Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 491: Sinh Nhật Của Người Bạn Trai Hoàn Hảo

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:31:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối với Bạch Dao mà , trêu chọc Sở Dạ tuyệt đối là gia vị nhất cho cuộc sống.

 

Lúc mới quen, thái độ của thật sự ác liệt kiêu ngạo. Đương nhiên, nàng cũng chiều , nên đ.á.n.h liền đ.á.n.h, nên hố liền hố. Đại khái thật sự là tàn sát lẫn tình cảm, Sở Dạ chậm rãi bộc lộ tính hai mặt, ác thú vị của Bạch Dao cũng câu .

 

Bạch Dao dậy từ giường, tủm tỉm trong màn hình: “Sở Dạ, nhớ em nha?”

 

Sở Dạ: “Không nhớ.”

 

Biểu tình Bạch Dao đổi, đôi mắt long lanh ánh nước tùy thời sẽ giáng xuống một trận mưa bụi.

 

Cổ họng Sở Dạ tức khắc thắt : “Nhớ, chứ!”

 

Bạch Dao cong mắt : “Ân, em cũng nhớ !”

 

Sở Dạ hiểu nàng thế nào mà lật mặt nhanh như . Hắn rõ ràng nàng cố ý giả vờ để lừa gạt , nhưng mà mỗi đều sẽ chịu khống chế mà mắc mưu. Hắn lúc mới kinh giác, chính cư nhiên bất tri bất giác trở nên ngu xuẩn như !

 

Hắn quả thực giống như con ch.ó của Bạch Dao, nàng nắm dây thừng hướng nào, liền sẽ hướng đó.

 

Sở Dạ cảm thấy bực vì sự cố gắng của bản . Hắn thầm nhủ đáy lòng, tuyệt đối thể nàng dắt mũi nữa, là bạn trai nàng, là chồng tương lai của nàng, nàng hẳn là lời mới đúng!

 

Bạch Dao chớp chớp đôi mắt đơn thuần: “Sở Dạ, em ăn cơm nấu.”

 

Sở Dạ: “Chờ về sẽ nấu.”

 

Dứt lời, cảm thấy một trận buồn bực, tiếp lời nhanh như chứ?

 

Bạch Dao sấp giường, một tay chống cằm, ánh mắt vui mừng : “Sở Dạ, thật , em cảm giác em thích nhiều hơn một chút .”

 

Hắn tự nhiên ho nhẹ một tiếng, sa sầm mặt : “Mặc quần áo cho t.ử tế .”

 

Trên Bạch Dao chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, bởi vì tư thế cố ý vô tình của nàng, cổ áo mở rộng, phong cảnh bên trong lộ lộ quả thực là đang dụ hoặc đàn ông trẻ tuổi lâu đây còn ôm nàng ôn tồn.

 

Bạch Dao khó hiểu : “Đều tối , còn em mặc bao nhiêu quần áo?”

 

Sở Dạ: “Bạch Dao.”

 

Bạch Dao mím môi.

 

Hắn trầm mặc một lát: “Dao Dao, đắp chăn cho kỹ, đừng để cảm.”

 

“Được nha.” Bạch Dao mặt mang ý , quả thực lời đắp chăn . Nàng từ đến nay ăn mềm ăn cứng, chỉ cần Sở Dạ hạ giọng xuống một chút, chuyện dễ một chút, nàng liền sẽ theo.

 

Có lẽ cũng thể đổi góc độ , Sở Dạ sẽ biểu lộ dáng vẻ , tất cả đều là do nàng cố ý dẫn đường.

 

Nàng khôi phục dáng vẻ ngoan ngoãn lời, khi , ánh mắt mang theo sự vui mừng cũng lấp lánh như .

 

Bất luận bọn họ tranh phong tương đối thế nào, tổn hại bao nhiêu , ai thể phủ nhận bọn họ xác thật là một đôi tình lữ quan hệ cực .

 

Sở Dạ cũng rõ vì , chỉ là nàng như , nơi mềm mại nhất trong nội tâm giống như mạc danh chọc trúng, ánh mắt vẻ sắc bén tự giác mềm hóa nhiều: “Vì ngủ ?”

 

“Bởi vì quen ôm, cho nên hiện tại ngủ .”

 

Hắn bất quá cũng mới bồi nàng ngủ mấy ngày mà thôi, nàng nhanh như liền dưỡng thành thói quen ?

 

Người phụ nữ thật đúng là dính vẻ, mới tách đến một ngày, liền nhớ đến mức ngủ . Này nếu về bọn họ kết hôn, còn ?

 

Sở Dạ cẩn thận giấu sự đắc ý đáy lòng: “Không cần tắt video, bồi em ngủ.”

 

Mi mắt Bạch Dao cong cong, giọng ngọt: “Được.”

 

Tuy như thế, nhưng nàng vẫn tinh lực tràn đầy chống qua 12 giờ đêm, theo ánh mắt sáng lên: “Sở Dạ, sinh nhật vui vẻ!”

 

Thần sắc Sở Dạ khựng .

 

Hắn trong lúc nhất thời nghĩ Bạch Dao gọi video với rốt cuộc là vì nàng ngủ , là vì chờ đến thời điểm để với câu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-491-sinh-nhat-cua-nguoi-ban-trai-hoan-hao.html.]

Hắn nỗ lực thu liễm cảm xúc sắp sửa mãnh liệt trào , kiệt lực bảo trì trấn định, chút để ý lên tiếng: “Ân.”

 

Bạch Dao hì hì : “Chờ trở về, em tặng quà sinh nhật cho !”

 

Giọng khô khốc: “Nga.”

 

Sở Dạ xác thật treo video bồi nàng cả đêm. Sau khi Bạch Dao ngủ, cũng hề buồn ngủ chằm chằm dung nhan khi ngủ của nàng.

 

Hắn vẫn nghĩ , cô gái thời niên thiếu chỉ cảm thấy thập phần đáng giận, vì hiện tại càng càng cảm thấy nàng... thật xinh .

 

Đôi mắt cũng , cái mũi cũng , còn đôi môi của nàng, cư nhiên tất cả đều mọc đúng điểm thích, ngay cả mỗi sợi lông mi, tóc mái bên mai, cũng tất cả đều điểm xuyết vặn .

 

Sở Dạ sấp giường, chằm chằm trong điện thoại, hai mắt dần dần lộ vẻ si mê, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve màn hình, khác biệt với cảm giác chạm da thịt mềm mại của nàng.

 

Hắn lộ vẻ mất mát, nhỏ giọng lầm bầm: “Anh cũng nhớ em.”

 

Bạch Dao ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy, sờ điện thoại mới phát hiện hết pin. Nàng vội vàng sạc điện, khởi động máy, quả nhiên nhận nhiều tin nhắn Sở Dạ gửi tới.

 

“ Dậy ? ”

 

“ Ăn sáng ? ”

 

“ Buổi sáng ăn đồ nặng mùi. ”

 

“ Còn dậy? ”

 

“ Không nhớ đến mức ngủ ? Anh thấy em ngủ ngon a. ”

 

“ Vô tâm phổi. ”

 

“ Bạch Dao, dậy thì trả lời tin nhắn của . ”

 

“ Điện thoại em tắt máy, gọi . ”

 

“ Sao còn tỉnh? ”

 

“ Dao Dao, trả lời tin nhắn của . ”

 

……

 

Cơ hồ cứ mỗi một phút gửi một tin nhắn cho nàng. Bạch Dao ảo giác già sống một , gửi nhiều tin nhắn như chính là lo lắng nàng sẽ thật sự ngất xỉu trong nhà bất tỉnh nhân sự.

 

Nàng vội vàng nhắn : “ Em mới ngủ dậy, điện thoại mới sạc pin ! ”

 

Bên trả lời ngay lập tức: “ Heo. ”

 

Bạch Dao: “ Liền tính em là heo, cũng thích ngủ cùng. ”

 

Sở Dạ màn hình điện thoại, mí mắt giật giật, tìm thấy lời nào để phản bác, bởi vì lời Bạch Dao là đúng.

 

“Sở Dạ.” Giả Tình cùng Sở Thăng tới, bọn họ cùng : “Sinh nhật vui vẻ.”

 

Sở Dạ thu hồi điện thoại, mặt hiện ý cảm động: “Cảm ơn ba .”

 

Giả Tình đưa một miếng bánh kem nhỏ cho Sở Dạ: “Đây là và ba con tự tay bánh kem cho con, ăn xong miếng bánh , con liền lớn thêm một tuổi.”

 

Sở Thăng : “Con từ nhỏ đến lớn là hiểu chuyện nhất, chúng lo lắng con sẽ học cái , bất quá con cũng cần tự tạo áp lực học tập quá lớn, tuổi trẻ mà, nên chơi đùa cho thỏa thích.”

 

Giả Tình cùng Sở Thăng khi đối mặt với đứa con trai cả mỹ , ánh mắt thường xuyên đều sẽ sự vui mừng. Người sáng suốt đều , đôi vợ chồng đặc biệt thiên vị đứa con trai cả.

 

Bất quá điều cũng thể lý giải, cho dù đổi cha khác, cũng khó tránh khỏi sẽ càng yêu thương đứa con trai ưu tú hơn.

 

Sở Dạ thoáng qua Sở Chiêu trầm mặc ít lời, cảm giác tồn tại thấp kém bên , : “Em trai còn lấy bánh kem, con đưa cho em trai ăn .”

 

“Không cần!” Giả Tình ý thức chút quá mức kích động, nàng điều chỉnh biểu tình, khôi phục vẻ ôn nhu : “Bánh kem còn , con là , đương nhiên đến lượt con ăn .”

 

 

Loading...