Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 863: Lệ Quy Thiên Phiên Ngoại (hạ)

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:45:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng Nguyệt Quang lùi hai bước, cầu cứu sư phụ.

 

Không thể nào!

 

Điều tuyệt đối thể nào!

 

Nàng thể nào thăm dò hư thực của thiếu niên xinh !

 

Hoàng Nguyệt Quang run rẩy, hướng về phía Bạch Dao vươn bàn tay run rẩy, “Cái … Bạch Dao, đột nhiên nhớ chút việc quên với cô, là chúng chuyện riêng một chút?”

 

Bạch Dao thời gian, “Đến giờ nấu cơm , là cô đến nhà chúng ăn tối, đó chúng từ từ chuyện cũng muộn.”

 

Lệ Quy nhếch môi, nở nụ nhiệt tình hiếu khách, “ , đến nhà chúng ăn tối .”

 

“Không! Nhà còn việc, !” Hoàng Nguyệt Quang đầu chạy khỏi cửa lớn, chẳng mấy chốc thấy bóng dáng.

 

Lệ Quy nghi hoặc khó hiểu, “Bạn của Dao Dao vội , còn kịp tiễn cô .”

 

Bạch Dao một tay véo eo Lệ Quy, đau đến hít một khí lạnh.

 

“Chàng cho một hai thôi!”

 

Lệ Quy mờ mịt vô tội, gì quá đáng ?

 

“Thôi, sẽ gọi điện giải thích rõ ràng với cô .” Bạch Dao kéo tay Lệ Quy, cùng lên thang máy, trở về ngôi nhà của hai .

 

Lệ Quy gần đây chút kiểm soát hành vi của , ví dụ như chỉ cần bếp, liền sẽ nhịn lén lút cắt một miếng thịt thêm đồ ăn rửa xong.

 

Bạch Dao phát hiện vài , cũng cãi với vài .

 

Lệ Quy mỗi đều ngoan ngoãn dạy dỗ, chỉ là đến , sẽ tự giác chuyện tương tự.

 

Bạch Dao đuổi khỏi bếp, cho chạm bất kỳ nguyên liệu nấu ăn nào.

 

Lệ Quy chịu nổi việc xa nàng, nếu nàng cho phép , liền xổm ở cửa bếp, cầm kim chỉ ở đó một tiếng động đan khăn quàng cổ.

 

Đây là hoạt động yêu thích gần đây của , tay cũng thật sự khéo, mới hai ngày mà một chiếc khăn quàng cổ sắp đan xong.

 

“Rót cho cốc nước!”

 

Nghe thấy tiếng trong bếp, Lệ Quy phản ứng nhanh ch.óng nhảy dựng lên, chân trần t.h.ả.m, dùng cốc lấy nước từ máy lọc nước, nhanh ch.óng chạy về, “Dao Dao, uống nước.”

 

Bạch Dao ở cửa bếp, nhận lấy cốc nước định uống, thoáng thấy nước màu đỏ, nàng mặt biểu cảm .

 

Lệ Quy ngón tay quấn len, chột : “Bên trong thêm nước lựu.”

 

“Chàng nghĩ sẽ tin ?” Bạch Dao gần đây chút nóng nảy, đặt cốc xuống, nàng hai tay chống nạnh, lớn giọng, “Lệ Quy, với bao nhiêu !”

 

Lệ Quy quát đến cả run lên, cúi đầu, càng dám ngẩng mắt nàng.

 

Gần đây hành vi của thật sự chịu sự kiểm soát của chính , thường xuyên những thôi thúc và d.ụ.c vọng mãnh liệt, đem bản cho Bạch Dao ăn hết, thậm chí khi Bạch Dao áp bức , đều sẽ cố ý lộ cơ thể trắng nõn, mong đợi Bạch Dao sẽ c.ắ.n một miếng thịt từ cơ thể .

 

Bạch Dao cũng thật sự c.ắ.n , nhưng kiểu c.ắ.n mà nghĩ.

 

Bạch Dao nắm lấy tay , vén tay áo lên, quả nhiên thấy cánh tay thêm một vết thương, kịp lành, còn đang rỉ m.á.u.

 

Nàng giận tức, “Ta cho gì, cứ , cố ý cãi với !”

 

“Không , Dao Dao!” Lệ Quy hoảng loạn : “Ta cố ý chọc em tức giận, kiểm soát …”

 

Bạch Dao vết thương cánh tay , một cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng, nàng chạy bếp, nôn khan vài tiếng bồn rửa.

 

Lệ Quy chạy theo, cúi dính bên cạnh nàng, lo lắng đến luống cuống chân tay, đôi mắt hồng nhuận như sắp chảy m.á.u, “Dao Dao, xin , em đừng giận… Xin , sẽ bao giờ chọc em tức giận nữa, em đừng ghê tởm …”

 

Bạch Dao giơ một tay lên, ngăn lải nhải.

 

Nàng vỗ n.g.ự.c, ngẩng đầu, mắt sáng như đuốc, “Chàng mua cho một thứ về đây.”

 

Lệ Quy ngơ ngác nghiêng đầu.

 

Mười lăm phút , Bạch Dao khoanh chân, hai tay ôm cánh tay sô pha, sắc mặt ngưng trọng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-863-le-quy-thien-phien-ngoai-ha.html.]

Lệ Quy quỳ t.h.ả.m, đôi mắt đỏ lúc thì Bạch Dao, lúc thì que thử t.h.a.i hai vạch bàn .

 

Nàng hỏi: “Sao thế ?”

 

Lệ Quy chột bụng Bạch Dao, hai tay nắm góc áo , vò nếp nhăn, giọng nhỏ, “Hình như là thời gian cẩn thận…”

 

Bạch Dao hồi tưởng , là ngày nàng trực ca đêm trở về, hai đều chút phấn khích, gì cũng chừng mực, đó hình như rách một lỗ, liền xảy sự cố.

 

Cơ thể Bạch Dao thật cảm giác gì lớn, nhưng Lệ Quy do bản năng thôi thúc, luôn nhịn lấy thứ gì đó cho nàng ăn.

 

Nàng quyết định, “Sau tay chân đều trói , trừ lúc giường, cả.”

 

Lệ Quy ngẩng mặt lên, sắc mặt ửng hồng, hô hấp dồn dập.

 

Bởi vì lời của nàng vẻ… khiến mơ màng.

 

Bạch Dao đá một cái, “Chàng đừng hiểu sai! Ta chỉ là một ngày nào đó kiểm soát mà cắt thịt cho ăn thôi, , khi đứa trẻ đời, chỉ thể ở giường!”

 

Lệ Quy chậm rãi giơ tay lên, che kín khuôn mặt đỏ bừng, cúi đầu, thấp giọng “Ừm” một tiếng, lặng lẽ hỏi: “Vậy… cần cởi quần áo ?”

 

Bạch Dao đá một cái nữa, “Ta hiểu sai!”

 

Liếc mắt mái đầu xù của thiếu niên, nàng nghiêng mặt, thêm một câu: “Đương nhiên là cởi.”

 

Thiếu niên quỳ đất cuối cùng chống đỡ nổi mà ngã sấp xuống, đầu màu trắng gần như bốc lên nóng, hưng phấn đến da đầu tê dại.

 

Đại sư bồi hồi ở đầu hẻm, ông lâu nhận tin tức của đồ ngoan, xong xong , đồ ngoan của ông sẽ xảy chuyện gì chứ?

 

Đại sư c.ắ.n răng, xông hẻm nhỏ, nhưng nhanh ông liền nhận đang vòng quanh tại chỗ, đây là gặp quỷ đả tường.

 

“Chút mánh khóe nhỏ nhặt mà cũng thể vây khốn ngươi, ngươi thật là mất mặt sư môn.”

 

Đại sư ngẩng đầu, về phía bóng đầu tường.

 

Thanh niên xuống từ cao, khí chất ưu nhã, đôi mắt mỉm mang theo chút khắc nghiệt của trưởng bối.

 

Lúc , bức tường bên vươn một bàn tay, vì tìm thấy điểm tựa, liền nắm lấy chân đàn ông đang đầu tường.

 

Thanh niên cúi đầu.

 

Hoàng Nguyệt Quang lạc đường, mãi , chỉ thể nghĩ đến cách trèo tường, nàng thở hổn hển chống nửa lên, ghé đầu tường, nhận thứ nắm chút đúng.

 

Âm khí bồng bột Hoàng Nguyệt Quang lạnh nửa , nàng hét lên, “Sư phụ, thật sự quỷ!!!”

 

“Nghiệt đồ!” Đại sư run rẩy bộ râu, hoảng loạn : “Đó là sư tổ của con!”

 

Hoàng Nguyệt Quang: “A… A?”

 

Đại sư vội vàng chạy đến bên tường, chỉ Hoàng Nguyệt Quang giận dữ : “Con còn xuống cho ! Dám mạo phạm cả sư tổ! Ta nhất định dạy dỗ con một trận!”

 

Hoàng Nguyệt Quang run rẩy buông tay đang nắm ống quần của thanh niên, lật qua tường, nhảy xuống đại sư đỡ lấy.

 

Đại sư nắm tay Hoàng Nguyệt Quang liền chạy ngoài, “Con bé xui xẻo , chờ vi sư dạy con cách xử thế hãy ngoài việc!”

 

Chỉ trong nháy mắt, bóng dáng của thanh niên xuất hiện mặt họ.

 

Ống quần nhăn nhúm của Chu Chính thật sự thu hút sự chú ý, nhưng để tâm, ngón tay lưng khẽ động, bói cho một quẻ, liếc mắt Hoàng Nguyệt Quang, liếc mắt đại sư.

 

Đại sư căng da đầu che mặt Hoàng Nguyệt Quang, “Sư tổ còn việc gì ?”

 

Chu Chính : “Thiên phú của nó , nên ở .”

 

Đại sư chút suy nghĩ ngẩng mặt lên, “Không !”

 

Hai đàn ông dung mạo trẻ trung , trong bầu khí trầm mặc lan tỏa mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g kỳ lạ.

 

Khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ xung quanh càng lạnh hơn.

 

Hoàng Nguyệt Quang mê mang một một quỷ, bỗng nhiên nhớ lời Bạch Dao .

 

“Thật là một hiệu ứng đảo lạnh thần kỳ.”

 

 

Loading...