Ôn Hành nhàn nhạt đáp: “300 năm .”
“Không thể nào!” Vô Danh quát: “Mỗi trọng sinh ngươi đều sẽ quên ký ức đó. Ngươi thể ngươi tính kế gì 300 năm !”
Ôn Hành : “Ngày xưa khi ở trong l.ồ.ng giam, nhổ một chiếc vảy thả trôi theo dòng nước. Nó vẫn luôn ẩn núp ở đó chờ trở về.”
Sắc mặt Vô Danh cực kỳ khó coi.
, Vô Ưu thành xây dựng ngay vùng đất cách biệt thế nhân mà phát hiện năm xưa.
Chẳng qua nhiều năm trôi , khu rừng xanh lam tràn đầy sức sống biến thành sa mạc vì mất linh lực nuôi dưỡng. nếu thêm 300 năm nữa trôi qua mà Vô Danh vẫn thành công, Giao Long sẽ một nữa trở về nơi tái sinh.
Cho nên Vô Danh sai Vưu Băng xây Vô Ưu thành ở đây để nắm giữ vùng đất trong tay.
Thật thú vị, Vô Danh mượn danh “Phệ Tâm ma” dụ dỗ Ôn Hành đến Vô Ưu thành hy sinh, 300 năm Ôn Hành để cho một đường lui.
Sức mạnh của chiếc vảy hòa dòng nước, linh lực theo địa mạch len lỏi khắp nơi tìm kiếm chủ nhân, đó kể cho chủ nhân chuyện của 300 năm .
Cho nên Ôn Hành mới thể tương kế tựu kế, mượn danh “Phệ Tâm ma” tồn tại, dụ dỗ của Vô Danh là Lữ Trà và Bao Long Thao sự thật năm xưa, từ đó đào ký ức của họ, giúp khôi phục ký ức.
Ôn Hành : “18 năm , vì việc cần xử lý nên phó thác lúc đó còn là trẻ sơ sinh cho một ngôi làng chăm sóc. Chỉ vì họ phát hiện dị dạng, để diệt trừ hậu họa, sai tàn sát cả thôn.”
Mà lúc , Vô Danh ôm đứa trẻ trong lòng, vẻ mặt hiền từ, hòa ái dễ gần, giống như cha nhất, nhất đời.
Bạch Dao sang Tần Viêm, hỏi: “Trên tay ngươi vết bớt đỏ ?”
Tần Viêm sững sờ, đột nhiên sắc mặt trắng bệch. Hắn cũng nhận vấn đề quan trọng, vội xắn tay áo trái lên, cánh tay quả nhiên một vết bớt đỏ.
Minh Noãn Noãn kinh ngạc: “Không, thể nào!”
Ánh mắt Tần Viêm d.a.o động, về phía đàn ông trung niên : “Ngươi là… là…”
Vô Danh gì.
Lửa giận trong lòng Bạch Dao bùng lên, con hỏa xà trở nên khổng lồ hơn, hận thể thiêu rụi kẻ đáng ghét . Nàng cũng thực sự .
nàng bước lên một bước, Ôn Hành giữ tay nàng .
Bạch Dao ngẩng đầu: “Ta g.i.ế.c !”
Ôn Hành khẽ lắc đầu: “Dao Dao, .”
Bị lặp lặp cái c.h.ế.t cũng , sống trong lừa dối cũng , hiện tại tâm tâm niệm niệm che chở , liền cảm thấy khổ cực chẳng là gì.
Bạch Dao nắm c.h.ặ.t t.a.y, trong lòng vẫn nguôi giận.
Tần Viêm từng tưởng tượng cha là thế nào, nhưng bao giờ nghĩ cha là Kiếm tiên lừng lẫy, và vị Kiếm tiên là tà ma ngoại đạo mất hết nhân tính.
Vô Danh lên tiếng: “Con trai, tất cả những gì đều là vì con a. Để chăm sóc con, cố ý đặt một tia thần hồn ngọc bội của con. Những khẩu quyết con học thể giúp con hấp thu linh lực hơn, thoát t.h.a.i hoán cốt. Ngay cả hôn ước của con và Minh Noãn Noãn cũng là cố ý định .”
Hóa năm xưa Vô Danh phát hiện con gái Minh trưởng lão Mộc linh căn ẩn, nghĩ thể chất thể giúp Tần Viêm tu luyện nhanh hơn, nên mới cố ý cứu Minh trưởng lão khi ông gặp nạn, đề nghị hôn ước từ bé, dùng ngọc bội tín vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-431-gay-ong-dap-lung-ong-dung-dung-anh-mat-do-nhin-vo-ta.html.]
Đáng tiếc khi cha Tần Viêm “c.h.ế.t”, Minh trưởng lão suy tính thấy nên vứt bỏ ngọc bội, coi như hôn ước tồn tại.
Vô Danh tận tình khuyên bảo: “Tất cả những gì chỉ là lót đường để con thể Vũ Hóa đăng tiên mà thôi!”
Biểu cảm Tần Viêm trở nên khó tả.
Bạch Dao : “Hoặc cách khác, thời hạn 300 năm đến, ngươi tìm một cơ thể thích hợp hơn.”
Ánh mắt Tần Viêm khựng .
Vô Danh Bạch Dao với ánh mắt sắc như d.a.o. Trước còn thấy cá tính Bạch Dao hợp ý , định giữ mạng nàng để hầu hạ, nhưng giờ hận thể thiên đao vạn quả cô gái vạch trần mục đích của .
Kiếm quang lạnh lẽo lóe lên. Vô Danh chợt thấy mắt đau nhói, ôm lấy đôi mắt chảy m.á.u ròng ròng quỳ rạp xuống đất, gào lên đau đớn: “Mắt của ! Mắt của !”
Giọng ôn hòa của thiếu niên vang lên cùng gió đêm lạnh lẽo: “Phụ , thích ánh mắt Dao Dao.”
Giờ khắc , hai chữ “Phụ ” thốt từ miệng tràn đầy ý vị châm chọc.
Minh Noãn Noãn lẩm bẩm: “Cha của Tần Viêm đoạt xá Tần Viêm… Vậy Tần Viêm mà thấy kiếp trở thành Tam Giới Cộng Chủ… rốt cuộc là ai?”
Không ai trả lời câu hỏi của nàng.
Tần Viêm lạnh toát sống lưng. Hắn dám tưởng tượng nếu hôm nay kế hoạch của Vô Danh vạch trần, thì liệu còn là ?
Những vết thương Vô Danh như mở đường cho linh lực thuộc về thoát . Linh lực màu lam trong suốt sạch sẽ tuôn trào như nước, lao về phía thiếu niên.
Bạch Dao và Ôn Hành gần , nàng luồng linh lực thuần khiết bao bọc, cảm thấy cơ thể mềm nhũn, vô cùng thoải mái.
Nàng vươn tay bắt lấy một luồng linh lực, cảm giác như bông gòn, bóp tay.
Ôn Hành nắm lấy tay nàng, luồng linh lực tan như sương mù, chui tay áo Bạch Dao. Nàng thấy ngứa, đó cảm nhận linh lực nữa. Nàng sờ sờ , nó .
Nàng nghĩ tới vấn đề nghiêm trọng hơn.
“Ôn Hành, cơ thể ?”
Ôn Hành đáp: “Ta khỏe.”
“Không! Không! Không!” Vô Danh phủ phục mặt đất gào lên: “Tu vi của ! Linh lực của ! Ngươi thể cướp chúng ! Đó là của ! Đều là của !”
Theo linh lực trôi , cơ thể lão hóa kịch liệt, chẳng bao lâu nữa sẽ c.h.ế.t già.
Tần Viêm đành lòng. Người dù cũng là cha . Hắn bước lên một bước thì một bóng ném tới mặt Vô Danh.
Là Bao Long Thao đ.á.n.h gãy gân tay gân chân, ngã gục mặt Vô Danh, thể cử động.
Ôn Hành sớm xoay lưng với họ, đối diện với cô gái, chắn tầm mắt nàng, hai tay bịt c.h.ặ.t tai nàng.
Bạch Dao thấy gì, chỉ thấy Ôn Hành đang mỉm với . Vì thế nàng cong mắt, đáp một nụ rạng rỡ nhất.