Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 371: Bí Mật Của Ông Nội Và Hạnh Phúc Giản Đơn Bên Chiếc Bánh Kem

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:27:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi còn nhỏ, Ngô Năng hướng tới việc trở thành nhân vật lớn như cha , nhưng lẽ cái tên trời sinh hạn chế , ở phương diện trừ bỏ mắt trái thể thấy hình dáng chân thật của phi nhân loại , cũng tài năng nào khác, vẽ một trăm lá bùa thể một lá khởi vài phần tác dụng coi là hiếm .

 

Cho nên cha cũng bao giờ ý định đưa con đường .

 

Ngô Năng chính là một tiểu nhân vật bình phàm, tướng mạo bình phàm, học tập bình phàm, công việc bình phàm, đến nay cũng bất luận điểm gì nổi bật, điểm duy nhất tầm thường, đó chính là ông nội và cha lừng lẫy tiếng tăm giang hồ.

 

Ngô Năng vốn dĩ thấy gia đình ba Phương Trì là trốn thì trốn, hiện tại dũng khí : “ từng xem b.út ký ông nội để , bên ghi chép, thế kỷ , ông nhận lời thỉnh cầu của trấn Lăng Thủy, đến một ngôi nhà cũ trừ tà. Ông nội ghi , con quỷ khi còn sống vẫn luôn sinh cọc nuôi dưỡng, bởi vì con quỷ vẫn luôn quỳ xuống cầu xin ông, cho nên ông nội đáng thương , tha cho một con đường sống, hồn phi phách tán.”

 

Khi mấy chữ “quỳ xuống cầu xin ông”, Phương Tiểu Bảo ngẩng đầu ba ba .

 

Phương Trì “À” một tiếng, bình tĩnh đáp , ám chỉ gặp Ngô lão bản, sẽ tìm tính sổ.

 

Ngô Năng nhớ rõ b.út ký của ông nội con quỷ mái tóc dài màu đen, một đen nhánh, là lệ quỷ oán khí nặng, chẳng qua con quỷ nhận thức là lệ quỷ, nhưng điều cũng .

 

Con quỷ khi còn sống đ.á.n.h sinh cọc mà c.h.ế.t, hòa một thể với ngôi nhà cũ xây đó, cho dù là c.h.ế.t, cũng chỉ thể cầm tù trong ngôi nhà đó, thể ngoài hại .

 

Cho nên ông nội mới động lòng trắc ẩn, tha cho con lệ quỷ .

 

Đến nỗi những nhà họ Phương c.h.ế.t vì lời nguyền, đó là nhân quả báo ứng.

 

Ngô Năng chút khẩn trương: “ cha , năm đó sự kiện nháo quỷ ở trấn Lăng Thủy, nhiều đều dọn , đó nữa, trấn Lăng Thủy lũ lụt nhấn chìm, c.h.ế.t thêm .”

 

Mà đường Lăng Thủy Tây hiện tại, là do bộ phận liên quan xây dựng 20 năm .

 

Ngô Năng : “Rõ ràng trấn Lăng Thủy biến mất, nhưng ông nội vẫn trấn Lăng Thủy thứ hai, bao lâu , bệnh của bà nội liền khỏi hẳn.”

 

Lúc cha của Ngô Năng, cũng chính là Ngô Tri, mới qua sinh nhật mười tuổi.

 

Ngày Ngô Tri tiễn cha cửa, cha để ria mép, ngày thường đắn xoa đầu , bảo chăm sóc cho .

 

Khi đó Ngô Tri liền mơ hồ cảm giác chỗ nào đúng, chờ cha về nhà, nhưng chờ đang triền miên giường bệnh khỏe .

 

Ngô Tri cùng thử tìm tung tích của cha, nhưng mỗi đều thất vọng trở về.

 

Bà nội Ngô Năng sống lâu trăm tuổi, bà tiếng chuông tân thế kỷ xong mới nhắm mắt xuôi tay, khi c.h.ế.t, tay bà vẫn luôn nắm c.h.ặ.t chiếc đồng hồ quả quýt , cuối cùng cùng chiếc đồng hồ hạ táng.

 

Lúc Ngô Năng còn nhỏ, cũng còn nhớ rõ bà nội là một bà lão chủ kiến, cũng tinh thần, bởi vì cha công việc bận rộn, thường xuyên thấy , khi còn nhỏ Ngô Năng chính là bà nội chăm sóc, khi bà nội qua đời, thương tâm.

 

Cha cho , bà nội là đoàn tụ với ông nội, bọn họ kiếp nhất định còn sẽ là vợ chồng.

 

Ngô Năng mới , điều cha lúc cho là, c.h.ế.t ở trấn Lăng Thủy, khả năng bước luân hồi.

 

Ngô Năng hiện tại Phương Trì, một loại cảm giác thực thần kỳ, bao giờ gặp ông nội, nhưng hiện tại Phương Trì ở đây, giống như trở thành một loại liên hệ giữa và ông nội, hỏi: “Ông nội ... Có khỏe ?”

 

Phương Trì trả lời: “Ông mở một... Cửa hàng, mỗi ngày đều cùng... Các nữ quỷ liếc mắt đưa tình, còn trèo qua tường vây... Trường học, trộm nữ sinh ... Quần áo.”

 

Ngô Năng: “...”

 

Ông nội, ông xứng đáng với bà nội !?

 

Phương Tiểu Bảo dùng ánh mắt khiếp sợ ba ba, bé há miệng định phát âm thanh, một cái núm v.ú giả nhét , chặn âm thanh bé thốt .

 

Cửa thang máy mở , Bạch Dao xách hộp bánh kem từ thang máy, nàng ngạc nhiên : “Mọi đang chuyện gì thế? Vui vẻ .”

 

Trong mắt Phương Trì và Phương Tiểu Bảo toát ánh sáng.

 

Phương Tiểu Bảo vươn tay về phía , Bạch Dao đưa hộp bánh kem cho Phương Trì xách, hai tay đón lấy Phương Tiểu Bảo ôm lòng.

 

Sắc mặt Ngô Năng đờ đẫn, một tay đỡ tường, phảng phất như rơi một cú sốc sâu sắc, còn hồi phục tinh thần, ngay cả khi Bạch Dao chào hỏi , cũng chỉ theo thói quen gật đầu một cái.

 

Phương Trì chỉ dùng vài câu như , đập tan hình tượng ông nội quang huy trong ảo tưởng của .

 

Gia đình ba Bạch Dao hòa thuận vui vẻ nhà.

 

Ngữ khí Phương Trì vui sướng: “Dao Dao... Hôm nay về nhà... Thật sớm!”

 

Bạch Dao ôm Phương Tiểu Bảo, cúi đầu giày: “Em đổi giờ dạy, dạy xong liền xin nghỉ về .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-371-bi-mat-cua-ong-noi-va-hanh-phuc-gian-don-ben-chiec-banh-kem.html.]

 

Ánh mắt Phương Trì sáng lên, khóe môi mím nhẹ nhàng: “Dao Dao... Là vì bồi ăn bánh kem.”

 

Bạch Dao ngước mắt : “ , là vì bồi ăn bánh kem.”

 

Cả Phương Trì đều như lâng lâng bay lên, túm lấy tay Bạch Dao, kéo nàng xuống ghế bên bàn ăn, Phương Tiểu Bảo đặt ghế trẻ em, đôi mắt chằm chằm hộp bánh kem to đùng.

 

Bánh kem lớn như , ba ba bé khẳng định sẽ chừa càng nhiều bánh kem cho bé ăn !

 

Bạch Dao một tay chống cằm, tay cầm điện thoại mở chế độ video, ý doanh doanh Phương Trì ở một bên nóng lòng tháo dải lụa màu hồng buộc hộp.

 

Bạch Dao kiểm soát nghiêm ngặt lượng đường nạp của Phương Trì, nhiều lắm chỉ mang cho một miếng bánh kem nhỏ, cũng chỉ sinh nhật mới mua cho cái bánh kem lớn như , hơn nữa tính cả , Phương Trì cũng mới tháo bao bì bánh kem hai mà thôi, cho nên việc tháo bao bì bánh kem , còn mới lạ.

 

Rốt cuộc, mở hết các lớp bao bì, một chiếc bánh kem bơ hai tầng điểm xuyết nhiều dâu tây to lộ .

 

Phương Trì và Phương Tiểu Bảo: “Oa ——”

 

Bạch Dao phản ứng đồng bộ của hai cha con chọc thành tiếng.

 

Trong đôi mắt đen như mực của Phương Trì giống như bầu trời đêm, lúc đính đầy những ngôi nhỏ lấp lánh tỏa sáng, thấy Bạch Dao đang , ngượng ngùng che mặt, đuôi tóc đuôi ngựa sáng nay Bạch Dao buộc cũng trượt xuống n.g.ự.c, lắp bắp: “Dao Dao... Ta , đừng...”

 

Bạch Dao buông điện thoại xuống, nhào trong lòng , ôm lấy vòng eo thon gầy của : “Phương Đại Bảo nhà đàn ông nhất đời , mới .”

 

Phương Trì lặng lẽ mở hé kẽ ngón tay, đôi mắt rõ ràng cong thành trăng non, khóe miệng nhếch lên vô luận thế nào cũng áp chế .

 

Phương Tiểu Bảo an phận vươn tay vỗ vỗ ghế, bé nhả núm v.ú giả : “A ——”

 

Xem dáng vẻ sốt ruột chằm chằm bánh kem của bé, cũng là bé đang vội ăn.

 

Phương Trì một tay ôm lấy vợ trong lòng, vươn tay nhón lấy một quả dâu tây từ bánh kem, đưa phần ch.óp nhọn của quả dâu đến bên miệng Phương Tiểu Bảo.

 

Quả dâu tây còn to hơn miệng Phương Tiểu Bảo, hai cái răng sữa của bé chỉ thể cọ xuống một chút nước, bất quá bé cũng thỏa mãn hưng phấn đến mức khua tay múa chân, trong miệng hừ hừ tiếng, tựa hồ là đang địa vị của ba ba trong lòng bé quan trọng thêm một chút.

 

Tiếp theo, Phương Tiểu Bảo dùng hai tay đoạt lấy cả quả dâu tây, cái miệng của bé chậm rãi rách biến lớn, đó tống cả quả dâu tây trong miệng.

 

Phương Trì vội vàng cúi đầu Bạch Dao, thấy Bạch Dao đang cầm điện thoại xem ảnh chụp và video, cũng chú ý tới sự bất thường của Phương Tiểu Bảo, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Bạch Dao ngẩng đầu, Phương Tiểu Bảo ăn xong quả dâu tây, nàng kinh ngạc: “Tiểu Bảo ăn hết cả quả dâu tây ?”

 

Phương Trì chút khẩn trương: “Dao Dao... Xin , sẽ chú ý, sẽ Tiểu Bảo... Nghẹn.”

 

Bạch Dao buông điện thoại, xoa xoa mặt Phương Trì, : “Nó là con trai mà, em đương nhiên nó sẽ nghẹn, em chỉ là chút kinh ngạc nó ăn nhanh như thôi.”

 

Phương Trì chút ngốc, tổng cảm thấy lời Bạch Dao giống như chỗ nào đáng giá nghiền ngẫm, nhưng Bạch Dao dùng thìa xúc một miếng bánh kem đưa miệng , nàng hỏi : “Ngon ?”

 

Phương Trì nuốt bánh kem xuống, mím môi, : “Dao Dao ... Ngon hơn.”

 

Hắn chính là cái bánh kem bán thành phẩm Bạch Dao trong điều kiện hữu hạn.

 

Bạch Dao nhưng thật quá mức tự tin, nàng hất mặt lên, đắc ý : “Tính mắt , chờ em thời gian, em cho ăn.”

 

Phương Trì hưng phấn: “Tuyệt quá!”

 

Điện thoại đặt bàn, màn hình video còn dừng ở cảnh đàn ông tóc đen tháo bao bì bánh kem.

 

Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen đến tận cùng u ám, đôi môi huyết sắc, cùng với những vết rạn giống như khe hở màu đen hiện mặt, thở màu đen bồng bột phảng phất mang theo mùi hủ bại vây quanh cơ thể , sự tồn tại của , giống như chính là bản sự u ám.

 

mà khi ngước mắt thấy lén, che mặt, từ kẽ ngón tay thể mơ hồ thấy đôi mắt mang theo sự ngượng ngùng và thỏa mãn của .

 

Trong sự đột ngột , màu đen cũng trở thành màu sắc sạch sẽ thuần túy nhất trong thiên địa.

 

Tiếp theo, phụ nữ thiết duy nhất thế giới ôm lấy, tiếng, hòa lẫn với tiếng vui đùa ầm ĩ của đứa trẻ bên cạnh.

 

Video kết thúc, màn hình điện thoại tối đen, hết thảy giống như đột ngột im bặt ——

 

hạnh phúc sẽ .

 

 

Loading...