Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 862: Lệ Quy Thiên Phiên Ngoại (thượng)

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:45:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không lâu đêm tàn sát, một nhóm c.h.ế.t trong bệnh viện, nhưng trời sáng, tất cả t.h.i t.h.ể và vết m.á.u đều biến mất thấy, những c.h.ế.t đó dường như từng tồn tại thế giới , cho dù họ biến mất, cũng ai phát hiện.

 

Hoàng Nguyệt Quang thì kéo Bạch Dao thần bí : “Nghe Lâm Anh Anh xảy chuyện, trai cô đón về , nhiều thăm cô , đều từ chối.”

 

Mọi Lâm Anh Anh xảy chuyện gì, tin cô từ chức, ai nấy đều cảm thấy tiếc nuối, tiểu thái dương cứ thế mà , họ thật sự nỡ.

 

Bạch Dao nhớ một bác sĩ quan hệ với Lâm Anh Anh, nàng hỏi một câu: “Vị bác sĩ tên Dương Tân thăm cô , cũng từ chối ?”

 

“Bác sĩ tên Dương Tân?” Hoàng Nguyệt Quang suy nghĩ hồi lâu, “Bệnh viện chúng ?”

 

Bạch Dao cũng hỏi nhiều, từ nàng coi Lâm Anh Anh như xa lạ, bây giờ Lâm Anh Anh rời , nàng cũng lười hỏi thăm chuyện của cô , nàng cùng Hoàng Nguyệt Quang trò chuyện vài câu, liền lên lầu bảy.

 

Phòng bệnh 704, bé ngoan ngoãn ghế, định động đậy, cô bé cầm b.út vẽ lập tức : “Đừng nhúc nhích, còn vẽ xong !”

 

Cậu bé dám động.

 

Chung Nhĩ khoanh chân giường bệnh, cầm b.út vẽ cúi đầu, tiếp tục vẽ nguệch ngoạc tờ giấy trắng.

 

Bạch Dao phiền họ, nàng ngoài cửa, lẳng lặng qua cửa kính cửa một hồi lâu, bên trong là cảnh tượng náo nhiệt, nhưng sự náo nhiệt đó, cũng chỉ giới hạn trong phòng bệnh nhỏ bé .

 

“Nàng còn c.h.ế.t.”

 

Bạch Dao ngẩng đầu, về phía đàn ông mặc đồ đen xuất hiện từ khi nào.

 

Quỷ lao thật còn là quỷ lao nữa, sức khỏe của trở về với linh hồn, nhưng quen với dáng vẻ lưng còng, ốm yếu , vì vẫn mang một bộ dạng t.ử khí trầm trầm.

 

Bạch Dao hỏi , “Con b.úp bê giấy đó, là ngươi cố ý thả để tiếp cận nàng?”

 

Quỷ lao lắc đầu, “Đây là một tai nạn.”

 

Tòa nhà Hoa Hồng đối diện với tòa nhà bệnh viện, thật trùng hợp, phòng của quỷ lao, đối diện với phòng bệnh 704.

 

Quỷ lao từ đến nay tính tình quái gở, thích giao tiếp với khác, lúc nhỏ cũng chỉ thích ôm b.úp bê chuyện, đều là một kẻ kỳ quặc, khi trở thành vong hồn, liền bắt đầu b.úp bê giấy để giải tỏa sự cô đơn.

 

Con b.úp bê giấy quanh năm đặt bên cửa sổ chằm chằm chị gái xinh qua cửa kính tòa nhà đối diện, đột nhiên suy nghĩ của riêng , nhân lúc quỷ lao chú ý, nó chạy khỏi tòa nhà Hoa Hồng, phòng bệnh 704 tìm chị gái cùng chơi.

 

Đáng là, tuy b.úp bê giấy thể chạy khỏi tòa nhà, nhưng quỷ lao thì thể, cũng chính là thời gian xảy chuyển biến, mới thể đầu tiên bước phòng bệnh 704 thăm hỏi.

 

Ngày Bạch Dao trực đêm, đẩy phòng phẫu thuật, cho dù bác sĩ nỗ lực lâu, sinh mệnh của cô gái vẫn đến hồi kết.

 

Nàng nhận c.h.ế.t, bên cạnh cũng ai cho nàng sự thật , liền chỉ thể giới hạn trong phòng bệnh nhỏ bé , ngày qua ngày trôi qua như .

 

Bạch Dao : “Ta sẽ thường xuyên đến thăm nàng.”

 

Nàng xoay thang máy, rời khỏi tầng bảy.

 

Quỷ lao tại chỗ một lúc, giơ tay gõ cửa.

 

Chẳng bao lâu, bên trong : “Vào .”

 

Quỷ lao đẩy cửa phòng bệnh bước , cửa phòng đóng , ngăn cách sự náo nhiệt trong phòng.

 

Bệnh viện từ đến nay là nơi sinh ly t.ử biệt, Bạch Dao nghề chuẩn tâm lý, lẽ hôm nay vẫn là bệnh nhân nàng phụ trách chăm sóc, ngày mai sẽ vì bệnh tật mà qua đời, nhưng khi thật sự tiếp xúc với chuyện , trong lòng ít nhiều vẫn dễ chịu.

 

Đến giờ tan , Hoàng Nguyệt Quang kéo tay Bạch Dao, “Nghe cô ở tòa nhà Hoa Hồng? Có thể dẫn tham quan một chút ?”

 

Bạch Dao kỳ quái hỏi: “Tòa nhà Hoa Hồng gì đáng tham quan?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-862-le-quy-thien-phien-ngoai-thuong.html.]

Hoàng Nguyệt Quang : “Trên mạng nhiều lời đồn về tòa nhà Hoa Hồng, hứng thú.”

 

Thật nàng là nhận nhiệm vụ của sư phụ, nếu nàng tay, chừng thiên hạ sẽ đại loạn!

 

Hoàng Nguyệt Quang cảm thấy sư phụ chuyện quá khoa trương, nàng một kẻ gà mờ gì, thể cứu vớt thiên hạ? theo quan sát của nàng, hắc khí Bạch Dao những yếu , ngược càng mạnh hơn.

 

Đặc biệt là âm khí ở vùng bụng của Bạch Dao, ngày càng nồng đậm, lẽ nào đúng như lời sư phụ , Bạch Dao diễm quỷ quấn lấy?

 

Hoàng Nguyệt Quang quyết định vẫn nên đến tòa nhà Hoa Hồng thăm dò hư thực.

 

Bạch Dao nghĩ nghĩ, từ chối, cưỡi xe điện mini chở Hoàng Nguyệt Quang xuyên qua con hẻm cũ kỹ, đến tòa nhà Hoa Hồng.

 

Hoàng Nguyệt Quang ôm cánh tay xoa xoa, “Lạnh quá.”

 

“Nơi hiệu ứng đảo lạnh.” Bạch Dao , “ chờ thời tiết lạnh, nơi hiệu ứng đảo nhiệt.”

 

Hoàng Nguyệt Quang: “Thần kỳ ?”

 

“Cơ học lượng t.ử, cô hiểu mà.”

 

Hoàng Nguyệt Quang hai mắt mờ mịt, nàng hiểu.

 

Các nàng tòa nhà Hoa Hồng, Chu Chính cũng ở, lẽ là nghỉ , từ đêm tàn sát, Chu Chính càng ngày càng lười biếng, công việc cũng còn nghiêm túc trách nhiệm như nữa.

 

Hoàng Nguyệt Quang chỉ cảm thấy gió lạnh từng cơn, cả lông tơ dựng , điện thoại rung mấy cái, là tin nhắn của sư phụ nàng.

 

“Đồ ngoan, con nhớ kỹ, hôm nay con chỉ thăm dò hư thực, tuyệt đối lỗ mãng hành động, nếu con gặp nguy hiểm…”

 

“Vi sư cũng cứu con !”

 

Hoàng Nguyệt Quang khỏi cũng căng thẳng lên, một đôi mắt cảnh giác xung quanh, mà càng nàng cảm thấy kỳ quái hơn, là hành động thái quá của Bạch Dao hiện tại.

 

“Lệ Đoàn Đoàn?” Bạch Dao chạy đến chậu cây xanh, như đang tìm ai đó, tìm thấy, nàng đổi chỗ khác.

 

Bạch Dao cúi một vòng quanh sô pha, đến quầy xổm xuống đất lướt qua, nàng lên, buồn rầu sờ cằm.

 

Đột nhiên, Bạch Dao về phía trần nhà lưng Hoàng Nguyệt Quang, “Tìm ngươi !”

 

Một bóng màu trắng từ trần nhà nhảy xuống.

 

Hoàng Nguyệt Quang cảm giác lưng một luồng khí lạnh ập đến, xoay , nàng mở to hai mắt.

 

“Lệ Đoàn Đoàn!”

 

“Dao Dao!”

 

Đôi nam nữ trẻ tuổi dường như là cửu biệt trùng phùng, khoa trương chạy về phía đối phương, đó nắm c.h.ặ.t t.a.y , nếu rắc thêm chút cánh hoa hồng, chắc chắn sẽ giống như đang phim thần tượng.

 

Bạch Dao giới thiệu, “Đây là bạn của , Hoàng Nguyệt Quang, Nguyệt Quang, đây là bạn trai của , Lệ Quy.”

 

Lệ Quy lộ nụ thiện, “Chào cô.”

 

“Chào, chào …” Hoàng Nguyệt Quang cú sốc đến cảm xúc còn định , đàn ông mắt ăn mặc kỳ dị, áo choàng trắng, tóc bạc dài buộc thành đuôi ngựa, đôi mắt đỏ cong lên, khuôn mặt vô cùng diễm lệ.

 

Chỉ là một cảm giác hài hòa cực mạnh, Hoàng Nguyệt Quang hài hòa ở , nàng chậm rãi ngẩng đầu, tầm mắt nên đặt ở cho thích hợp.

 

Bởi vì góc của nàng, ngay khi thiếu niên xuất hiện, đại sảnh màu đen nồng đậm xâm chiếm.

 

 

Loading...