thể khác giới để duy trì nòi giống. Dựa tầm quan trọng của việc duy trì nòi giống, đương nhiên là ở bên !
Tuy cô là bạn đời của nó, nhưng nó cũng thể , cô thật ngốc, vấn đề còn cần hỏi !
Nó điên cuồng gật đầu, cho Bạch Dao một câu trả lời khẳng định.
“Oa…” Bạch Dao phản ứng của nó, nhịn : “Ngươi thật sự hiểu gì chứ?”
Cô hình như qua một bài báo khoa học, rằng chỉ thông minh của bạch tuộc cao, thậm chí thể học cách mở nắp chai để ăn đồ bên trong, khả năng học tập của chúng cũng mạnh.
Nó kiêu ngạo ưỡn , như thể đang từ cao xuống phụ nữ loài đang xổm mặt đất, mang theo cảm giác ưu việt về trí tuệ, phảng phất thể nghiền nát bạn đời của nó thành tro bụi về mặt trí lực.
Bạch Dao lẽ đầu óc càng lúc càng bình thường, còn cùng con vật cưng của tranh luận một phen, nhưng tiếng hét thất thanh từ bên ngoài phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.
Hành lang truyền đến tiếng mở cửa và những giọng nghi hoặc của các vị khách khác, cũng truyền đến tiếng bước chân ồn ào.
Bạch Dao linh cảm xảy chuyện lớn, cô sờ sờ cái đầu trơn tuột của Đại Hắc, “Ta ngoài xem chuyện gì, ngươi ngoan ngoãn chờ về.”
Bạch Dao khỏi phòng tắm, sợ nó chạy lung tung vệt nước vương vãi khắp nơi, nên đóng cửa phòng tắm , rời khỏi phòng khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-875-loi-tu-van-tu-chu-bach-tuoc-cung.html.]
Tiếng hét phát từ tầng hầm, Bạch Dao theo những hiếu kỳ khác đến tầng hầm. Ở cuối hành lang, cánh cửa gỗ mở , thuyền trưởng và các thuyền viên đến một bước. Người phụ nữ hét lên mặt mày tái nhợt, run rẩy, bạn bè đỡ một bên.
Có hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì, cũng vội vã tiến lên xem, kết quả thấy cảnh tượng bên trong, cũng nhịn hét lên một tiếng, liên tục lùi .
Vân Niệm Niệm cũng tò mò, nhưng Lãnh Hạo Đình giữ tay nàng , cho nàng tiến lên.
Bạch Dao đến, Số 7 chắn mặt cô, như như che khuất tầm của cô.
Số 7 sắc mặt ngưng trọng, “Bạch tiểu thư, tình hình bên trong thích hợp để ngài xem.”
Bạch Dao “Ồ” một tiếng, một cái, mặc đồng phục .
Không đúng, mặc quần áo là bình thường !
“C.h.ế.t !” Không ai hét lên, cánh cửa gỗ khép hờ đẩy tung , cảnh tượng bên trong lộ mắt .
Đó là một đẫm m.á.u, mơ hồ thể nhận là một phụ nữ, cô một sợi dây thừng treo ngược giữa trung, vết thương cổ sâu cạn lẽ tính toán, c.h.ế.t nhưng vết thương vẫn còn chảy m.á.u, m.á.u theo cánh tay buông thõng của cô nhỏ giọt xuống, từng giọt m.á.u tươi tụ sàn nhà.
Từng dòng m.á.u loang đống nguyên liệu nấu ăn bên cạnh.
Cô vẫn trợn tròn mắt, khuôn mặt nhuốm m.á.u vẫn còn giữ biểu cảm kinh hoàng của khoảnh khắc đó.
Có nhịn , vịn tường che miệng nôn khan.
Vân Niệm Niệm lóc gọi một tiếng: “Thanh Tiêu!”
Lãnh Hạo Đình vội vàng đỡ lấy Vân Niệm Niệm.
Vân Niệm Niệm lóc : “Thanh Tiêu… Thanh Tiêu… cô c.h.ế.t !”
Thuyền trưởng cầm đèn dầu từ bên trong , sắc mặt ông khó coi, “Chỉ phát hiện t.h.i t.h.ể của Tống tiểu thư, phát hiện Nhàn .”
Trên thuyền mất tích hai , ban đầu cho rằng Tống Thanh Tiêu c.h.ế.t thì sẽ xuất hiện, Nhàn Minh Trường lẽ cũng ở đây, nhưng nơi chỉ một Tống Thanh Tiêu.
Việc Nhàn Minh Trường mất tích và cái c.h.ế.t của Tống Thanh Tiêu, cùng một hung thủ ?
Hay là tình huống của Nhàn Minh Trường lẽ giống Tống Thanh Tiêu?
Không ai câu trả lời.
Vân Niệm Niệm thành tiếng, nàng dựa lòng Lãnh Hạo Đình, đôi mắt đẫm lệ mơ hồ về phía Bạch Dao, “Bạch Dao, chuyện của Thanh Tiêu, rốt cuộc liên quan đến cô ?”
Mọi thích hóng hớt, nhưng tận mắt thấy t.h.i t.h.ể là một chuyện khác.
Xung quanh Bạch Dao như thể trở thành một vùng chân , mặt cô, chỉ một Số 7.
Số 7 : “Bạch tiểu thư chỉ là một phụ nữ mảnh khảnh, cô thể sức để di chuyển một trưởng thành nặng hơn trăm cân.”
Thuyền trưởng cũng : “ , sức của Bạch tiểu thư thể đến mức đó.”
lúc một con sóng ập đến, tàu chao đảo, cây đèn dầu trong tay thuyền trưởng rơi xuống đất, xung quanh chìm bóng tối, nhiều kịp phòng , loạng choạng va tường ngã xuống.
Bạch Dao cũng vững, khi cơ thể sắp va tường, một cánh tay chắn giữa cô và bức tường, đỡ lấy vai cô.
Trong bóng tối, truyền đến giọng của một trai trẻ, “Bạch tiểu thư, cô chứ?”
Bạch Dao trả lời: “ .”
Trong tiếng ồn ào xung quanh, cô đột nhiên hỏi một câu: “Sao cô nặng hơn trăm cân?”
Số 7 ngây ngô một tiếng, “ đoán .”