Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 750: Tiếng Cười Trẻ Thơ Và Que Kem Mát Lạnh
Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:42:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà lão gõ nhẹ đầu cháu trai, “Đừng bậy, ăn nhanh bài tập.”
Tiểu Thạch Đầu tủi sờ đầu, dám hó hé.
Nếu đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, tắm một thì cũng hợp lý.
Dưới sự chỉ dẫn của bà lão, Bạch Dao kéo Phạn Túy đến cửa hàng gần đó mua đồ tắm, Uông Thanh theo, sắc mặt : “Bạch Dao, tối qua cô thấy tiếng động gì lạ ?”
Bạch Dao nghiêng đầu, nghi hoặc, “Tiếng động lạ?”
Phạn Túy cũng nghiêng đầu, bắt chước Bạch Dao, nghi hoặc Uông Thanh.
Uông Thanh : “Chính là… chính là thấy tiếng của trẻ con gì đó…”
“Anh Tiểu Thạch Đầu ?” Bạch Dao sờ cằm, suy nghĩ một lúc, : “Tiểu Thạch Đầu tuy hoạt bát hiếu động, nhưng chắc đến mức tối muộn còn chạy ngoài.”
Phạn Túy ngốc nghếch phụ họa, “ .”
Uông Thanh vội : “Không một đứa, thấy tiếng của mấy đứa trẻ lận.”
Bạch Dao : “Vậy là bạn của Tiểu Thạch Đầu, Tiểu Thải Y?”
Phạn Túy một nữa phụ họa, “ .”
Lông mày Uông Thanh sắp xoắn thành một cục, sắc mặt rối rắm, lòng còn sợ hãi, “ chỉ cảm thấy chút , đây thầy Triệu qua đời, còn nhiều xảy chuyện kỳ lạ, cứ cảm giác thôn tà ma .”
Bạch Dao về phía Phạn Túy, “Có chỗ nào tà ma ?”
Phạn Túy ánh mắt đơn thuần, ngây thơ lắc đầu, tỏ vẻ .
Bạch Dao với Uông Thanh: “Nếu sợ, thể rời khỏi đây .”
Uông Thanh lẩm bẩm, “ cũng lắm, nhưng nơi thôn quán, ngoài thôn là hoang dã, xe kéo sửa vẫn mang về.”
Đêm qua, cứ cúi đầu, cứng đờ lau m.ô.n.g, vội vàng kéo quần chạy khỏi nhà vệ sinh, tìm giúp đỡ, nhưng sợ khác là một thằng đàn ông mà gan nhỏ như , đành một co ro trong chăn, cả đêm ngủ .
Đặc biệt là bây giờ thái độ bình tĩnh của Bạch Dao, càng khiến ngại sợ, thể nào gan nhỏ hơn cả con gái !
Uông Thanh thấy vợ chồng Bạch Dao định suối nước nóng, cũng theo kỳ đà cản mũi, nhắc một câu ngày thầy Triệu hạ táng, nếu họ kẹt đây, thì cùng dự tang lễ, Bạch Dao ý kiến, Uông Thanh trở về khu nghỉ dưỡng tranh thủ ban ngày ngủ bù, còn Bạch Dao và Phạn Túy thì rời khỏi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.
Tiệm tạp hóa trong thôn bán đủ thứ, Bạch Dao tùy tiện chọn hai bộ đồ tắm, đầu , liền thấy Phạn Túy đang tủ đông nổi.
Phạn Túy một đôi mắt cứ chằm chằm đồ trong tủ đông, thẻ thành viên năm của hết hạn cách đây lâu, bây giờ còn bao nhiêu tiền tiêu vặt, lục trong túi nửa ngày, cũng chỉ mò một đồng xu 5 hào.
Hắn khổ sở đồng xu trong tay, như một pho tượng, im nhúc nhích.
Cửa hàng lúc một đôi con .
Cậu bé chen qua Phạn Túy, kéo đến tủ đông, lớn tiếng : “Mẹ, con ăn kem đá bào!”
Mẹ bé : “Con mới ăn một que kem !”
Cậu bé trông vẻ ngày thường cưng chiều, hễ gặp chuyện ý là bắt đầu la hét om sòm, “Con cần , con cần ! Con ăn kem đá bào!”
Người trẻ nó cho đau đầu, đành lấy một que kem đá bào cho nó, đến chỗ ông chủ trả tiền.
Cậu bé đắc ý, ngẩng đầu lên, thấy trai ngốc nghếch từ nơi khác đến vẫn còn một bên, nó bĩu môi, là cố ý vô tình, lúc qua va Phạn Túy.
Phạn Túy cũng phản kháng, ngơ ngác đ.â.m lùi hai bước, tại chỗ .
Mí mắt Bạch Dao giật giật, bước tới, lấy hai vốc kem đá bào từ tủ đông nhét tay Phạn Túy.
Phạn Túy ngây thơ, “Công chúa điện hạ?”
Bạch Dao lấy một tờ một trăm tệ đặt tay , “Đi trả tiền.”
Mắt Phạn Túy sáng lên, cẩn thận ôm kem đá bào để rơi, đến quầy tìm ông chủ tính tiền.
Cậu bé một đống kem đá bào trong tay Phạn Túy, ánh mắt tức khắc tràn ngập hâm mộ.
Bạch Dao cúi xuống, như ác ma thì thầm với bé, “Mẹ con thương con như , con mua kem đá bào, chắc chắn sẽ mua cho con cả tủ kem đá bào luôn nhỉ.”
Cậu bé lập tức đến bên , “Mẹ! Con còn kem đá bào nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-750-tieng-cuoi-tre-tho-va-que-kem-mat-lanh.html.]
Người nhíu mày, “Que trong tay con còn ăn xong mà?”
“Ít quá!” Cậu bé lóc lăn lộn, “Con cả tủ kem đá bào! Con hết! Mẹ mua cho con, con sẽ !”
Ở đây còn ngoài, bé ầm ĩ nghi ngờ gì là chê .
Người cũng mất mặt, xách bé lên đ.á.n.h m.ô.n.g, “Tao thấy mày ngứa da ! Không đ.á.n.h mày một trận là nên !”
Cậu bé đ.á.n.h mấy phát m.ô.n.g, “Oa” một tiếng ré lên.
Ngoài cửa, Phạn Túy xách một túi ni lông lớn, bẻ một que kem đá bào, một nửa cho Bạch Dao, một nửa để cho , và Bạch Dao ăn ý c.ắ.n kem đá bào, chằm chằm bé đang đ.á.n.h oang oang trong cửa hàng.
Bạch Dao chép miệng hai tiếng, “Đánh mạnh thật.”
Trong giọng khô khan của Phạn Túy lộ chút đồng tình, “Tội nghiệp quá.”
Bạch Dao: “Chúng vẫn là quá lương thiện, nỡ cảnh .”
Phạn Túy gật đầu, “Ừm ừm.”
Bạch Dao đưa tay , Phạn Túy tự giác đưa một tay cho nàng nắm lấy, hai đều vì lòng đồng cảm quá dạt dào, thể trẻ con chịu khổ mà rời .
Họ về khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, lúc gặp Tiểu Thạch Đầu từ trong bụi cây lao , Tiểu Thạch Đầu thấy hai thì giật .
Bạch Dao lắc lắc tay Phạn Túy, với Tiểu Thạch Đầu: “Cháu từ bên hí lâu qua đây ?”
Phạn Túy mím môi, tình nguyện lấy một que kem đá bào, đưa cho Tiểu Thạch Đầu.
Tiểu Thạch Đầu rụt rè nhận lấy, nhỏ giọng : “Chị Bạch, chị thể đừng cho bà cháu là cháu qua bên đó chơi ạ.”
“Bà cháu cháu đến đó chơi, cháu cứ thích chạy qua đó thế?”
“Bạn của cháu ở đó.” Tiểu Thạch Đầu ôm que kem đá bào, bất an cúi đầu, “Trước đây cháu học, bây giờ nghỉ hè, mới thời gian tìm Tiểu Thải Y chơi.”
Bạch Dao lắc lắc tay Phạn Túy.
Phạn Túy mím môi c.h.ặ.t hơn, tình nguyện lấy một que kem đá bào nữa.
Bạch Dao , “Vậy mời Tiểu Thải Y cũng ăn một phần kem đá bào nhé.”
Tiểu Thạch Đầu vui vẻ : “Cảm ơn chị Bạch!”
Nó như một con khỉ nhỏ, xoay chui bụi cây, thoáng chốc thấy bóng dáng.
Bạch Dao , Phạn Túy đang ủ rũ cúi đầu, chậm rãi đếm kem đá bào trong túi, “Một que, hai que, ba que…”
Bộ dạng của , thật sự là đáng thương.
Bạch Dao mặt biểu cảm chằm chằm một lúc lâu, “Được , đừng diễn nữa, đợi về nhà, chúng sẽ nhét đầy tủ lạnh kem đá bào.”
Mắt Phạn Túy lấp lánh ánh sáng, nhưng để lộ ý đồ nhỏ của , chỉ thể cố gắng kìm nén khóe môi nhếch lên, ánh mắt hiền lành vô hại, mong chờ nàng, “Công chúa điện hạ, quá.”
Bạch Dao tiếp tục về phía , “Sau giả đáng thương mặt nữa.”
Phạn Túy đến bên cạnh Bạch Dao, cúi , cả khuôn mặt gần như dán mặt nàng, “Công chúa điện hạ, ?”
Bạch Dao trả lời, như liền kêu ngừng: “Không ? Không ? Công chúa điện hạ, ? Không …”
Miệng thiếu niên hung hăng hôn một cái, cắt ngang những lời lải nhải nhàm chán và vô nghĩa của .
Bạch Dao véo nhẹ má , “Tướng quân đại nhân, thể cậy sủng mà kiêu.”
Hắn xác định , ở chỗ công chúa điện hạ vẫn còn “sủng”, cho dù dạy dỗ, cũng cảm thấy vui mừng, cúi đầu, cọ cọ mặt Bạch Dao, khẽ .
Bạch Dao đẩy mặt , nhanh dính lấy.
Nàng : “Phạn Túy, ngươi là ch.ó ?”
Phạn Túy cúi ôm lấy nàng, hai mắt cong cong, ghé tai nàng gọi một tiếng: “Gâu!”
Bạch Dao: “…”
Hắn thật sự là cần chút mặt mũi nào.