Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 298: Chạy Trốn Hội Liệp Ưng, Đối Mặt An Toàn Khu

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:24:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người thể động đồ của nàng mà thần quỷ , ngoài Ngụy Lẫm , Bạch Dao nghĩ khả năng nào khác.

 

Ban đầu nàng cũng cho rằng gặp nhóm chỉ là t.a.i n.ạ.n ngoài ý , nhưng đến khi phát hiện bọn họ chia thành hai tốp lên, cùng với việc s.ú.n.g của nàng biến mất, nàng liền nhận điều .

 

Ngụy Lẫm là một tên điên nhỏ tùy tâm sở d.ụ.c, gì thì , để tâm đến logic trật tự, lẽ đúng như lời , đây chỉ là một “trò đùa” mà cho là .

 

Một thiếu niên thể g.i.ế.c , thể là bình thường chứ?

 

Bạch Dao kéo Sở Mộ dậy, nàng thèm để ý đến Ngụy Lẫm, dắt Sở Mộ vòng qua về phía cửa cầu thang.

 

Ngụy Lẫm cảm thấy phớt lờ, nụ mặt biến mất, dậy, gọi với theo lưng nàng: “Này, cô thể để ý đến .”

 

Bạch Dao trả lời, thậm chí còn đầu liếc một cái.

 

Sắc mặt Ngụy Lẫm âm trầm, “Này” một tiếng, nhưng vẫn nhận hồi đáp của cô gái.

 

Trên khuôn mặt tuấn tú của , biểu cảm bỗng nhiên trở nên vặn vẹo, sự u ám trong mắt gần như hóa thành thực chất mà nhỏ giọt xuống.

 

Trong khoảnh khắc , d.ụ.c vọng phá hoại trong lòng gần như đạt đến đỉnh điểm.

 

lúc , một đàn ông chạy từ cầu thang lên, là Văn Nhân Hiên.

 

“Tô Tô!” Văn Nhân Hiên liếc mắt một cái thấy cô gái đang xổm kệ đồ nức nở, vội vàng chạy tới, thấy quần áo cô chỉnh tề, mặt như phủ một lớp sương lạnh, thấy cô gái đến thương tâm, lòng như d.a.o cắt, dịu giọng : “Xin , đến muộn .”

 

Ninh Tô Tô nhào lòng Văn Nhân Hiên, mắt cô đến đỏ hoe, như một chú thỏ con dọa sợ, khiến thương mến, “Văn… Văn Nhân Hiên… Hức… Em… Em sợ lắm…”

 

Cảm xúc của cô d.a.o động quá lớn, đến kiểm soát mà nấc lên.

 

Nếu đây khi tận mắt chứng kiến khác săn g.i.ế.c tang thi, cô còn thể dùng góc của ngoài cuộc để xem đó là một trò chơi góc thứ nhất, thì bây giờ suýt chút nữa nhục, khiến cô đột nhiên một nhận thức vô cùng rõ ràng.

 

thực sự đến cái thế giới tận thế mà đạo đức suy đồi, trật tự xã hội còn tồn tại .

 

ngờ rằng chỉ giận dỗi Văn Nhân Hiên một , xa khỏi một chút, liền đám đàn ông đó bắt lấy, trong thời gian ngắn ngủi, thế giới quan của cô va đập dữ dội.

 

Văn Nhân Hiên cởi áo khoác choàng lên Ninh Tô Tô, giọng điệu mềm mỏng an ủi cảm xúc của cô.

 

Lại chạy lên, : “Đội trưởng Văn, phía xa xe của thuộc khu an chúng đang đến gần.”

 

Người chạy lên là Lý Tứ, gặp gương mặt quen thuộc, lộ vẻ ngạc nhiên, “Cô Bạch, cô cũng ở đây!”

 

Bạch Dao rảnh trả lời câu hỏi , nàng hỏi: “Những đang đến gần cùng một nhóm với bọn ?”

 

Lý Tứ : “Trên xe họ ký hiệu giống , chắc là cùng một hội, họ đến ba chiếc xe, chúng mau rời khỏi đây!”

 

Bạch Dao kéo Sở Mộ nhanh ch.óng xuống cầu thang.

 

Văn Nhân Hiên bế Ninh Tô Tô đến mệt lả lên, họ cùng Lý Tứ theo sát lưng Bạch Dao.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-298-chay-tron-hoi-liep-ung-doi-mat-an-toan-khu.html.]

Lý Tứ : “Cô Bạch, cô theo chúng đến khu an ! Đến phạm vi khu an , bọn họ sẽ dám đuổi theo !”

 

Bên Bạch Dao ít , nếu đám đuổi kịp, hậu quả chắc chắn dám tưởng tượng.

 

Bạch Dao Lý Tứ lý, nàng từ chối, nàng lái xe mang theo Sở Mộ, cùng chiếc xe còn của phóng nhanh về hướng khu an .

 

Qua kính chiếu hậu thể thấy ba chiếc xe đang bám riết tha ở khúc cua phía , bọn họ lẽ theo dõi nhóm Bạch Dao, cướp chút lợi lộc từ họ, nhưng khi phát hiện trong xe phụ nữ, thì còn đơn giản là cướp chút lợi lộc nữa.

 

Trên xe họ vẽ hình một con diều hâu, đó là biểu tượng của hội Liệp Ưng, cái gọi là hội Liệp Ưng, chính là tổ chức tội phạm tận thế, đến khi tận thế ập đến, bọn họ càng trở nên hung hăng ngang ngược hơn.

 

khi nhóm Bạch Dao phạm vi khu an , ba chiếc xe cũng dám đuổi theo nữa, nhưng theo thói quen của hội Liệp Ưng, bọn họ lẽ sẽ mai phục bên ngoài một thời gian, nếu Quan Miện Chi Địa tiếp nhận, đó chỉ thể khỏi khu an .

 

Ở ngoài khu an , của Quan Miện Chi Địa quản .

 

Đến cổng lớn của thành lũy, xuống xe.

 

Văn Nhân Hiên Ninh Tô Tô kể sự việc, đến mặt Bạch Dao lời cảm ơn: “Cô Bạch, cảm ơn cô cứu Tô Tô, nợ cô một ân tình.”

 

Cùng lúc đó, Văn Nhân Hiên cũng đưa ánh mắt dò xét về phía trai bên cạnh Bạch Dao.

 

Sau khi câu chuyện của Bạch Dao, khó đoán phận của trai .

 

Điều khiến ngạc nhiên là, Sở Mộ ngoài việc quần áo dính m.á.u, trông vài phần đáng sợ , khuôn mặt sạch sẽ, màu da giống thường, tái nhợt lạ thường, thật sự giống như một khối t.h.i t.h.ể còn cử động.

 

Anh cứ thế im lặng bên cạnh Bạch Dao, khác một trời một vực với những cái xác hồn điên cuồng khi thấy .

 

đối mặt với tang thi, ai thể bình tĩnh .

 

Văn Nhân Hiên đang xin Bạch Dao, trong lòng cũng đề phòng Sở Mộ sẽ đột nhiên tấn công.

 

Lý Tứ thực trong lòng cũng sợ hãi, tiến gần hai bước, : “Cô Bạch, của hội Liệp Ưng chắc chắn vẫn còn canh giữ bên ngoài, cô cùng chúng trong .”

 

Cho dù năng lực sinh tồn bên ngoài của Bạch Dao mạnh đến , đối mặt với những gã đàn ông mất hết nhân tính đó, sức lực của một cô gái cũng là yếu ớt.

 

Lần Lý Tứ thể theo Văn Nhân Hiên ngoài nhiệm vụ, cũng coi như trải nghiệm sự tàn khốc của thế giới bên ngoài, khó tưởng tượng một cô gái như Bạch Dao thế nào để chăm sóc một tang thi, thể đối phó với bao nhiêu nguy cơ để sinh tồn bên ngoài.

 

Bạch Dao nắm c.h.ặ.t t.a.y Sở Mộ, nàng với Lý Tứ : “ , ở đây một lát, đó sẽ cùng Sở Mộ rời .”

 

Lính gác xung quanh từ từ tiến gần, tay họ đều cầm s.ú.n.g, ánh mắt cảnh giác về phía Sở Mộ.

 

Trong đó cũng đồng đội cũ của Sở Mộ, họ gần như nhận Sở Mộ ngay từ cái đầu tiên.

 

Khác với tưởng tượng của họ, Sở Mộ hề ghê tởm đáng sợ như những tang thi khác, chăm sóc , làn da sạch sẽ, mái tóc đen ngắn cũng bết , ngược mềm mại và sảng khoái, nếu vì làn da tái nhợt, đôi mắt trống rỗng, ai thể nghĩ là một tang thi chứ?

 

đây là đồng nghiệp, nhưng sự an sinh mệnh của bộ cư dân khu an , nhóm lính gác cũng tuyệt đối thể cho phép nể tình xưa.

 

Bạch Dao từ từ che Sở Mộ lưng , mặt nàng vẫn mang theo nụ nhẹ nhàng, “Các yên tâm, chúng sẽ sớm rời , sẽ gây thêm phiền phức cho các .”

 

 

Loading...