Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 71: Thiên Sứ Hay Ác Quỷ?

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:16:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Dao buổi trưa nấu sủi cảo nhân thịt heo cải trắng đông lạnh để qua bữa, ăn xong tiếp tục dọn dẹp đồ đạc. Đến hoàng hôn, nàng xách mấy túi rác lớn, cố sức về phía trạm rác.

 

Đi nửa đường, một trai trẻ cao lớn chạy tới: “Bạch tiểu thư, để giúp cô!”

 

Túi rác tay nàng giật , lập tức nhẹ ít.

 

Lục Sanh hôm nay mặc một chiếc áo thun trắng, quần dài đen, đeo túi một bên vai. Dù giày bệt, cũng cao hơn Bạch Dao ít.

 

[Anh một tay tháo tai nhạc, chiếc tai màu đen treo cổ, càng khiến trông trẻ trung năng động. Anh cúi đầu, nở một nụ rạng rỡ với Bạch Dao: “ tan về gặp Bạch tiểu thư, thật trùng hợp.”]

 

[Khi nàng, cúi , hoàng hôn và mái tóc màu cam của mờ ảo trong ánh sáng, cũng may da trắng, mới thể diện màu tóc khó nhằn .]

 

Anh : “Nếu về sớm hơn một chút, hoặc muộn hơn một chút, lẽ gặp Bạch tiểu thư.”

 

Chàng trai trẻ dùng giọng điệu hài hước, một cách nghiêm túc: “Hôm nay vận khí tồi, lẽ thể mua một tờ vé .”

 

Bạch Dao cong mắt : “Nói thì hôm nay vận khí của cũng tồi, nếu là một , vứt nhiều rác như thật sự tốn ít sức lực. thật ngại quá, hôm qua tặng hoa cho , hôm nay giúp vứt rác.”

 

Lục Sanh: “Nếu thấy một tiểu thư đang việc tốn sức mà thờ ơ, thì đó chắc chắn là sự thất trách của với tư cách là một quý ông.”

 

Họ đến trạm rác, Lục Sanh nhẹ nhàng nhấc túi rác tay ném thùng, lấy hai túi nhỏ còn trong tay Bạch Dao ném , hỏi: “Bạch tiểu thư, còn gì cần giúp đỡ ?”

 

Bạch Dao nghĩ nghĩ: “ dọn dẹp gần xong , hiện tại xem việc gì cần vội. À đúng , một việc lẽ thật sự cần Lục giúp đỡ.”

 

Lục Sanh hỏi: “Là gì ?”

 

Bạch Dao : “Trong sân nhà nhiều hoa cỏ cần dọn dẹp, nhưng từng trồng hoa, cho nên chút chắc chắn những cây nào thể nhổ.”

 

Lục Sanh nhếch khóe môi : “Cái đơn giản, chờ về nhà cất đồ, sẽ qua giúp cô.”

 

Bạch Dao về phía chiếc túi trong tay .

 

Lục Sanh nhấc túi lên: “Đây là sủi cảo mua đường về, cất tủ lạnh .”

 

Bạch Dao: “Nhân thịt heo cải trắng?”

 

Anh gật đầu: “ .”

 

Bạch Dao một cảm giác kỳ diệu: “Hôm nay ăn cũng là sủi cảo nhân thịt heo cải trắng.”

 

Anh ngạc nhiên: “Sủi cảo Bạch tiểu thư ăn và mua là cùng một nhãn hiệu ?”

 

Bạch Dao rõ bao bì, giọng điệu lập tức chút phấn khích: “ , là giống !”

 

Khóe mắt Lục Sanh cong lên: “Vậy , thì thật trùng hợp!”

 

Bạch Dao đầu ôm mặt.

 

Đây là trùng hợp!

 

Đây quả thực là duyên phận!

 

Lục Sanh về nhà cất đồ , lâu đến nhà Bạch Dao. Anh còn chu đáo mang cho Bạch Dao một đôi găng tay trắng: “ thấy tay Bạch tiểu thư , nếu lúc nhổ cỏ thương thì , đeo cái tuy nóng, nhưng sẽ thương tay.”

 

Bạch Dao thầm nghĩ, đàn ông quả thực là thiên sứ!

 

Anh chỉ giỏi thể thao, mà còn nhiều. Những cây cỏ trong sân nàng coi là cỏ dại, đều thể gọi tên.

 

Lục Sanh lật một chiếc lá, thể thấy đó một con sâu xanh dài gai nhỏ, : “Bị loại sâu chích, bôi chút t.h.u.ố.c mỡ là khỏi, nếu bôi t.h.u.ố.c, sẽ đau cả tuần.”

 

Bạch Dao: “Anh từng đau cả tuần ?”

 

Lục Sanh nghiêng mặt, con ngươi đen như mực cô gái đang xổm bên cạnh.

 

Bạch Dao : “ thấy bôi t.h.u.ố.c sẽ đau cả tuần, cho nên đoán . Loại t.h.u.ố.c mỡ đó, ở tiệm t.h.u.ố.c chắc là dễ mua nhỉ.”

 

Khóe môi Lục Sanh nở nụ : “Ừm, hồi nhỏ bận, thường xuyên ở bên cạnh , ham chơi, cho nên đau vài .”

 

Bạch Dao với : “Vậy chúng báo thù !”

 

Anh nghiêng đầu: “Báo thù?”

 

Bạch Dao : “Anh đợi chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-71-thien-su-hay-ac-quy.html.]

 

Nàng dậy chạy về nhà. Lúc là đầu đêm, ngôi nhà bật đèn, ánh sáng mờ ảo. Nàng đẩy cửa , thấy một bé da trắng bệch đang xổm ở cầu thang, nàng giật .

 

Cậu bé chỉ mặc một chiếc quần đùi, cả da trắng như mặt, im lặng xổm trong góc tối, chằm chằm Bạch Dao.

 

khi Bạch Dao ngước mắt , đứa trẻ biến mất thấy .

 

Lông mày nàng nhíu , cảm thấy chuyện đơn giản.

 

Nghĩ đến Lục Sanh còn đang đợi bên ngoài, Bạch Dao từ trong bếp lấy một chiếc cốc nhựa, khi khỏi bếp, mắt nàng lướt qua một bóng dáng bé.

 

Bạch Dao nhanh ch.óng đuổi theo bắt lấy tay bé. Cậu bé lẽ cũng ngờ sẽ bắt, đầu há miệng về phía Bạch Dao, nhưng phát là một tiếng mèo kêu ch.ói tai.

 

Vì Bạch Dao lâu ngoài, ngoài cửa truyền đến giọng của Lục Sanh: “Bạch tiểu thư?”

 

Bạch Dao vội vàng : “Đến ngay đây!”

 

Nàng màng bé giãy giụa, kéo bếp, hung dữ cảnh cáo: “Ta cho ngươi , ghét nhất là trẻ con hư, ngươi quần áo mặc lẻn nhà định dọa ai! Ngươi dọa , nhưng nếu dọa bên ngoài, ảnh hưởng đến chuyện yêu đương của thì nhịn !”

 

Cậu bé dường như điều gì đó khó hiểu, dùng một ánh mắt kinh ngạc nàng.

 

Bạch Dao mở cửa sổ bếp, bế đứa trẻ hư lên đặt ngoài bãi cỏ, nàng hung thần ác sát: “Mau về nhà ngươi , còn dám lẻn nhà , sẽ tìm phụ của ngươi mách lẻo!”

 

Nàng giơ nắm đ.ấ.m về phía , kéo cửa sổ khóa , cầm cốc chạy khỏi bếp.

 

Cậu bé bãi cỏ, một con mèo đen từ góc nào nhảy kêu một tiếng, cả run lên, ôm mèo chạy về nhà .

 

Bạch Dao trở sân, nàng dùng chiếc cốc nhựa dùng một úp con sâu , đó đè một viên đá nhỏ lên cốc.

 

Lục Sanh khó hiểu nàng.

 

Nàng : “Ta xem dự báo thời tiết, ngày mai trời nắng, cứ như nhốt nó , cho nó ăn uống, ánh mặt trời, nó khát đói, từ từ mặt trời phơi khô.”

 

Bạch Dao giống như một đại ác nhân, âm trầm vài tiếng: “Nó nhất định sẽ t.r.a t.ấ.n đến sống , c.h.ế.t xong, chỉ thể hành hạ đến c.h.ế.t, hừ hừ…”

 

Lục Sanh mở to hai mắt.

 

Bạch Dao hỏi : “Thế nào? Vui ?”

 

Anh sang sảng thành tiếng: “Vui.”

 

Bạch Dao cũng , nàng thời gian điện thoại, : “Lục , gần đây quán ăn nào ? Anh giúp nhiều như , mời một bữa cơm.”

 

Lục Sanh cũng khách sáo từ chối, trực tiếp chỉ một hướng: “Bên một tiệm mì, hương vị cũng tệ.”

 

Bạch Dao : “Vậy đợi một lát, lấy túi xách.”

 

Lục Sanh mỉm : “Được.”

 

Bạch Dao chạy phòng.

 

Lục Sanh cúi đầu, con sâu xanh nhỏ trong cốc, đôi mắt từ từ cong lên, đặt thêm một viên đá nhỏ lên .

 

“Thơm quá…” Trong bóng tối mơ hồ truyền đến giọng si mê, “Thơm quá… ăn quá…”

 

Giọng khàn khàn lẫn trong tiếng gió, trong đêm tối giống như đòi mạng, thật k.h.ủ.n.g b.ố.

 

Lục Sanh nhanh chậm dậy, giơ tay vươn một đám sương mù.

 

Sương mù từ từ hóa thành một hình màu đen, cổ nó đàn ông dùng một tay bóp c.h.ặ.t, nó giãy giụa, đau đớn kêu lên.

 

Lục Sanh tủm tỉm nó: “Nàng là của , ngươi ăn.”

 

Bóng màu đen lắp bắp : “Ngài… ngài nay tranh ăn với chúng ?”

 

Lục Sanh: “Lần chút tình huống ngoài dự kiến.”

 

Người trong sương mù: “Cái, cái gì?”

 

Lục Sanh rạng rỡ như ánh nắng, mái tóc màu cam, trong đôi mắt đen toát vài phần bệnh hoạn, nhẹ nhàng , giọng điệu vui sướng: “Nhìn thấy nàng ánh mắt đầu tiên, cứng.”

 

Người trong sương mù: “!?”

 

 

Loading...