Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 742: Siêu Thị Gặp Gỡ, Tình Địch Lộ Diện!

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:42:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Công việc của Bạch Dao bận, đôi khi tan , thỉnh thoảng vẫn nhận điện thoại tư vấn của bệnh nhân, vì thế lật xem tài liệu của bệnh nhân , khi nàng ở trong thư phòng xử lý công việc, Phạn Túy liền yên tĩnh xổm ở cửa.

 

Hắn chằm chằm khe hở sàn nhà, thể một chằm chằm mấy tiếng đồng hồ, cũng động đậy.

 

Bạch Dao gần đây mua một cái máy tính bảng, bây giờ học cách đặt máy tính bảng sàn nhà, phát sóng bộ phim “Hiệp Sĩ Ếch Xanh” mỗi tuần cập nhật một tập.

 

Trên màn hình, Hiệp Sĩ Ếch Xanh đống đổ nát giơ tay lên, lớn tiếng : “Mọi , xin hãy cho mượn ánh sáng!”

 

Người già và trẻ em, đàn ông và phụ nữ, cùng giơ tay lên, “Hiệp Sĩ Ếch Xanh!”

 

Ngoài màn hình, Phạn Túy đang cúi gập lưng, cuộn tròn , đôi mắt sáng lên, cũng giơ cao tay, “Hiệp Sĩ Ếch Xanh!”

 

Niềm tin của hóa thành những điểm sáng, hội tụ thành ánh sáng, bao phủ lên Hiệp Sĩ Ếch Xanh, Hiệp Sĩ Ếch Xanh sức mạnh của ánh sáng, tay phát tia sáng, đ.á.n.h bại con quái thú cường đại.

 

Mọi hoan hô, “Hiệp Sĩ Ếch Xanh! Hiệp Sĩ Ếch Xanh! Hiệp Sĩ Ếch Xanh!”

 

Phạn Túy nhỏ giọng lặp : “Hiệp Sĩ Ếch Xanh, Hiệp Sĩ Ếch Xanh, Hiệp Sĩ Ếch Xanh…”

 

Bạch Dao dựa cửa, hai tay khoanh n.g.ự.c, lẳng lặng chằm chằm bóng dáng đang xổm mặt đất một lúc lâu.

 

Hiệp Sĩ Ếch Xanh là nhân vật hùng trong lòng các bạn nhỏ, nhiều lớn cũng đều xem Hiệp Sĩ Ếch Xanh mà lớn lên, chỉ là vì trưởng thành, đối với Hiệp Sĩ Ếch Xanh tự nhiên cũng mất sự sùng bái thời thơ ấu.

 

Phạn Túy đối với Hiệp Sĩ Ếch Xanh si mê.

 

Nàng hiểu tại Phạn Túy thích Hiệp Sĩ Ếch Xanh, thậm chí tiếc dùng tiền tiêu vặt tiết kiệm để mua gói thành viên năm, chỉ để thể theo dõi tập mới nhất của “Hiệp Sĩ Ếch Xanh”.

 

Bạch Dao : “Hiệp Sĩ Ếch Xanh đến ?”

 

Phạn Túy đầu , mắt lộ vẻ vui mừng, “Công chúa điện hạ!”

 

Nàng cuối cùng cũng xong việc, thể để ý đến .

 

Có nàng ở đây, Phạn Túy đối với Hiệp Sĩ Ếch Xanh cũng mất hứng thú, tắt máy tính bảng, đến bên cạnh Bạch Dao, nắm lấy vạt váy nàng, ánh mắt đều là ý vị ám chỉ mà chỉ họ mới hiểu.

 

Bạch Dao hỏi , “Sao ngươi thích Hiệp Sĩ Ếch Xanh như ?”

 

“Mọi đều thích , hùng của .” Phạn Túy sùng bái : “Anh cứu quốc gia của .”

 

Hiệp Sĩ Ếch Xanh chẳng qua chỉ là một nhân vật hư cấu do tạo mà thôi, tình tiết phim truyền hình cũng đều là do bịa , thế giới Hiệp Sĩ Ếch Xanh, cũng sẽ sự tồn tại thể hội tụ ánh sáng khi thế giới lâm nguy cơ.

 

Bạch Dao cảm thấy, nếu câu , thì cũng giống như với bọn trẻ, con thú nhồi bông mặc váy công chúa thực là một gã đàn ông to lớn đang ngoáy chân, thật sự quá tàn nhẫn.

 

Nàng cũng học theo giọng điệu bội phục sùng bái của , vui mừng : “Hiệp Sĩ Ếch Xanh, thật là lợi hại!”

 

Phạn Túy cúi đầu, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng, ngón tay xoay vạt áo , lộ một chút vòng eo săn chắc, ngẩng mặt lên một chút, ánh mắt trong veo dính mặt nàng.

 

Bạch Dao như nhận ám chỉ của , nắm tay ngoài, “Ngày mai cuối cùng cũng thể ngủ nướng, ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, ai cũng đến phiền .”

 

Phạn Túy nắm c.h.ặ.t vạt áo , khóe môi mím c.h.ặ.t, kẻ ngốc nghếch, luôn xem là vị tướng quân oai phong lẫm liệt, bây giờ giống hệt một đứa trẻ đang hờn dỗi, rõ ràng trong lòng khát vọng, nhưng ngượng ngùng , cuối cùng tự ấm ức.

 

Bạch Dao phòng ngủ, Bạch Dao đóng cửa , đầu , “Cởi quần áo.”

 

Phạn Túy phản ứng kịp, ngơ ngác nàng.

 

Bạch Dao kiên nhẫn, một tay kéo lên giường, “Tiểu tướng quân, mau cởi quần áo, hầu hạ bản công chúa!”

 

Áo của Phạn Túy nàng thô bạo xốc lên, cuối cùng cũng xác định khát vọng của công chúa điện hạ đối với , khi đầu ngón tay nàng lướt qua da thịt , phát tiếng ngắn ngủi như nhột.

 

Bạch Dao càng thêm hứng thú, động tác càng thêm trực tiếp.

 

Phạn Túy đá văng chiếc quần tuột xuống đùi, lật , vị trí đảo ngược, Bạch Dao còn kịp bất mãn kháng nghị, miệng mở lấp kín.

 

Hắn xông , cùng nàng ấm áp đan xen , tiếng hít thở ướt át cũng nhuốm màu mất kiểm soát, nhiễu loạn tiết tấu.

 

Đến lúc nghỉ giữa hiệp, thiếu niên dính thương, nhỏ giọng bên tai nàng: “Công chúa điện hạ, đồ trong hộp nhỏ sắp dùng hết , ngày mai chúng cùng mua, ?”

 

Bạch Dao suy nghĩ một lát, “Sao em nhớ là chúng mới bổ sung hàng cách đây lâu, nhanh hết ?”

 

Trong giọng khô khan của chút kiêu ngạo, “Ta lợi hại.”

 

Bạch Dao khách quan : “Có lẽ chúng nên nghĩ cách nâng cao chất lượng, chứ buông thả lượng?”

 

Gương mặt thường ngày ngốc nghếch của thiếu niên đột nhiên trở nên cứng đờ căng thẳng, vài giây , đôi mắt màu nâu màn sương mờ ảo, bên trong bọt nước đáng thương vô cùng, chực chờ rơi xuống.

 

Xong , nàng sai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-742-sieu-thi-gap-go-tinh-dich-lo-dien.html.]

 

Dù là một kẻ ngốc, nhưng dù vẫn là đàn ông, chỉ cần là đàn ông, nhất định sẽ để ý đến vấn đề tôn nghiêm của , lượng cũng , chất lượng cũng , hai tay đều nắm, hai tay đều cứng.

 

“Là sai! Ta xin ! Ngày mai chúng liền nhập hàng!”

 

Tối hôm đó, Bạch Dao dùng một thời gian dài mới dỗ dành chồng trẻ tuổi sắp suy sụp cảm xúc, trong lúc đó nàng cho phép bao nhiêu chuyện mà ngày thường cho phép, điều chỉ hai họ .

 

Bạch Dao , ngày hôm thật sự kéo hình mệt mỏi, mang siêu thị nhập hàng.

 

Hôm nay là ngày nghỉ, trong siêu thị đông hơn ngày thường.

 

Nhìn qua , cô gái ánh mắt láo liên chút căng thẳng.

 

Cô gái hai mươi mấy tuổi, trông xinh , da trắng nõn, mềm mại ngọt ngào, còn đàn ông bên cạnh nàng trông lớn hơn nàng ít, khí chất trầm , ôn văn nho nhã.

 

Người đàn ông hỏi: “Mật Mật, em mua gì?”

 

Điền Mật Mật : “Em… Em…”

 

Bỗng nhiên, nàng thấy một phụ nữ mặc váy hoa màu xanh lục ở khu đồ ăn vặt, đôi mắt lập tức sáng lên, “Em mệt , động đậy, nhưng em ăn sô cô la, Cố Đình Thâm, mau qua đó mua cho em!”

 

Cố Đình Thâm qua kệ đồ ăn vặt bên , một câu: “Vậy em ngoan ngoãn ở đây chờ , lung tung.”

 

Điền Mật Mật mặt dễ thương, miệng lẩm bẩm, “Em đứa trẻ ba tuổi, sẽ lung tung .”

 

Cố Đình Thâm xoa đầu Điền Mật Mật, cưng chiều, “Trong mắt , em mãi mãi là cô bé nhè đó.”

 

Điền Mật Mật đỏ mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn như mềm mại, hận thể khiến c.ắ.n một miếng, nàng vội vàng thúc giục, “Anh mau mua sô cô la cho em!”

 

Cố Đình Thâm cách nào với nàng, chỉ thể qua, đến gần, cô gái mặc váy xanh mắt, chút bất ngờ : “Bạch Dao?”

 

Bạch Dao ngẩng mắt, suy nghĩ một lúc, mới : “Lâu gặp, Cố học trưởng.”

 

Bên , Điền Mật Mật trốn kệ hàng, lặng lẽ chú ý tình hình bên đó.

 

Sự việc nên phát triển như mới đúng, nam chính và nữ chính lâu ngày gặp , đó hấp dẫn, từ đó nữ chính sẽ nam chính cưng chiều trong lòng bàn tay, sống những ngày tháng nuông chiều, trở thành tiểu kiều thê mà khác vô cùng ngưỡng mộ.

 

Vốn dĩ nam nữ chính nên gặp ở siêu thị, nhưng Cố Đình Thâm hôm nay cứ đưa nàng dạo phố xem phim, còn đưa nàng đến hồ Tình Nhân chơi, trong cốt truyện, đó hẳn là nơi nam nữ chính đến, luôn đem những việc với nữ chính đặt lên nàng là ý gì?

 

Không , nàng chỉ là một nữ phụ nhỏ bé mà thôi, thúc đẩy tình cảm của nam nữ chính phát triển chính là sứ mệnh của nàng!

 

Điền Mật Mật Cố Đình Thâm và Bạch Dao đang chuyện, trong đầu bỗng nhiên hiện nhiều kỷ niệm với Cố Đình Thâm.

 

Cố Đình Thâm cũng sẽ vuốt tóc Bạch Dao, cưng chiều gọi nàng là cô bé ?

 

Khi thời tiết trở lạnh, sẽ khoác áo lên nàng ?

 

Nếu Bạch Dao bệnh, Cố Đình Thâm cũng sẽ thức trắng đêm canh giữ bên giường nàng ?

 

Nếu Bạch Dao mệt, Cố Đình Thâm sẽ cõng nàng, mật với nàng là đồ lười nhỏ ?

 

Không , trong lòng Điền Mật Mật bỗng nhiên trĩu nặng.

 

nhanh, nàng liền lắc đầu, cưỡng chế dời cảm xúc kỳ lạ, tuấn nam mỹ nữ bên , nàng kích động nghĩ, theo sự phát triển, lâu nam chính sẽ trúng t.h.u.ố.c, đến lúc đó tình cảm của nam nữ chính sẽ tiến thêm một bước!

 

Bỗng nhiên, gió lạnh chợt nổi lên.

 

Điền Mật Mật hoa mắt, cổ bỗng nhiên một bàn tay siết c.h.ặ.t, nàng bóp cổ, cả hai chân lơ lửng, treo lơ lửng giữa trung.

 

Nàng kinh hãi sợ hãi, đau đớn phát tiếng.

 

Đây là một thiếu niên mái tóc đen dài, da tái nhợt, mặt biểu cảm, đôi mắt màu nâu bình tĩnh gợn sóng, t.ử khí trầm trầm, lạnh lẽo lạ thường, cả toát thở của c.h.ế.t.

 

điều kỳ quái là, đối mặt với cảnh tượng tàn nhẫn , những xung quanh qua bất kỳ phản ứng nào, phảng phất như thấy cảnh tượng hợp lẽ thường .

 

Cho đến khi một cô gái gọi tên , “Phạn Túy!”

 

Tay thiếu niên buông lỏng.

 

Điền Mật Mật ngã xuống đất, ôm cổ, ho khan vài tiếng, nàng liều mạng lùi về phía một , sợ hãi bóng phía .

 

Thiếu niên , đuôi tóc khẽ lay động, phác họa đường cong thanh xuân, thần sắc vô hại khô khan, “Công chúa điện hạ, bắt nạt khác, là cô tự ngã.”

 

Điền Mật Mật suýt nữa thì nghẹn thở!

 

 

Loading...