Mỗi Thế Giới Đều Bị Đám Quỷ Quái Cầu Xin Ôm Một Cái - Chương 172: Tắm Rửa Sạch Sẽ Mới Được Lên Giường (8)

Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:18:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ Dã thò tay túi quần móc móc, bàn tay nhỏ bé từ khe hở cửa sắt đưa đến mặt nàng. Trong lòng bàn tay thô ráp của một quả thông.

 

Quả thông tươi hơn quả thông hôm qua đưa cho nàng nhiều, mới nhặt.

 

Bạch Dao liếc .

 

Mặt dán cửa sắt lạnh băng, đôi mắt to sáng ngời thần chằm chằm nàng, tròng mắt cũng chuyển động lấy một cái.

 

Đáy lòng nàng thở dài, nhận lấy quả thông của .

 

Đôi mắt cong thành trăng non.

 

Bạch Dao rối rắm một hồi lâu, : “Ngươi cách nào ?”

 

Kỳ Dã gật đầu.

 

Nàng : “Vậy ngươi .”

 

Hắn đến bên cạnh hàng rào, cũng rốt cuộc thiên phú gì, bám theo một thanh lan can liền trèo lên , tiếp đó nhảy lên một cái cây trong sân, ôm cây trượt một mạch xuống .

 

Loạt thao tác khiến Bạch Dao xem đến trợn mắt há hốc mồm.

 

Kỳ Dã chạy đến mặt nàng, vệt nước càng rõ ràng.

 

Bạch Dao kéo tay , dẫn nhà , đến máy giặt, nàng : “Cởi hết quần áo .”

 

Kỳ Dã đơn thuần như chút tâm lý phòng nào, lời cởi hết quần áo xuống, sót món nào, còn đá văng đôi giày chân.

 

Tứ chi hữu lực nhưng gầy, rõ ràng là suy dinh dưỡng, nhưng bụng phồng lên.

 

Bạch Dao vươn tay sờ sờ cái bụng nhỏ phồng lên của , cứng ngắc, thể là ăn nhiều đồ khó tiêu hóa nên tích thực, đây cũng chuyện .

 

Kỳ Dã tưởng nàng đang chơi với , khi nàng sờ bụng, còn ngây ngốc bật , vì thế chú ý đến việc thiếu hai cái răng cửa.

 

Bạch Dao ném quần áo bẩn của máy giặt, túm phòng tắm. Nàng đặt sữa tắm mặt , tiếp đó mở vòi sen, với : “Rửa sạch sẽ hẵng .”

 

Nàng khỏi phòng tắm, thuận tay đóng cửa .

 

Đợi một lúc lâu cũng thấy bên trong , nàng sợ xảy chuyện, ngoài cửa hỏi: “Ngươi tắm xong ?”

 

Bên trong ai đáp nàng.

 

Bạch Dao đẩy cửa , thấy bé trai đang xổm sàn nghịch bọt nước, chạm mắt với nàng, ánh mắt đơn thuần vô tội.

 

Mí mắt Bạch Dao giật giật, trực tiếp , cầm lấy vòi hoa sen xối thẳng . Không ngờ đột nhiên giãy giụa, b.ắ.n nàng ướt sũng một . Bạch Dao cũng chiều , một tay đè lưng , cho dậy bỏ chạy, nước ấm từ vòi hoa sen chút lưu tình gột rửa vết bẩn cơ thể .

 

Nước chảy xuống từ đều là màu đen, qua một đoạn thời gian thật dài mới biến thành dòng nước sạch sẽ.

 

Bạch Dao trùm khăn lông khô lên lau lung tung, đó cầm lấy khăn tắm mới thô bạo quấn quanh .

 

Khi Kỳ Dã rực rỡ hẳn lên bước từ phòng tắm, Bạch Dao cũng thêm vài phần chật vật. Chiếc váy xinh của nàng ướt một chút, b.í.m tóc tinh xảo cũng lỏng lẻo nhiều, quả thực như đ.á.n.h với ai đó một trận.

 

Nàng vui .

 

Mái tóc đen ướt của Kỳ Dã mềm oặt, ánh mắt ngây thơ vô tà, quấn trong khăn tắm trông đáng thương vô cùng. So với nàng, tựa hồ mới là ủy khuất.

 

Thôi, so đo với kẻ ngốc.

 

Bạch Dao ném quần áo giặt mấy vòng máy sấy, xoay kéo lên lầu phòng .

 

Nàng đặt quả thông mới nhận một chiếc hộp nhỏ bàn, dựa cùng một chỗ với quả thông , qua cũng vài phần giống đồ trang trí.

 

Kỳ Dã đầu tiên bước căn phòng phấn nộn như , đôi mắt mang theo sự tò mò xuể. Nhìn thấy b.úp bê gấu nhỏ đặt giường, vươn ngón tay chạm , dám, dừng giữa trung.

 

Bạch Dao nắm lấy tay , kéo xuống ghế, hỏi tiếp: “Ăn sáng ?”

 

Hắn gật đầu.

 

“Ta quả thông, cũng hoa cỏ linh tinh, mà là bữa sáng đàng hoàng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-the-gioi-deu-bi-dam-quy-quai-cau-xin-om-mot-cai/chuong-172-tam-rua-sach-se-moi-duoc-len-giuong-8.html.]

 

Thần sắc mê mang.

 

Bạch Dao xuống lầu lấy cái màn thầu còn thừa sáng nay mang lên, nhét tay : “Ăn .”

 

Kỳ Dã dùng mũi khẽ ngửi ngửi, đó c.ắ.n một miếng nhỏ, là khẩu cảm xốp mềm mà thích. Hắn há miệng a ô một cái c.ắ.n mất nửa cái màn thầu, ăn quá vội, chút nghẹn, may mà Bạch Dao đưa cho một hộp sữa.

 

Bạch Dao mặt , hai tay khoanh n.g.ự.c, thịnh khí lăng nhân, dáng bề giáo d.ụ.c : “Ăn cơm nhai kỹ nuốt chậm, ăn vội như , nếu sẽ hại dày. Ngươi trẻ mẫu giáo, lời hiểu chuyện một chút, ?”

 

Kỳ Dã cũng trả lời, ngậm ống hút, đôi mắt nàng chằm chằm.

 

Bạch Dao : “Về xuống ruộng lăn lộn, cũng tùy tiện vệ sinh bậy bạ. Ngươi vệ sinh thì nhà vệ sinh. Ngươi bây giờ còn nhỏ, đợi ngươi lớn thêm chút nữa, để con gái thấy bộ phận riêng tư của ngươi, ngươi chính là chơi lưu manh!”

 

Kỳ Dã c.ắ.n một miếng màn thầu.

 

Bạch Dao vẫn đang : “Không tùy tiện ăn đồ ven đường, một thứ độc, nhỡ ngươi trúng độc thì ?”

 

Kỳ Dã c.ắ.n ống hút, hút hộp sữa kêu rột rột.

 

Bạch Dao lấy hộp sữa rỗng trong tay ném thùng rác, Kỳ Dã định nhặt thì Bạch Dao chặn .

 

Hắn ăn sạch sẽ chút màn thầu còn , sốt ruột vươn hai bàn tay trống rỗng về phía nàng, đôi mắt đen ươn ướt.

 

Hắn còn ăn no, còn ăn.

 

Bạch Dao : “Ngươi thể ăn no căng, như cũng cho sức khỏe!”

 

Kỳ Dã mím môi, chút ủy khuất.

 

Bạch Dao cũng chiều , nàng bảo yên, cầm lấy máy sấy sấy tóc cho .

 

Kỳ Dã ôm đầu gối dựa ghế, tóc thổi tung lên, lộ vầng trán trơn bóng. Hắn há miệng học theo tiếng máy sấy kêu ô ô, hình như là một việc thú vị.

 

Khăn tắm mấy bung lộ "chim nhỏ" cũng ngại, vẫn là Bạch Dao nổi táo bạo kéo khăn tắm cho .

 

Rốt cuộc cũng thu thập sạch sẽ, quần áo trong máy sấy lầu cũng khô.

 

Kỳ Dã quần áo của . Vì bẩn quá lâu, quần áo trắng và giày trắng dù giặt nhiều vẫn còn chút vết bẩn tẩy sạch , nhưng so với bộ dạng mặc đó thì sạch sẽ tươm tất hơn nhiều.

 

Kỳ Dã thu thập sạch sẽ mặc đồng phục trường, trông chẳng khác gì những đứa trẻ bình thường.

 

Bạch Dao một loại cảm giác thành tựu quỷ dị.

 

Đột nhiên, Kỳ Dã dang hai tay ôm lấy nàng, cọ cọ mặt nàng.

 

Bạch Dao nghi ngờ , xác định đang bày tỏ sự cảm ơn .

 

Giây tiếp theo, há miệng, c.ắ.n thịt mềm má nàng, lẽ vì thiếu hai cái răng, lực đạo nặng, nên là “cắn”, mà là “ngậm”.

 

Bạch Dao giật , nàng đẩy , liều mạng lau nước miếng mặt: “Không c.ắ.n !”

 

Kỳ Dã đôi mắt sáng lấp lánh, lẽ cảm thấy đây là một trò chơi, lao tới. Bạch Dao ngã ngửa sô pha, một ngụm ngậm lấy thịt mặt nàng.

 

Hắn tựa hồ biến thành con ch.ó lớn lao chủ nhân cầu cọ cọ, trong cổ họng phát tiếng hừ hừ hưng phấn, lưng phảng phất cái đuôi lông xù đang vẫy qua vẫy , đang cho nàng , thích chơi như .

 

Bạch Dao mái tóc mềm mại của cọ cổ, ngứa vô cùng, đôi tay liều mạng đẩy , ngẫu nhiên vài đụng thịt ngứa ở eo , ghé nàng thở hổn hển tiếng, thể cũng run lên theo.

 

Bạch Dao mạc danh chút mềm lòng.

 

Bên ngoài truyền đến tiếng xe qua.

 

Bạch Dao sợ là cha về, nàng vội ngoài cửa sổ sát đất, là một chiếc xe màu đen chạy tới, dừng căn nhà bên cạnh.

 

Nàng đẩy đẩy : “Kỳ Dã, nhà ngươi khách đến.”

 

Kỳ Dã ngẩng đầu, thấy đàn ông bước xuống xe, trong đôi mắt đen của đột nhiên sự hung ác chiếm cứ, trong cổ họng phát tiếng khàn khàn nguy hiểm, cả căng c.h.ặ.t, đôi tay quấn lấy Bạch Dao càng c.h.ặ.t hơn.

 

Cực kỳ giống con mãnh thú đang vận sức chờ phát động.

 

 

Loading...