Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 314: Xuyên Qua Tận Thế, Chỉ Để Tìm Chàng
Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:25:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nằm giường, nàng cầm lấy ống nối, đầu cuối của ống là một thiết giống như mũ giáp quấn quanh đầu. Nàng do dự đội lên, bên trong hiện những mũi kim nhỏ, đ.â.m da đầu, kết nối với thần kinh của nàng.
Một thế giới tĩnh lặng tiếng động, bầu trời phiêu lãng những mảnh vụn màu đen như tro tàn, thế giới mất màu sắc tươi sáng, bao trùm bởi màu đen và xám ngột ngạt.
Những tòa nhà sụp đổ, hồ nước khô cạn, mặt đất khắp nơi đều nứt nẻ, thế giới của chỉ còn sự tĩnh mịch.
Tiến sĩ Fox bóng cuộn tròn trong góc, bình tĩnh : “Ngươi đưa quyết định đúng đắn, chúng sớm c.h.ế.t , nên giữ nàng , nàng nên sống lâu trăm tuổi, khỏe mạnh hạnh phúc.”
Người đàn ông trẻ tuổi gì.
Bóng đen từ bên cạnh lan , dần dần tạo thành một hình lập thể, là bóng dáng của một thiếu niên, châm chọc : “Thế nào, hối hận chứ? Lúc ngươi nên giữ nàng , giờ thì , nàng , đợi đến khi những đó công thức, bộ não của ngươi đương nhiên cũng vô dụng, ngươi bây giờ vui chứ? Chúng sắp c.h.ế.t .”
Tiến sĩ Fox : “Chúng vốn dĩ c.h.ế.t .”
Thiếu niên giọng điệu ác độc, “Ngươi cái gì? Chỉ cần bọn họ lấy công thức, chúng sẽ vĩnh viễn là chúa tể của thế giới !”
Thiếu niên tức giận : “Hai các ngươi thật ngu ngốc, thích phụ nữ hung dữ đó, nếu thích nàng thì…”
Tiến sĩ Fox: “Ngươi cũng thích nàng ?”
Thiếu niên nghẹn họng, ngay đó cố vẻ một tiếng, “Đùa cái gì ? Ta ghét nàng như , thể thích nàng !”
Những lời đương nhiên chút độ tin cậy nào.
Bất luận là “” nào, đều nàng hấp dẫn.
Ngụy Lẫm đại diện cho sự g.i.ế.c ch.óc và điên cuồng của , tượng trưng cho d.ụ.c vọng phá hoại của .
Tiến sĩ Fox đại diện cho lý trí và sự trưởng thành, đây cũng là con lý tưởng trong lòng .
Còn , là con yếu đuối vô năng, nhút nhát và u ám ban đầu.
Linh hồn của trong thế giới ràng buộc chia năm xẻ bảy, thể thỏa sức phát tiết những việc mà đây thể , nhưng vì tình yêu của dành cho nàng mà định mệnh tụ họp với .
Họ yêu nàng, đó là vì yêu nàng.
Lúc để Bạch Dao rời , chuẩn sẵn sàng để đón nhận sự tiêu vong thực sự. Hắn cho Bạch Dao đoạn kiến thức về công thức đó, để nàng thể cứu nàng cứu, chỉ đơn thuần nghĩ, chỉ cần nàng thể vui vẻ là đủ .
Hắn rõ sự tồn tại hiện tại của thoát ly khỏi phạm trù của bình thường, nàng thể nào kết quả với .
Nàng thể dừng trong thế giới của .
Mà cũng thể nàng vì mà c.h.ế.t .
Họ định mệnh là của hai thế giới.
Hắn rõ điều , nhưng là một chuyện, điều đó vẫn thể giảm bớt nỗi đau trong linh hồn .
Nàng trở về thế giới của nàng, sẽ nhớ bao lâu?
Sau nàng yêu đàn ông khác ?
Rồi sẽ yêu đàn ông khác giống như từng yêu .
Thế giới rõ ràng là tĩnh lặng tiếng động, cảm thấy ồn ào khó chịu, bóng đen trong phút chốc mở rộng, nuốt chửng thiếu niên và đàn ông tóc vàng.
Cơ thể cũng đang sụp đổ, từ từ hòa một thể với bóng tối như chất nhầy.
Tiếng bước chân đột nhiên vang lên ảnh khựng .
Thế giới nên đến nữa.
Hắn ngẩng khuôn mặt tan rã một nửa lên, bóng hình quen thuộc lọt tầm mắt.
Trong thế giới u ám, xuất hiện một vệt màu tươi sáng.
Đó là cô gái mặc chiếc váy màu xanh lục, đôi giày trắng nhỏ cùng tà váy tung bay của nàng nhẹ nhàng, mỗi một bước chân, phảng phất như đang bước một gợn sóng mặt đất đổ nát, lan tỏa một mảng xuân ý rực rỡ.
Nàng vui mừng gọi tên , “Hạ Tá!”
Hắn dậy, cố gắng chạy tới, nhưng cơ thể nát một nửa ngay khi bước bước đầu tiên ngã nhào xuống đất. Hắn kêu đau, cố gắng vươn tay về phía nàng, giọng khàn khàn gọi nàng, “Dao Dao…”
Giây tiếp theo, nàng xổm xuống lao lòng , cùng mặt đất tràn ngập thở hắc ám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-314-xuyen-qua-tan-the-chi-de-tim-chang.html.]
Hắn ôm cơ thể nàng, vẫn còn hoài nghi liệu đang ảo giác , ngây ngốc bất động, mặc cho nàng , hôn lên khuôn mặt rách nát của một cách tùy tiện.
Đây quả thật là một cảnh tượng hoang đường.
Cơ thể vỡ vụn phần lớn, chỉ nửa còn miễn cưỡng duy trì hình , ngay cả khuôn mặt giờ cũng sụp đổ hơn nửa.
Ngay , trong tuyệt vọng gần như từ bỏ chính , để trở về với bóng tối như , như một mớ hỗn độn, chờ đợi “cái c.h.ế.t” thực sự giáng xuống.
nàng xuất hiện.
Hắn thậm chí còn nghi ngờ, đó là vì quá nhớ nhung, nên phân liệt thêm một bản thể khác mà thôi.
Bạch Dao nhẹ nhàng vuốt ve bên mặt còn lành lặn của , “Em mới mấy ngày thôi, tự biến thành thế ?”
Mặt như một chiếc mặt nạ vỡ, còn dáng vẻ ban đầu.
Hạ Tá ngơ ngác chằm chằm nàng, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Dao Dao…”
Bạch Dao , “Là em đây, em đến tìm .”
Tất cả những gì chắc chắn đều trở thành chắc chắn.
Hạ Tá vươn tay chạm nàng, bàn tay thiếu hai ngón chạm mặt nàng, là cảm giác mà vẫn luôn quyến luyến. Hắn từ từ nhếch khóe môi, nụ theo những giọt sương trong đôi mắt dần chuyển sang màu xanh lam mà rơi xuống.
“Dao Dao Dao Dao Dao Dao Dao Dao…”
Hắn điên cuồng gọi tên nàng, khuôn mặt rách nát dần dần khôi phục dáng vẻ ban đầu, tóc vàng, mắt xanh, ngũ quan lập thể, da thịt tái nhợt.
Cả cơ thể nữa, tứ chi biến mất tái tạo từ bóng tối, khác gì những trẻ tuổi ngoại quốc bình thường.
Đây là đầu tiên Bạch Dao rõ dáng vẻ của .
Nàng cúi đầu, ánh mắt khóa c.h.ặ.t , nhẹ giọng : “Anh quả nhiên trai hơn trong ảnh.”
Hạ Tá một tay ấn gáy nàng gần , đồng thời mở môi cùng nàng hôn sâu. Họ tùy ý quấn quýt, mới xa cách mấy ngày thôi, nhưng trong thoáng chốc như cách mấy thế kỷ.
Hắn mơ hồ hỏi: “Tại về?”
Nàng nhẹ nhàng , “Bởi vì ở đây mà.”
Cô gái ôm lấy cơ thể , trong lúc môi răng gắn bó tìm kẽ hở, liền lén lút cho , “Anh là của em, ngoài em , sẽ thứ hai nào bước nữa, Hạ Tá, sẽ cảm thấy cô đơn ?”
Hắn lắc đầu, quá nhiều hạnh phúc vây quanh, cảm thấy thể c.h.ế.t đuối trong đó bất cứ lúc nào, chỉ thể thở hổn hển : “Dao Dao, chỉ cần em, em là đủ .”
Bạch Dao vuốt mái tóc vàng mềm mại của , hôn lên khóe mắt ướt át của , “Em còn bảo vệ thật nữa, cho nên em thể ở đây mãi , thỉnh thoảng, em sẽ cần rời một thời gian, lúc em ở đây ngoan nhé, đợi cơ thể em nghỉ ngơi , em sẽ đến tìm .”
Hắn tầm mắt mơ hồ gật đầu, “Ừm, sẽ ngoan.”
Bạch Dao nhẹ giọng bật , nàng , mặt áp n.g.ự.c , thoải mái nhắm mắt , “Hạ Tá, thật thế giới cũng tệ đến , đúng ?”
Đôi tay rắn chắc hữu lực của ôm lấy nàng, nụ hôn khẽ rơi đỉnh đầu nàng, giọng khàn khàn ẩn chứa sự run rẩy, “ .”
Người đàn ông trẻ tuổi tóc vàng lật , đè phụ nữ , như một lữ khách thiếu nước, khao khát tìm lối về nơi nàng.
Cho nên thì thầm bên tai nàng, “Dao Dao, em gọi tên , lúc chúng chuyện đó, em gọi tên , ?”
Bạch Dao buồn , nàng vòng tay qua cổ , vui vẻ : “Được thôi.”
Không từ khi nào, tro tàn bay lượn trung biến mất thấy.
Những tòa nhà cao tầng trong đống đổ nát tái hiện, hồ nước dào dạt dòng nước trong xanh, những vết nứt đen mặt đất dần dần khép . Trong thế giới đen trắng, ở một góc gạch đá đè nén, một hạt mầm nhỏ bé đang âm thầm sinh trưởng, cuối cùng cũng nhú một chút mầm xanh non.
Mầm đậu yếu ớt ẩn kỹ, lẽ đợi đến khi phát hiện, nó thành giá đỗ, đến lúc đó, cũng sẽ dễ dàng nhổ lên ăn mất.
…………………………
Tác giả PS: Ta bây giờ đổi triệt để mà, nhiều câu chuyện như , thể khống chế bàn tay BE của .
Chỉ là vẫn nghĩ câu chuyện tiếp theo gì, ngày mai cập nhật gì đây nhỉ?
Ai, phiền quá.