Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 296: Phương Thức Yêu Đương Chuẩn Xác Cùng Bạn Trai Tang Thi (12)
Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:24:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Dao dẫn theo Sở Mộ đ.á.n.h một trận với Ngụy Lẫm trở về phòng.
Trên Ngụy Lẫm thêm mấy vết c.ắ.n, tóc Sở Mộ cũng rối tung. Hai đ.á.n.h phong cách học sinh tiểu học, Bạch Dao tốn sức lực thật lớn mới kéo Sở Mộ .
Nàng đảo sợ c.ắ.n c.h.ế.t Ngụy Lẫm, mà là sợ Ngụy Lẫm vạn nhất động thật, lấy thủ đoạn g.i.ế.c âm hiểm.
Trên thêm vết cào cùng vết c.ắ.n, Ngụy Lẫm lười biếng bò sô pha, hai tay chống cằm, đáng thương vô cùng về phía Bạch Dao: “Tỷ tỷ, thương thế của em càng nghiêm trọng, đau quá .”
Sở Mộ đầu há miệng.
Bạch Dao lý cũng lý Ngụy Lẫm, nàng mang theo Sở Mộ phòng đóng cửa .
“Được , Sở Mộ, cần tức giận, ở chỗ .”
Ngụy Lẫm thính giác siêu việt thường nhân, thể cô gái trong phòng đang khinh thanh tế ngữ dỗ dành . Nàng hiện tại chuyện ngữ điệu mềm nhẹ hơn nhiều, một chút đều giống như lúc hung dữ chuyện với .
Hắn bên trong truyền đến thanh âm quần áo vuốt ve, trong đầu khỏi hiện một màn thấy ngoài cửa sổ lúc .
Trong căn phòng chỉ sáng lên một ngọn đèn nhỏ, đôi tình nhân trẻ tuổi ôm hôn môi. Cho dù nam chính là một khối tang thi lý trí, khi nàng hôn môi , ôm , trong ánh mắt thể thấy chỉ một .
Bên ngoài phong vũ phiêu diêu, trong phòng bọn họ ấm áp.
Ngụy Lẫm chớp chớp mắt, trở ở sô pha, đôi mắt chằm chằm trần nhà đen tuyền. Hắn suy nghĩ, bọn họ đang hôn môi trong phòng ?
Nâng tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm khóe môi chính , xúc cảm gì đặc thù. Nhẹ nhàng lướt qua môi, mím môi.
Bỗng nhiên cũng chút thử xem .
Trong phòng, Bạch Dao xác thật là đang trấn an Sở Mộ. Hắn cô gái ôm, cằm để ở đầu vai nàng, ngẫu nhiên chớp mắt một cái, thể cứng đờ chậm rãi thả lỏng một chút, một bàn tay nắm lấy góc áo nàng, cũng tính toán thả nàng rời .
Bạch Dao sửa sang mái tóc rối của , nhỏ giọng cho : “Đừng sợ, chờ trời sáng, chúng liền .”
Nàng tuy rằng chỉ cùng Ngụy Lẫm gặp mặt hai , nhưng nàng thể cảm giác thực bình thường, quấn lấy là chuyện .
Sở Mộ nghiêng mặt, khóe môi cọ tới mặt nàng, giống như là một cái hôn.
Gió lạnh vẫn lùa qua khe hở cửa kính, ướt tấm rèm cửa mỏng manh, vũ động phác họa độ cung của mưa gió.
Tiếng gió ô ô, như như tố.
Bạch Dao lôi kéo Sở Mộ ở giường, nàng chăm chú đôi mắt vô thần của , vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt lạnh băng của . Đầu khẽ nhúc nhích, gương mặt tựa hồ cọ một chút tay nàng, hình như là phản ứng dành cho nàng.
Bạch Dao trong lòng vui mừng, nàng ôm cổ , cùng trán chạm trán: “Sở Mộ, ngủ ngon.”
Nói là ngủ ngon, kỳ thật Sở Mộ cũng cần ngủ, chỉ là học bộ dáng của Bạch Dao nhắm hai mắt mà thôi.
Đến nỗi Bạch Dao, ngoài cửa nhân vật nguy hiểm như , nàng căn bản khả năng ngủ yên . Một buổi tối, thần kinh nàng đều trong trạng thái căng c.h.ặ.t, cũng chỉ đứt quãng tiến giấc ngủ nông mà thôi.
Mưa đến nửa đêm liền tạnh, trời còn sáng hẳn, Bạch Dao liền mở cửa sổ, mang theo Sở Mộ lén lút bò ngoài. Bọn họ lên xe, thẳng đến khi xe khởi động rời căn nhà, Bạch Dao mới nhẹ nhàng thở .
“Coi như là cắt đuôi .”
Ghế truyền đến thanh âm thiên chân của thiếu niên: “Tỷ tỷ cắt đuôi ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-296-phuong-thuc-yeu-duong-chuan-xac-cung-ban-trai-tang-thi-12.html.]
Bạch Dao phanh gấp một cái, cũng may thắt dây an , bằng Sở Mộ cùng nàng đều văng ngoài. Nàng còn kịp đầu , Sở Mộ xoay hướng về phía phía mở miệng gào rống.
Bởi vì thắt dây an , vô pháp thoát ly chỗ cùng phía đ.á.n.h một trận.
Ngụy Lẫm lười biếng dựa lưng ghế, chân trái vắt lên chân , một bộ dáng thảnh thơi thảnh thơi, phảng phất là chơi xuân, mà hề ý thức sự thật chính hoan nghênh.
Hắn Bạch Dao tủm tỉm : “Bởi vì sợ tỷ tỷ sẽ quên gọi em rời giường, cho nên em liền dậy sớm, riêng tới nơi chờ tỷ tỷ.”
Ngụy Lẫm mặc áo hoodie màu đỏ rượu, quần dài đen, giày trắng sạch sẽ nhiễm một hạt bụi, đều là những món đồ cơ bản, nhưng bởi vì trẻ tuổi sức sống, cho nên mặc cũng phá lệ thanh xuân dào dạt. Hắn tươi xán lạn, hợp chút nào với cái mạt thế tồi tệ .
Khoảng cách , nếu tay g.i.ế.c , ai thể trốn thoát.
Bạch Dao hít sâu một , nàng tận lực bảo trì lễ phép: “Nếu cùng khác kết bạn đồng hành, thể mời những khác. Cậu cũng thấy đấy, tình huống của chúng cũng thích hợp cùng khác kết bạn đồng hành.”
Ngụy Lẫm cho là đúng: “Tỷ tỷ cùng em thực thích hợp nha, em thể bồi chị chuyện , thể ?”
Hắn hướng về phía nam sinh như cái x.á.c c.h.ế.t ở hàng khiêu khích nhướng mày: “Cái x.á.c c.h.ế.t sẽ , sẽ , cũng sẽ dỗ vui vẻ, so với , tỷ tỷ chọn em hơn ?”
Đáp , là chậu giá đỗ nam sinh đang ôm trong tay ném thẳng mặt .
Đại khái nào sẽ nghĩ đến tang thi còn lấy đồ vật ném , liền tính là Ngụy Lẫm tố chất thể dị với thường nhân, trong thời gian ngắn cũng phản ứng kịp.
Giá đỗ lẫn nước từ tóc chậm rãi chảy xuống. Thiếu niên ánh mặt trời xán lạn lúc , hiện tại mặt còn nụ , sắc mặt âm trầm, hai mắt tụ tập khói mù.
Hơi thở nguy hiểm từ quanh tản , khí trong xe khẩn trương.
Bạch Dao đè Sở Mộ, nàng một tay khác lấy s.ú.n.g, với Ngụy Lẫm: “Cậu xem , , chúng thích hợp đồng hành.”
Ngụy Lẫm bỗng nhiên , khóe môi giơ lên độ cung thiên chân rộng rãi, khói mù lúc trở thành hư : “Tỷ tỷ cái gì ? Ca ca cùng em chơi vui vẻ như thế, chúng nhất định sẽ ở chung thực !”
Thiếu niên về phía nam sinh hàng phía : “ , ca ca?”
Sở Mộ nhặt lên một cọng giá đỗ, hướng về phía mặt ném tới.
Mí mắt Ngụy Lẫm giật giật.
Bạch Dao nữa, nàng tiếp tục lái xe, trong lòng tính toán hẳn là như thế nào mới thể đem ném .
Liên tục lái xe mấy tiếng đồng hồ, nàng dừng xe ở ven đường nghỉ ngơi.
Hôm nay là một ngày nắng, tóc Ngụy Lẫm gió thổi qua thực mau liền khô. Hắn Bạch Dao xuống xe, cũng theo xuống xe, đôi tay cắm ở túi áo, ảnh cao gầy trong gió loại tùy ý tiêu sái: “Các cái gì?”
Bạch Dao thoáng qua trung tâm thương mại cách đó xa: “Ta qua đó xem còn đồ vật gì thể sưu tập .”
Mạt thế tới nay, các cửa hàng cơ hồ đều cướp đoạt còn, nhưng vạn nhất còn đồ thừa ?
Bạch Dao sờ sờ kẹo trong túi, chỉ còn hai viên.
Sở Mộ vì chuyện của Ngụy Lẫm còn đang tức giận, nàng lấy một viên kẹo, xé vỏ, đem kẹo đút trong miệng .
Sở Mộ ngậm kẹo trong miệng, , đầu lưỡi chậm chạp l.i.ế.m qua khóe môi, đó cúi xuống, động tác cứng đờ chạm chạm môi nàng, dùng tốc độ nhanh nhất của chính lùi .