Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 839: Chủ Nhà Ngây Thơ, Khách Trọ Tinh Ranh

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:45:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chung Nhĩ thẳng đơ giường, nhúc nhích, Bạch Dao thì thuần thục đo nhiệt độ, đo huyết áp cho nàng, cứ như đang nghịch một x.á.c c.h.ế.t, thế là Chung Nhĩ yên nữa.

 

Nàng ngẩng mặt lên, gắt gao chằm chằm Bạch Dao.

 

Cô bé trông xinh xắn, chỉ là mặt quá trắng, lúc căm phẫn khác, cũng khá đáng sợ.

 

Bạch Dao coi như thấy ánh mắt t.ử thần của nàng, hỏi: “Nửa đêm cô thấy phòng bên cạnh động tĩnh ?”

 

Chung Nhĩ dậy từ giường, khoanh tay, thổi thổi một sợi tóc rơi mặt, giọng bướng bỉnh trả lời: “Đương nhiên là , nơi ma đó!”

 

Thật nàng mỗi ngày ngủ say, căn bản từng thấy động tĩnh gì, nhưng nàng dọa Bạch Dao, nhất là cho Bạch Dao dám đến tầng bảy nữa.

 

Bạch Dao so đo với cô bé, như thường lệ, cho nàng nhiều điều cần chú ý.

 

Chung Nhĩ kiên nhẫn, bò lên giường, kéo chăn trùm kín , đầu cũng chui , “Dù cũng sắp c.h.ế.t , cô đừng lải nhải nữa!”

 

Rất nhiều chuyên gia đến khám cho nàng, dù họ bệnh tình mặt nàng, nhưng nàng lén họ chuyện, chức năng cơ thể của nàng sẽ suy giảm theo tuổi tác, các cơ quan dần dần suy kiệt, nếu may mắn một chút, nàng thể sống đến đầu hai mươi, nếu may, thì sẽ mất mạng năm 17-18 tuổi.

 

Bạch Dao phản ứng nàng, tự xong những điều cần chú ý, thu dọn đồ đạc, : “Chờ đến lúc cô uống t.h.u.ố.c , đến.”

 

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Chung Nhĩ lén lút ló nửa cái đầu từ trong chăn, một đôi mắt chú ý tới gói mứt táo lớn đặt tủ đầu giường, duỗi tay lấy trong chăn, rụt đầu chăn, nàng nhẹ nhàng “Hừ” một tiếng, “Đồ nhiều chuyện.”

 

Cao ốc Hoa Hồng, “hiệu ứng đảo lạnh” cực , bên ngoài vẫn là sóng nhiệt ập , bên trong đặc biệt âm lãnh.

 

Chu Chính hình tượng ghế dài, tạp chí mỹ nữ trong tay lật hết trang đến trang khác, liếc đồng hồ treo tường, ước chừng thời gian sai biệt lắm, về phía cổng lớn.

 

Quả nhiên, một bóng màu trắng lén lút lao , đó co ro trong một góc.

 

Chu Chính trong lòng âm thầm đếm mười giây, cô gái ôm mũ bảo hiểm bước cổng lớn, tắm trong khí lạnh, thoải mái hít một .

 

Bạch Dao cách đây lâu mua một chiếc xe điện mini, bây giờ đều xe điện mini tan , trị an của khu phố cũ cực , cho dù để xe điện mini ở ngoài cao ốc Hoa Hồng, cũng ai trộm.

 

Bạch Dao chào hỏi Chu Chính, “Chu , chào buổi chiều.”

 

Chu Chính kéo kéo khóe miệng, “Chào buổi chiều.”

 

Bạch Dao một đôi mắt , nhưng như thấy bóng màu trắng đang trốn cây xanh, lập tức thang máy.

 

Nàng , vật thể màu trắng đang trốn trong góc cũng khom , men theo tường, từng chút từng chút theo nàng, đó chui thang máy ngay khi cửa sắp đóng .

 

Chu Chính liếc hình ảnh màn hình giám sát điện t.ử.

 

Trong thang máy, cô gái cúi , ôm lấy khuôn mặt của bóng màu trắng đang co ro trong góc, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi .

 

Mái tóc dài màu bạc như bùng nổ theo nhiệt độ, góc áo trắng gió mà tự động, như đang nhẹ nhàng múa lượn, đôi mắt đỏ của thiếu niên, tràn đầy ánh sáng lộng lẫy.

 

Có sợi tơ bò lên camera, đột nhiên đ.â.m thủng màn hình, như một lưỡi d.a.o sắc bén, cắt vỡ đôi mắt của Chu Chính.

 

Chu Chính mắng một câu “Mẹ kiếp”, lấy hai con mắt , thuần thục từ trong ngăn kéo mò một hộp keo 502, dán chỗ cắt vỡ con mắt.

 

Con ma lao mặc đồ đen ôm hai con b.úp bê giấy nhỏ, ngang qua liếc quầy.

 

Chu Chính ngẩng mặt lên, hốc mắt đen kịt âm trầm đáng sợ, tay cầm con mắt vẫy vẫy, lười biếng chào hỏi, “Chào buổi chiều.”

 

Con ma lao “Chậc” một tiếng, “Có bệnh.”

 

Thang máy dừng ở tầng 4, Bạch Dao nắm tay thiếu niên, kéo dậy, dẫn khỏi thang máy, thẳng đến phòng .

 

“Em mua sườn tươi , hôm nay sườn xào chua ngọt cho ăn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-839-chu-nha-ngay-tho-khach-tro-tinh-ranh.html.]

Thiếu niên gù lưng, chằm chằm bàn tay Bạch Dao đang nắm tay , ngón chân t.h.ả.m vì hưng phấn mà căng cứng, cúi đầu, tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, nhẹ nhàng đáp : “Được…”

 

Bạch Dao luôn cảm thấy quá hướng nội, mở cửa phòng, kéo trong, nàng liền vội vàng đẩy lên sofa, trong ánh mắt ngây thơ vô tội của , một tay men theo chân trong áo choàng.

 

Rất nhanh, liền run rẩy, những món trang sức màu đỏ đá quý xinh đó, đang cùng với đôi mắt đỏ của lấp lánh ánh sáng run rẩy.

 

Hơi thở quá dồn dập, khóe môi khẽ hé mở tràn những âm tiết nhẹ nhàng vỡ vụn, “Ha…”

 

Bạch Dao chằm chằm khuôn mặt còn tái nhợt hơn cả tuyết, thấy ửng hồng, nàng cảm giác thành tựu mười phần, “Lệ Đoàn Đoàn, đáng yêu ?”

 

Thiếu niên thuận theo bản năng nắm lấy tay nàng, bảo nàng nhanh hơn một chút.

 

Hắn chút thẹn thùng, đôi mắt khẽ chớp, nhưng vẫn cố gắng nàng.

 

Lệ Đoàn Đoàn đương nhiên tên của , ngày đó, hành lang, khi Bạch Dao hôn xong, mới nhớ hỏi tên gì.

 

Hắn đỏ mặt, tránh né ánh mắt quá tính xâm lược của nàng, giọng yếu ớt, chút mơ hồ rõ: “Lệ quỷ…”

 

“Lệ Quy?” Bạch Dao che lấy khuôn mặt nóng bừng của , lên tiếng: “Em cảm thấy Lệ Đoàn Đoàn hợp với hơn.”

 

Hắn mờ mịt chớp chớp mắt, đó tràn đầy vui sướng, biệt danh mới, và biệt danh dễ hơn nhiều so với việc khác luôn gọi là “Lệ quỷ”!

 

Bạch Dao khi thỏa mãn cơn nghiện tay, mới bếp nấu cơm.

 

Lệ Quy thần trí mơ hồ sofa, ánh mắt mê ly, tóc dài và áo trắng hỗn loạn, hình quyến rũ, thở nóng hổi qua một lúc lâu mới bình phục, như tìm thị giác và thính giác, từ từ dậy, sửa xiêm y rũ xuống vai, lúc sàn nhà chút chân mềm, suýt nữa ngã.

 

ngã cũng .

 

Từ ngày đầu tiên Bạch Dao dẫn nhà nàng, trong phòng nàng trải một tấm t.h.ả.m mới mềm mại.

 

Lệ Quy xuất phát từ bản năng cơ thể, quen thói khom , chân trần tấm t.h.ả.m lông xù để từng dấu chân, nhanh ch.óng khôi phục như cũ, theo động tĩnh trong bếp đến gần, xổm ở cửa bóng lưng Bạch Dao hồi lâu, nhẹ nhàng dịch qua.

 

Lần Bạch Dao nhớ bảo chủ quán c.h.ặ.t sườn nhỏ một chút, lý do , tự nhiên là vì bạn trai nàng trông yếu ớt, cần chăm sóc kỹ lưỡng.

 

Vừa rửa sạch đồ ăn, nàng cảm thấy yên tĩnh, đầu , thấy bóng màu trắng .

 

Bạch Dao đảo đảo mắt, nghĩ nghĩ, đầu tiên là xổm xuống kéo tủ chén bàn , phát hiện bóng nào, tiếp theo, nàng mở cửa tủ giấu ống nước, cũng trống rỗng.

 

Nàng tìm thấy .

 

Trong khe hở, một đôi mắt đỏ chằm chằm bóng dáng bận rộn của Bạch Dao, mang theo ý như trốn kỹ.

 

nhanh, Bạch Dao dậy, thoáng thấy một sợi tóc bạc rơi từ khe hở tủ bát phía , nàng quyết đoán nhón chân.

 

Khoảnh khắc kéo cửa tủ , gặp thiếu niên đang cuộn tròn bên trong với tư thế quỷ dị, đang dùng tóc dài che mặt, đôi mắt đỏ ẩn hiện, ý như của một kẻ si tình chợt tắt.

 

Bạch Dao cảm thấy, giống như một kẻ biến thái.

 

nàng càng thêm hưng phấn!

 

Bạch Dao vươn tay về phía , “Lệ Đoàn Đoàn, đây.”

 

Thiếu niên theo tay nàng, từ từ dịch một chút, nửa lộn ngược ngoài tủ bát, tóc dài lung tung rũ xuống, như mạng nhện, như ánh trăng.

 

Không nghi ngờ gì, đây là một cảnh tượng cực kỳ thái quá và quỷ dị.

 

Bạch Dao chờ nữa, trực tiếp dùng tay vén tóc dài của , nhón chân, ôm lấy mặt , hôn lên khóe môi .

 

Ánh mắt đỏ của thiếu niên run rẩy, yết hầu lăn lộn, tiếng trong trẻo quanh quẩn giữa môi hai , dụ dỗ cánh môi khẽ động, sâu thêm nụ hôn hoang đường .

 

 

Loading...