Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 360: Bữa Sáng Của Gia Đình Quỷ Và Sự Ghen Tuông Đáng Yêu

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:26:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm dài đằng đẵng rốt cuộc cũng qua , mấy kiệt sức trốn phòng thiết thể d.ụ.c, kinh hồn định.

 

Cơ thể Tiếu Nhân vẫn còn run rẩy: “Cái trường học rách nát rốt cuộc là chuyện gì ? Đám học sinh cư nhiên liên hợp g.i.ế.c !”

 

Cái Hâm cũng bình phục cảm xúc, sắc mặt trắng bệch: “Giáo viên và học sinh ở đây... Bọn họ đều bình thường.”

 

Thể lực Địch Trí Thượng lắm, hiện tại đang dựa tường thở hổn hển, miễn cưỡng : “Các chú ý tới dáng vẻ của bọn họ ... Bọn họ thoạt , giống .”

 

Tư thế của những kẻ đó quái dị, khuôn mặt k.h.ủ.n.g b.ố, khác với dáng vẻ bình thường ban ngày, hơn nữa động tác g.i.ế.c của bọn họ lưu loát dứt khoát như , giống đầu tiên.

 

Nơi căn bản là một trường học, mà là hang ổ của những kẻ sát nhân!

 

Thường Trà bên cửa sổ quan sát bên ngoài, cô cũng chật vật kém, : “Hiện tại bên ngoài động tĩnh.”

 

điều cũng thể cho bọn họ thả lỏng.

 

Ngu Yêu Yêu vẫn luôn ôm co rúm trong góc, thần trí cô còn đang hoảng hốt, thoát khỏi màn m.á.u tanh .

 

thể tin cảnh tượng đó, ngay mắt cô, Long Hạo Đình g.i.ế.c.

 

Hắn thể cứ thế g.i.ế.c chứ?

 

Ngu Yêu Yêu cảm giác của từ tới, trong lòng cô, Long Hạo Đình là , hết thảy đời đều sẽ cúi đầu xưng thần mặt , chính là thiên chi kiêu t.ử, vốn nên chịu vạn truy phủng, quỳ bái.

 

mà, hề điềm báo, cứ thế g.i.ế.c.

 

Hắn c.h.ế.t.

 

Vậy còn cô?

 

Ngu Yêu Yêu rơi sự bi thống và mê mang từng , cô chỉ thoát khỏi cuộc sống chim hoàng yến, nhưng mà chờ đến ngày Long Hạo Đình thật sự còn nữa, cô mới ý thức đàn ông chiếm địa vị quan trọng nhường nào trong lòng .

 

Hốc mắt Ngu Yêu Yêu đỏ bừng, kìm nấc lên.

 

Mấy đàn ông ăn ý , an ủi cô thế nào.

 

Nếu Long Hạo Đình là chồng hoặc bạn trai của Ngu Yêu Yêu, bọn họ thể Ngu Yêu Yêu kiên cường, nén bi thương, Long Hạo Đình ở trời linh thiêng chắc chắn cũng hy vọng thấy yêu vì mà đau lòng.

 

vấn đề ở chỗ, Long Hạo Đình và Ngu Yêu Yêu từng công khai là bạn trai bạn gái, bọn họ chỉ là quan hệ b.a.o n.u.ô.i và b.a.o n.u.ô.i mà thôi.

 

EQ của Địch Trí Thượng tạm , một câu: “Cô Ngu, hiện tại tình huống nguy hiểm, tất cả chúng đều sẽ đối mặt với cái c.h.ế.t, mong cô thể phấn chấn lên.”

 

Ngu Yêu Yêu mang theo tiếng nức nở “Vâng” một tiếng, tuy rằng lý trí rõ ràng điểm , nhưng cô vẫn thể khống chế nước mắt rơi xuống.

 

Thường Trà bỗng nhiên : “Có tới.”

 

Theo lời cô dứt, tiếng gõ cửa từ bên ngoài truyền đến.

 

Mọi trong phòng vội vàng tụ một chỗ, đề phòng vạn phần.

 

Giọng ngoài cửa hòa ái: “Mấy vị thầy cô, đến giờ ăn sáng , nếu các vị tới, nhà ăn sẽ đóng cửa đấy.”

 

Là giọng của Hiệu trưởng.

 

Trong phòng ai dám lên tiếng.

 

Hiệu trưởng : “Ban ngày là thời gian dạy học bình thường của trường chúng , các vị buổi tối bồi học sinh chơi đùa là . Nghe học sinh , đêm qua chơi cùng các vị vui vẻ, thật sự cảm ơn các vị thể giúp học sinh chúng giảm bớt áp lực học tập. Để tỏ lòng cảm ơn, hôm nay nhà ăn thêm món.”

 

Mấy trong phòng .

 

Cái Hâm nhỏ giọng : “Lời ông ý gì?”

 

Tiếu Nhân: “Có ông lừa chúng ngoài ?”

 

Thường Trà: “Nghe ý ông , hẳn là ban ngày an , buổi tối mới nguy hiểm.”

 

Địch Trí Thượng khẩn trương nuốt nước miếng: “Vậy chúng thể nhân lúc ban ngày trộm chạy khỏi cái trường học ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-360-bua-sang-cua-gia-dinh-quy-va-su-ghen-tuong-dang-yeu.html.]

 

Mọi về phía Địch Trí Thượng.

 

Thường Trà : “Cậu sai, chúng thể thử xem.”

 

Tâm trạng Ngu Yêu Yêu , chỉ khác , bản xen .

 

Hiệu trưởng để những lời , mang theo tâm trạng rời khỏi phòng thiết thể d.ụ.c. Trong trường, giáo viên dạy Ngữ văn là thầy Tôn tới: “Thầy Mã vẫn về.”

 

Thầy Mã là giáo viên thể d.ụ.c của trường, cũng chính là đêm qua tìm Bạch Dao.

 

Hiệu trưởng nhíu mày: “Chuyện gì xảy ?”

 

Thầy Tôn lắc đầu: “Không rõ lắm.”

 

Dưới tàng cây ngoài đường chạy, nam sinh vóc dáng cao lớn mặc đồng phục bọn họ qua, sắc mặt lắm.

 

Lúc , một nam sinh khác chạy tới: “Lý Trì, đây là đồ tìm ?”

 

Lý Trì vội vàng nhận lấy tấm ảnh , ảnh là ảnh chụp chung của và một cô gái, nâng niu tấm ảnh, thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn, tìm lâu.”

 

Ngày hôm qua quá náo nhiệt, rơi đồ cũng chú ý, khi phát hiện đồ thấy , liền tìm mãi cho đến tận bây giờ.

 

Nam sinh dáng vẻ khẩn trương vì tấm ảnh của Lý Trì, hảo tâm nhắc nhở một câu: “Cậu và bên ngoài cùng một thế giới, quá mức chấp nhất, đối với lợi .”

 

Lý Trì lên tiếng.

 

Nam sinh : “Cậu tới nơi chẳng vì chị gái ? Hiện tại chị ở thế giới bên ngoài, nhất định vấn đề gì.”

 

Lý Trì cất kỹ tấm ảnh, xoay : “ mời ăn sáng.”

 

thì vĩnh viễn cũng sẽ trả lời trực diện vấn đề .

 

Nam sinh cũng thể lý giải, mới tới nơi đều sẽ giống Lý Trì như , chờ thời gian lâu , tự nhiên sẽ thôi.

 

Bên , một nhà ba trong nhà cũ cũng đang ăn bữa sáng.

 

Đại khái là vì hôm qua cơ thể Tiểu Bảo xảy chút vấn đề, hôm nay bé đổi thói quen dậy sớm, mà ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, vì thế cha bé thành dậy sớm.

 

Phương Trì pha sữa bột, một tay bế con trai lên, cầm bình sữa đút cho bé uống.

 

Phương Tiểu Bảo nếm đây sữa , khuôn mặt nhỏ nhăn dúm dó, vươn tay đẩy , cả đều tràn ngập sự cự tuyệt.

 

Phương Trì : “Không ăn... Sẽ đói.”

 

Phương Tiểu Bảo: “A a ——”

 

Rõ ràng mỗi sáng thức dậy đều sữa uống mà!

 

Phương Trì: “Dao Dao thể... Không thoải mái.”

 

Phương Tiểu Bảo còn giãy giụa, nhưng núm v.ú cao su cưỡng chế nhét trong miệng bé. Trong lúc tay bé quơ loạn xạ, cọ bung cổ áo ba ba, thấy cổ và xương quai xanh của ba ba đều để từng mảng lớn vết đỏ.

 

Phương Tiểu Bảo mở to hai mắt.

 

Bé mỗi đối với ba ba đ.ấ.m đá túi bụi, c.ắ.n gặm, đều thể dễ dàng ba ba thương mảy may, rốt cuộc là ai thế mà k.h.ủ.n.g b.ố như , thể đ.á.n.h ba ba thành thế !

 

Đôi mắt đen nhánh của Phương Trì híp , khuôn mặt vốn dĩ khô khan hiện vài phần đáng sợ, hạ thấp giọng, k.h.ủ.n.g b.ố : “Không lời... Dao Dao sẽ đ.á.n.h con...”

 

Nghĩ nghĩ, bổ sung một từ ngữ khí: “Nha...”

 

Phương Tiểu Bảo ôm c.h.ặ.t bình sữa, hoảng sợ về phía đang ăn sáng bên .

 

Bạch Dao mới ăn xong một bát hoành thánh, nàng việc gì , cầm lấy một túi quả óc ch.ó Phương Trì mua, từ bên trong lấy một quả đặt lên bàn, nàng giơ tay đập một cái, quả óc ch.ó tức khắc chia năm xẻ bảy.

 

Động tác chút lưu tình như thế, giống như tùy thời tùy chỗ cũng thể đập nát kẻ đáng ghét.

 

 

Loading...