Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 95: Thì Lam không nhận Khương Thần là con trai ---

Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:55:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Trữ lườm thằng em trai một cái, “Em nghĩ em là nhân vật chính trong tiểu thuyết, con của trời đấy chứ?” Còn tưởng chỉ em tiếng lòng của em gái, sách đến ngốc ?

 

“Khụ,” Khương Thần ho khan một tiếng tự nhiên, “Sao thể chứ, đương nhiên là ! Em chỉ kinh ngạc là còn khác cũng thôi.”

 

Khương Thần thường ngày rảnh rỗi cũng tiểu thuyết, còn tưởng nhà họ Khương bọn họ thể tiếng lòng của em gái là những nhân vật chính miêu tả trong tiểu thuyết chứ! Thì nghĩ sai !

 

“Vậy còn ai nữa?” Anh tò mò, còn ai cũng thể ư?

 

“Lớp của Khương Trạch, bộ lớp S.”

 

“Lớp S… bộ?” Khương Thần ngây lặp một , “Em nhớ lớp S thường hơn 40 , …” Nhiều như thế đều , rốt cuộc là đây?

 

“Ai mà !” Khương Trữ nhún vai, nếu chuyện gì đang xảy thì mới lạ đấy.

 

Khương Thần im lặng một lúc , “Không năng lực đặc biệt của em gái là phúc họa.”

 

Nếu là phúc thì , nhưng nếu là họa, gia đình họ Khương bảo vệ em gái an .

 

Khương Trữ trầm mắt xuống, “Mặc kệ là phúc họa, ai dám bất lợi với em gái, thì cứ cho kẻ đó c.h.ế.t thây.” Giọng điệu âm trầm, ai phép động đến nhà họ Khương bọn họ, ai dám động, thể cùng đối phương lưỡng bại câu thương.

 

Khương Thần , khóe miệng cong lên, khẽ , “Cũng đúng. Vậy thì cứ để đối phương về.”

 

Khương Thần tuy mới 21 tuổi, nhưng xuất từ đỉnh cao của giới hào môn, những chuyện dơ bẩn tự nhiên thấy nhiều , nên cũng chẳng là một lương thiện gì.

 

Tuy mấy em họ đều chủ kiến riêng, nhưng đối với chuyện ai dám đối đầu với nhà họ Khương, họ đều cùng một chiến tuyến, ai dám đến, kẻ đó cứ chuẩn c.h.ế.t .

 

“Anh cả, Năm, hai chậm quá , nhanh lên !” Khương Uyển chạy đến phòng khách, đầu thấy hai vốn phía mà mới nửa đường, liền vẫy tay gọi.

 

Khương Trữ và Khương Thần ngẩng đầu, cô gái xinh đang tươi rạng rỡ với họ, cả hai đều khẽ , vẻ mặt đầy cưng chiều , “Đến đây.” Hai cùng lúc sải bước nhanh về phía cô gái.

 

Thì Lam đang ghế sofa xem điện thoại.

 

“Mẹ, xem ai về ?” Khương Trữ gọi. Sau đó khôn lỏi kéo Khương Uyển đang ngơ ngác lùi sang một bên, để Khương Thần một .

 

Thì Lam ngẩng đầu lên, vặn chạm ánh mắt Khương Thần đang về phía .

 

Khương Thần lập tức gọi, “Mẹ.”

 

Thường thì con trai lâu ngày về nhà đột nhiên xuất hiện mặt già, sẽ kéo con hỏi han ân cần, thậm chí còn ôm con lóc trách móc.

 

Đương nhiên , đó là những gia đình bình thường, mà Thì Lam, bà bình thường ?

 

Bà chỉ chạm mắt với Khương Thần đúng một giây dời , trống phía lưng Khương Thần, “Ai đến ?” Vẻ mặt bà mơ hồ.

 

“Mẹ ơi, con đây mà, con về !” Khương Thần vươn tay, giọng yếu ớt .

 

Thời Lam lúc mới như thể phát hiện sự tồn tại của Khương Thần, dịch ánh mắt về phía .

 

“Mẹ…” Khương Thần thấy cuối cùng cũng , khóe miệng nở nụ thật tươi.

 

Thời Lam lạnh một tiếng, mỉa mai : “Ôi chao, đây là thiếu gia nhà ai thế nhỉ, đến nhà họ Khương của thế , chẳng lẽ nhầm chỗ , Khương Trữ, mau tiễn vị thiếu gia .” Đối mặt với sự nịnh nọt hiếm hoi và cẩn trọng của Khương Thần – thiếu gia thứ năm nhà họ Khương – Thời Lam, trong cuộc, thèm đếm xỉa.

 

“Khương Trữ, tiễn ‘khách’.” Bà thẳng thừng với Khương Thần rằng bà coi nhà họ Khương.

 

Khương Thần hết cách, sang cả.

 

Cứu em với!

 

Khương Trữ lập tức đầu , coi như thấy ánh mắt cầu cứu của em trai.

 

Không tình nghĩa em, mà là thật sự thể cứu .

 

Mẹ mà, là nữ vương của nhà họ Khương bọn họ, chỉ sống mới dám đối đầu với .

 

Khương Thần thấy cả khoanh tay , tức đến ngã ngửa.

 

Hết cách, tự đuối lý, Khương Thần lập tức sải bước đến mặt Thời Lam, “Mẹ ơi con xin , con giận .” Giọng điệu của thể là khiêm tốn đến tột cùng.

 

Người duy nhất thể khiến Khương Thần – một năng khéo léo, ăn lưu loát, thể c.h.ế.t thành sống – cúi đầu, chính là nữ bá vương Thời Lam của nhà họ Khương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-95-thi-lam-khong-nhan-khuong-than-la-con-trai.html.]

“Hừ.” Thời Lam trực tiếp lạnh.

 

“Mẹ ơi, tất cả là của con, con nên lâu như về nhà thăm .”

 

Thời Lam trực tiếp im lặng gì.

 

Mèo Dịch Truyện

Bà cũng con cái lớn , bay nhảy, bà cũng cổ hủ, con cái năng lực thì bay thế nào cũng , bay mệt , bà sẽ là hậu phương vững chắc nhất của chúng.

 

Thế nhưng, bay lấy một tin tức, với nếu ở xa mấy tháng về nhà thì bà cũng gì, nhưng thằng nhóc Khương Thần , rõ ràng đang học đại học ở thành phố S, cách nhà chỉ nửa tiếng lái xe, mà nó cứ như đứa trẻ nhà, mấy tháng liền về, điều quá đáng nhất là ngay cả ngang cửa nhà cũng thăm, điều khiến Thời Lam tức giận đau lòng.

 

Tức đến nỗi Thời Lam trực tiếp đứa con trai nữa, dù bà cũng nhiều con, thiếu một đứa cũng chẳng .

 

Bất kể Khương Thần thế nào, đáng thương đến mấy, Thời Lam vẫn lên tiếng, tiếp tục phớt lờ đến cùng.

 

Khương Thần bất lực đỡ trán, chuyển ánh mắt cầu cứu sang Khương Trữ.

 

Khương Trữ một nữa tình em, đầu ngơ.

 

Khương Thần Khương Uyển, Khương Uyển mỉm ngọt ngào với , đôi mắt Khương Thần tức khắc sáng rực.

 

, em gái út…

 

“Em gái út, đây.” Cậu vẫy tay gọi Khương Uyển như bà sói gọi cừu.

 

Khương Uyển ngây thơ lập tức vui vẻ chạy lon ton đến, “Anh năm, chuyện gì ạ?”

 

“Mẹ đang giận năm, em giúp năm đỡ vài câu .” Em gái út tay, chắc chắn sẽ giận nữa.

 

Tiểu chủ, chương còn nữa nhé, mời lật sang trang để tiếp, đó càng hấp dẫn!

 

Khương Thần nghĩ khá , nhưng ngờ Khương Uyển theo lẽ thường.

 

Khương Uyển bất mãn trừng mắt Khương Thần. “Anh năm, hiền lành như , thể chọc giận chứ, thật là quá đáng!”

 

Trong lòng Khương Uyển, mấy tuy cũng là của cô, nhưng nhất chính là Thời Lam, ngay cả Khương Liêm cha cũng bằng.

 

Trong lòng Khương Uyển, một, ai phép chọc giận , ngay cả năm mà cô yêu quý cũng .

 

“Ơ…” Khương Thần nhất thời nghẹn lời.

 

Khương Uyển bĩu môi.

 

“Em gái , thật sự năm cố ý chọc giận , mà là năm bận học quá nên về nhà đúng hẹn, vì mới giận thôi, tuyệt đối năm gì sai .” Khương Thần giải thích.

 

“Thật ?” Khương Uyển tin.

 

“Thật mà, tin em hỏi cả xem.” Vừa chỉ Khương Trữ.

 

Khương Uyển Khương Trữ, “Anh cả?”

 

Khương Trữ vốn dĩ vẫn luôn im lặng như khí, thấy cả em trai và em gái đều , chỉ đành bất lực gật đầu, “Ừ.”

 

Được cả đáng tin cậy thừa nhận, sắc mặt Khương Uyển mới dịu ít, “Được , em xin nhé.”

 

“Tốt, em tay là chắc chắn tác dụng.”

 

“?” Khương Uyển nghi hoặc năm, cũng năm lấy sự tự tin về cô như . “Vậy em đây!”

 

“Đi nhanh .” Khương Thần giục.

 

Khương Uyển ôm món quà Khương Thần tặng lon ton chạy đến cạnh Thời Lam, “Mẹ ơi, xem, món quà năm tặng con nè, là gì mà to thế .” Vẻ mặt đầy vẻ khoe khoang.

 

Mặc dù em gái út đang giúp năm, nhưng vẻ mặt khoe khoang của em gái út, Khương Trữ vẫn nghẹn.

 

Em gái rõ ràng là của một , năm về cướp mất vị trí của trong lòng em gái, chút vui.

 

Lúc Khương Trữ quên mất sự tồn tại của Khương Trạch.

 

--- Mọi lén tiếng lòng đổi tương lai bi t.h.ả.m -

 

 

 

Loading...