Bạch Dao học cả ngày, liệt sô pha động, bỗng nhiên thấy giọng của thiếu niên: “Người đàn ông là ai?”
Trong tay Leo là một bức ảnh đặt trong khung, trong ảnh mười mấy bên bàn ăn náo nhiệt nâng ly, nam nữ, mà bên cạnh Bạch Dao là một nam sinh.
Bạch Dao nhàn nhạt giải thích một câu: “Chủ nhiệm câu lạc bộ của bọn .”
Ánh mắt Leo như tẩm độc, nọc độc như sắp theo hốc mắt rơi xuống, hủy hoại khuôn mặt tinh xảo xinh của : “Người đàn ông gần em như .”
Bạch Dao : “Lúc đó đều tùy tiện, hơn nữa bên cạnh là bạn gái , thích , cũng thích .”
Leo kìm nén phẫn nộ đến gần, : “Không qua với .”
Tính chiếm hữu của mạnh đến kỳ lạ, tính tình lẽ cũng thể dùng từ ác độc để hình dung.
Bạch Dao và nay từng học cùng trường, năm mười hai tuổi, một ngày, hiếm khi ngoài, theo cha đến nhà họ Bạch khách, thấy tủ đầu giường của Bạch Dao đặt ảnh nghiệp tiểu học, chỉ vì xung quanh Bạch Dao đều là nam sinh, liền lạnh mặt xé nát bức ảnh theo hình dáng của Bạch Dao.
Bức ảnh cuối cùng chỉ còn phần của Bạch Dao, phần còn ném xuống đất, phẫn nộ giẫm mấy cái.
Bạch Dao lười biếng trả lời: “Ta qua với ai, ngươi quản ?”
“Em là vị hôn thê của !” Leo mang theo áp lực đến gần, một chân quỳ sô pha, cúi bắt lấy vai Bạch Dao, đôi mắt xanh biếc ẩn giấu sóng gió mãnh liệt, “Bạch Dao, cho phép khi mỗi ngày đều nghĩ về em, đàn ông khác đến gần em, chúng từ năm 6 tuổi ở bên , là của em, và em cũng chỉ thể là của !”
Dáng vẻ của trông đáng sợ, nhưng Bạch Dao vô cùng bình tĩnh.
Leo giống như trong gia tộc, học ở trường đặc biệt, tiếp nhận giáo d.ụ.c đặc biệt, Bạch Dao cũng từng , ở trường học sống lắm.
Bạn bè , đàn em thì một đống, nhưng một ai thật lòng coi là bạn.
Tính cách quá tệ, năm cấp hai, cũng bạn học chọc giận thế nào, đẩy từ cầu thang xuống còn đủ, còn từ trong phòng học nhặt lên một cái ghế đuổi theo, đập cho c.h.ế.t khiếp.
Đương nhiên, vì hành vi ác độc , đưa về nhà, cấm túc một tháng.
Mọi vốn tưởng rằng khi trở trường học sẽ ngoan ngoãn hơn, nhưng một khi ý , vẫn sẽ dùng đến bạo lực, theo tuổi tác càng lớn, William càng già, càng dần dần quản .
Chính vì để quá nhiều truyền thuyết, cho dù William tốn ít tiền đưa một trường đại học quý tộc tư thục, Leo vẫn sẽ học thì , thì trực tiếp ở nhà ngủ nướng.
Thầy cô và bạn học cũng mong đến trường, từng thấy gia đình quý tộc nào nhân vật điên cuồng như Leo.
Leo yêu thích, thời gian Bạch Dao rời xa càng dài, sẽ một cảm giác sợ hãi mãnh liệt, hận thể cắt đứt mối quan hệ của Bạch Dao với những xung quanh, như ít nhất nàng sẽ vì quen nhiều ưu tú hơn, mà nhận tệ hại đến mức nào.
Bạch Dao bỗng nhiên đưa tay , lòng bàn tay lướt qua khóe mắt : “Ngươi ?”
Leo dùng sức nhắm mắt , cho tầm mắt mơ hồ trở nên rõ ràng, lạnh lùng phản bác: “Em đang đùa cái gì ? Ta thể ?”
Bạch Dao: “Năm ngươi bảy tuổi nhổ răng sâu…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-780-dung-mot-nu-hon-dap-tat-con-ghen.html.]
“Bạch Dao!” Hắn thở hổn hển, hổ và giả vờ trấn tĩnh trộn lẫn , vài phần buồn , vẫn cứng miệng, “Nam t.ử hán đại trượng phu, đừng như đứa trẻ ba tuổi, .”
Bạch Dao ôm lấy mặt , nham hiểm đe dọa: “Ngươi còn mạnh miệng nữa, liền…”
Hắn sợ “hừ” một tiếng: “Em liền thế nào?”
“Ta liền hôn ngươi đó!”
Leo kéo ngã xuống sô pha, Bạch Dao nhanh ch.óng thuận thế lên hông , chặn cái miệng thối cứng của , lẽ là cái l.i.ế.m của nàng ma lực, cái miệng của cư nhiên cũng mềm xuống.
Bạch Dao nhẹ nhàng c.ắ.n một cái, đó lùi .
Vành tai Leo đỏ bừng, khuôn mặt tái nhợt thoáng chốc sắc m.á.u khỏe mạnh: “Em, em hổ ?”
Họ còn đang cãi mà, nàng thể đột nhiên hôn ?
Bạch Dao nay đều dễ dỗ, là dỗ, chi bằng là trêu chọc, đây nàng cũng ít dùng cách trêu chọc , trong nháy mắt thu tính tình bạo ngược, biến thành như cô vợ nhỏ e thẹn, trong lòng nàng sẽ một cảm giác thành tựu đặc biệt.
Cũng chính vì , khi họ trưởng thành, sớm ‘lên thành’ .
Bạch Dao một tiếng, đưa tay sờ thắt lưng quần , nàng cố ý động tác chậm, tiếng khóa thắt lưng cởi qua một lúc lâu, nàng mới chậm rãi sờ đến khóa kéo.
Thiếu niên tóc vàng hai mắt chằm chằm nàng, yết hầu chuyển động, cuối cùng nàng trêu chọc đến kìm , dậy ôm lấy nàng lòng, hôn lên đồng thời, bàn tay to cũng luồn trong váy nàng.
Hắn hài lòng việc Bạch Dao chọn một căn phòng nhỏ để ở, nhưng may mắn là đồ đạc trong căn nhà nhỏ đều là đích giám sát mua loại nhất, cho nên chiếc sô pha chịu lực đặc biệt .
Vào lúc , Leo mới thể thừa nhận, Bạch Dao phòng nhỏ cái của phòng nhỏ lẽ là thật, trong gian chật hẹp, tiếng hít thở đan xen của họ vang vọng nồng nhiệt, kích thích đến da đầu tê dại.
Từ sô pha đến phòng ngủ, trận địa dời , phát tiết nỗi nhớ nhung mấy ngày gặp.
Đến cuối cùng, trong phòng ngủ chỉ sáng một ngọn đèn nhỏ màu vàng nhạt, Bạch Dao lười biếng thiếu niên, chậm rãi ngáp một cái.
Leo liếc vai nàng, đó vết tích cũng ít, kéo chăn lên một chút, miễn cưỡng che thể nàng, một bàn tay trong chăn vẫn nhẹ nhàng vỗ về bụng phẳng lì của nàng, mở miệng, giọng cũng chút khàn khàn: “Đồ ăn nguội .”
Bạch Dao dụi dụi lòng : “Lát nữa hâm .”
Nàng thật đúng là to gan, dám sai khiến .
Leo định theo thói quen vài câu khắc nghiệt, thấy mái tóc dài mềm mại của cô gái xõa lưng, giống như lụa đen nhắc đến trong sách cổ, tương phản với làn da trắng nõn của nàng, đặc biệt xinh .
Trái tim lý do mà mềm nhũn.
Leo nâng cằm nàng lên, cúi đầu hôn nàng, bắt lấy sự mềm mại, cùng nàng hòa chung nhịp tim và thở rối loạn, đó, như ghen với cả khí, nhỏ giọng thì thầm: “Nhớ kỹ, em chỉ phép thích một .”