Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 363: Nỗi Buồn Của Quỷ Dữ Và Chiếc Bánh Kem Sinh Nhật Vụng Về

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:26:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trời nắng, vạn dặm mây.

 

Ngô lão bản đeo kính râm ghế tựa cửa siêu thị, tay phe phẩy chiếc quạt xếp, miệng ngâm nga điệu hí khúc rõ tên, cảm nhận gió mát trời ấm, ngày tháng thật sự là thích ý.

 

Nếu kẻ chướng mắt tới quấy rầy sự thanh tịnh của ông thì càng .

 

Cái luồng khí oán hận thật sự là quá nồng đậm, khí xung quanh đều áp lực ít.

 

Ngô lão bản ngừng phe phẩy quạt, ông thể nhịn nữa dậy, với đang xổm trong bóng râm ở góc tường: “Cậu thể đừng cứ xổm ở chỗ mãi ? Ảnh hưởng buôn bán!”

 

Người đàn ông tóc tai bù xù, mặc một đồ đen động tĩnh.

 

Hắn ôm hai chân, mặt vùi đầu gối, mái tóc dài màu đen nhẹ nhàng bay múa trong gió, cũng mang theo một luồng oán khí nồng đậm.

 

Ngô lão bản : “Cậu cãi với vợ ? Không nên nha, các ân ái ?”

 

Người phụ nữ tên Bạch Dao cũng đơn giản.

 

Ở bên một con quái dị cũng liền thôi, cư nhiên còn sinh một con quái dị nhỏ!

 

Gan của cô thật lớn bình thường!

 

Phương Trì tiếp lời.

 

Ngô lão bản liền đương nhiên suy đoán: “Phụ nữ con là sẽ trở nên chút khác biệt, sự chú ý của cô khẳng định sẽ phân tán cho con cái, cũng cần quá buồn.”

 

Phương Trì vẫn luôn tự kỷ, những lời , lập tức ngẩng khuôn mặt tóc che khuất lên: “Người Dao Dao thích nhất... Không Tiểu Bảo, là .”

 

Ngô lão bản “À” một tiếng.

 

Phương Trì cúi đầu, nhỏ giọng : “Là ... Ta chọc Dao Dao... Tức giận.”

 

Sự tình còn kể từ sáng hôm nay.

 

Theo thường lệ, Phương Trì tỉnh dậy sớm hơn vợ con, chuẩn bữa sáng, nhưng mà còn kịp xuống giường, liền Bạch Dao đè giường.

 

Bạch Dao , sờ sờ mặt : “Hôm nay em nấu cơm, em cho tiền, ngoài mua chút đồ ăn mang về.”

 

Lúc Phương Trì liền hoảng hốt thôi: “Dao Dao... Ta bữa sáng.”

 

Từ khi bọn họ ở bên , dựa video ngắn học nhiều kỹ năng hiền phu lương phụ, mỗi đều là rời giường bữa sáng, Bạch Dao cũng ăn vui vẻ, nhưng hiện tại Bạch Dao cho bữa sáng, còn đuổi ngoài, tự nhiên sợ hãi phạm sai lầm ở .

 

Bạch Dao kiên trì: “Anh nghỉ ngơi cho khỏe nha, thỉnh thoảng em bữa sáng một , quan hệ gì, ngoan nào, ngủ thêm một lát .”

 

Nàng đặt Phương Tiểu Bảo trong lòng Phương Trì, mặc quần áo xong liền xuống giường.

 

Khi Phương Trì ăn sáng, vẫn luôn trông mong về phía Bạch Dao, chỗ nào , cho nên nàng mới cần .

 

, chỉ là cho một bữa sáng mà thôi, cũng nghĩ tới việc Bạch Dao cần .

 

Điều cũng thể trách , sinh hoạt của đều xoay quanh Bạch Dao, quyết định đều lấy Bạch Dao tiền đề, cũng chính vì như , cuộc sống của Bạch Dao mới thể nơi nơi đều bóng dáng của .

 

Bạch Dao cần , loại cảm giác sẽ vô cùng an tâm.

 

hôm nay Bạch Dao chỉ cho bữa sáng, còn cho một tiền, đuổi ngoài mua đồ ăn vặt.

 

Trước Phương Trì yêu nhất đồ ngọt và đồ ăn vặt, nhưng Bạch Dao chịu cho ăn nhiều, đây là đầu tiên, nàng hào phóng cho một trăm đồng tiền tiêu vặt như , nhưng thấy đá bào vụn cũng , kẹo dâu tây cũng , đều mua.

 

Hắn cuộn tròn trong góc, tờ tiền trăm đồng trong tay vò nhăn nhúm, từng giọt từng giọt nước mắt rơi mặt đất, loang thành từng đóa hoa nhỏ.

 

Ngô lão bản thật sự là bất đắc dĩ: “Vợ chồng mà, cho dù tình cảm đến , cũng sẽ lúc mâu thuẫn, tục ngữ vợ chồng đầu giường đ.á.n.h cuối giường hòa, chọc vợ giận, dỗ dành là .”

 

Ông dùng ngữ khí của từng trải, cũng từng cùng ai trải qua đầu giường đ.á.n.h cuối giường hòa .

 

Giọng Phương Trì run rẩy : “Ta và Dao Dao... Sẽ đ.á.n.h .”

 

Ngô lão bản bất đắc dĩ gãi gãi tóc : “Cậu xem hiện tại thành cái dạng gì ? Cả ngày giống như cô vợ nhỏ sướt mướt, tiền đồ !”

 

Phương Trì: “Ta chỉ cần Dao Dao... Không cần tiền đồ.”

 

Ngô lão bản mở to hai mắt, cái nhu nhu nhược nhược như , vẫn là con quái vật sợ hãi lúc !?

 

Phương Trì chậm rãi ngẩng mặt lên, mái tóc đen, đôi môi huyết sắc trắng bệch: “Ông... Từng vợ...”

 

Ngô lão bản phi một tiếng: “Cái gì gọi là từng ? Ta ly hôn với vợ !”

 

Phương Trì ngữ khí ôn thôn: “Dạy bây giờ... Ta Dao Dao tiếp tục... Yêu .”

 

Ngô lão bản trợn trắng mắt: “Cậu coi là thần ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-363-noi-buon-cua-quy-du-va-chiec-banh-kem-sinh-nhat-vung-ve.html.]

Phương Trì: “Nếu ... Ta đem cháu trai ông... Mang tới đây bồi ông.”

 

Ngô lão bản như mắc nghẹn ở cổ họng, nghẹn nửa ngày một câu, cuối cùng, vẫn là nhận thua thở dài: “Cậu từng nghĩ tới, vốn thể rời khỏi tòa nhà lớn , nhưng cuối cùng thể rời , nguyên nhân là gì ?”

 

Phương Trì: “Cái gì?”

 

Ngô lão bản : “Thế gian vạn vật đều cái giá của nó, thể rời khỏi nơi đó, là bởi vì nguyện ý chia sẻ sinh mệnh cho .”

 

Phương Trì mờ mịt: “Chia sẻ sinh mệnh... Cho ?”

 

Ngô lão bản : “Đương nhiên, cũng thật sự hiện tại mà c.h.ế.t, chỉ là nguyện ý cùng đồng sinh cộng t.ử mà thôi, từ ràng buộc mà , các là quan hệ tính mạng tương liên, cho nên nơi cô , cũng thể .”

 

Ngô lão bản : “Nói cách khác, nếu đối với tình cảm như , vẫn chỉ thể giam cầm trong nhà cũ, thể bước một bước. Cậu hãy nghĩ kỹ xem, hiện tại đang ở ?”

 

Hắn đang ở nơi ánh mặt trời chiếu rọi, cũng gió mát hiu hiu.

 

Ngô lão bản , : “Nơi nhiều đều rời , nhưng Phương Trì, duy nhất thể , cho nên hẳn là rõ ràng, may mắn đến nhường nào.”

 

Bóng đen cuộn tròn trong góc ngẩn ngơ dừng thật lâu, trong nháy mắt tiếp theo, ảnh như sương mù tiêu tán.

 

Ngô lão bản ghế tựa, mở quạt , đối diện với ánh mặt trời đầu, sờ sờ chiếc đồng hồ quả quýt treo n.g.ự.c, ngâm một câu thơ: “Cá Thẩm nhạn yểu thiên nhai lộ, thủy tin nhân gian biệt ly khổ.” (Cá lặn nhạn sa đường chân trời, ai tin nhân gian biệt ly khổ.)

 

Cuối cùng âm thanh rơi xuống, chỉ còn một phần chua xót còn vương trong gió.

 

Nhà cũ, Bạch Dao đang dạy con trai trong lòng: “Tiểu Bảo, lát nữa con cầm cái đội lên cho ba ba nhé.”

 

Phương Tiểu Bảo lắc lắc đồ vật trong tay, nho nhỏ hừ một tiếng, tỏ vẻ .

 

Cửa bỗng nhiên xuất hiện một bóng đen sì, Bạch Dao giật .

 

Phương Tiểu Bảo “a” một cái, tựa hồ là đang ba ba về.

 

Bạch Dao vội vàng chắn cái bàn, nàng hỏi: “Sao về ?”

 

động tác của nàng chậm, đàn ông ngược sáng thấy chiếc bánh kem đơn sơ đặt bàn.

 

Bạch Dao bất đắc dĩ thở dài: “Được , em em , bất quá em cố gắng hết sức , nguyên liệu và dụng cụ ở đây đều đủ, em thợ bánh chuyên nghiệp...”

 

Cái bánh kem đơn sơ đến cực điểm mà nàng , kỳ thật chính là cốt bánh kem một chút cũng xốp mềm trét một lớp kem đ.á.n.h bông lộn xộn từ lòng trắng trứng và đường, bên dùng kẹo mềm màu sắc xinh trang trí, ghép thành mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo —— Phương Đại Bảo sinh nhật vui vẻ.

 

Bạch Dao ôm con tới mặt , Phương Tiểu Bảo vụng về vươn tay, đội một cái mũ sinh nhật thủ công lên đỉnh đầu ba ba.

 

Mũ sinh nhật bằng bìa cứng, bên tô màu nước vàng kim lóa mắt, nền màu sắc , vẽ vài quả dâu tây buồn , màu đỏ của dâu tây cũng tô , nhiều màu sắc lem ngoài đường viền, thật sự là tính là tinh xảo.

 

Bạch Dao : “Màu dâu tây là Tiểu Bảo tô đấy, thể xác thật là ... Bất quá con cố gắng .”

 

Tiểu Bảo túm lấy một lọn tóc dài của ba ba, trong miệng ê ê a a ngừng, giống như là đang phản bác lời , bé cảm thấy lắm mà!

 

Phương Trì cũng sinh nhật là ngày nào, thậm chí, ngay cả đến thế giới khi nào cũng .

 

Sau khi Bạch Dao yêu , với , lấy ngày đầu tiên bọn họ gặp mặt coi như là sinh nhật .

 

Cảm giác lớn nhất của Phương Trì đối với sinh nhật, là thể ăn một cái bánh kem dâu tây lớn lớn.

 

hiện tại điều kiện hữu hạn, cũng bánh kem dâu tây.

 

Bạch Dao : “Chờ khi trở về, em sẽ bù cho một cái bánh kem dâu tây siêu to!”

 

Phương Tiểu Bảo cao hứng vỗ tay, theo lệ thường, nếu ba ba thịt ăn, nhất định là sẽ chia cho bé một chút vụn thịt ngon lành.

 

Phương Trì cúi đầu, nâng một bàn tay lên xoa khuôn mặt mái tóc dài, một bàn tay đủ, nhanh nâng tay lên, nhưng đường cằm tái nhợt vẫn vệt nước chảy xuống.

 

Bạch Dao thu nụ , nàng nhẹ giọng hỏi: “Phương Đại Bảo, ...”

 

Giọng còn dứt, nàng bóng đen ôm trong lòng.

 

Phương Trì cong eo, mặt vùi cổ nàng: “Dao Dao... Rất thích... Rất thích...”

 

Hắn chuyện cũng lưu loát, tình cảm quá mức nồng đậm, khó thể phát tiết.

 

Cây bạch quả trong đình viện đong đưa dữ dội, lá cây lả tả rơi xuống, tiếp theo là cả tòa nhà bắt đầu rung chuyển, đúng , là mặt đất đều đang chấn động.

 

Phương Tiểu Bảo kẹp giữa cha , bé cảm nhận sự đong đưa kịch liệt, đôi mắt to tròn tựa hồ là kinh hãi, tựa hồ là tò mò đông tây.

 

Bạch Dao rút một bàn tay trấn an sờ sờ đầu Tiểu Bảo, tiếp theo, nàng một tay ôm lấy vòng eo thon gầy của đàn ông, hôn một cái lên sườn mặt tái nhợt của , nàng nhẹ nhàng với đàn ông đang lặp thích” giống như máy : “Ừm, em .”

 

Phương Tiểu Bảo khó hiểu chớp chớp mắt.

 

Bé đều cảm thấy mặt đất rung lắc dữ dội như , bé vẫn như hề cảm giác gì thế?

 

 

Loading...