Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 80: Diên Diên Do Khương Uyển Nhặt Được ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:55:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Liêm nghi hoặc sang. Mái ấm Hạnh Phúc nhiều trẻ nhỏ, Khương Liêm mấy hứng thú với trẻ con, nên kỹ những em nhỏ đó. vì nhóc con tên ‘Diên Diên’ vợ là đặc biệt, liền chằm chằm khuôn mặt nhỏ của đối phương, xem gì khác biệt. Thế nhưng, thấy khuôn mặt nhỏ điển trai giống hệt một nào đó của Diên Diên, đồng t.ử của chợt co rút . Giống, quá giống.
“Đây là...” Giọng Khương Liêm khẽ run rẩy.
Thời Lam thấy sự kinh ngạc trong mắt chồng, liền ranh mãnh: “Giật đúng ! Lúc em đầu thấy Diên Diên cũng giật lắm đó! Không thể nào chỉ em dọa chứ! Vợ chồng là phúc cùng hưởng, họa cùng chịu chứ.”
“Vợ ơi, em cứ đây, chuyện với Viện trưởng Giang về chuyện của Diên Diên.” Nói Khương Liêm định bỏ .
“Được, cố gắng hỏi chi tiết một chút nhé.” Thật Thời Lam cũng khá tò mò Diên Diên đến Mái ấm Hạnh Phúc bằng cách nào.
“Được.”
“Cha hỏi chuyện của Diên Diên ạ? Diên Diên thế ạ?” Khương Uyển cầm giẻ lau định lau bàn, thấy cha về Diên Diên.
Nhìn cô con gái bảo bối, Khương Liêm nét mặt đầy yêu thương: “Cha chút tò mò về đứa bé đó, nên tìm Viện trưởng Giang hỏi han chi tiết.”
“Cha ơi, cha hỏi Viện trưởng Giang còn bằng hỏi con nè, con là hiểu rõ Diên Diên nhất ở Mái ấm Hạnh Phúc đó.” [Dù thì là con nhặt Diên Diên đang hấp hối về từ bờ sông mà.]
Khương Liêm vốn để tâm lời con gái , nhưng khi tiếng lòng của con bé, lập tức trở nên nghiêm trọng: “Vậy bảo bối những gì?” Anh chăm chú con gái, hy vọng thể thông tin hữu ích nào đó.
Đáng tiếc, điều đó khiến thất vọng. Khương Uyển lắc đầu: “Thật con cũng chẳng rõ gì cả. Hai năm , khi con tham gia cuộc thi Olympic Toán ở An Hải xong, con dạo ở bờ biển thì vô tình phát hiện một đứa bé ướt sũng, đang bất tỉnh bờ, đó chính là Diên Diên. Lúc đó thằng bé hai ba tuổi gì đó, con đưa nó đến bệnh viện.
Thằng bé lớn cả, nhưng vì phận của Diên Diên nên con liên hệ với cảnh sát địa phương. Dù điều tra nhiều phía nhưng vẫn tìm thấy cha ruột của thằng bé. Còn Diên Diên khi tỉnh cũng vì quá nhỏ mà trải qua biến cố dọa sợ , mà nó mất trí nhớ, nhớ rõ thế của , cha là ai thì càng , chỉ nhớ trong tên của chữ 【Diên】. Thằng bé trong ký ức từng bảo nó, nó là sự tiếp nối của họ.”
Nói đến đây, chỉ Khương Liêm mà ngay cả Thời Lam cũng xúc động, trong mắt còn lấp lánh lệ.
Khương Uyển nhíu mày, cô thích buồn: “Mẹ?”
Thời Lam lau khóe mắt, gương mặt đầy vẻ yêu thương vuốt ve mái tóc của con gái: “Không , bảo bối, con kể tiếp .”
“Diên Diên tìm thấy cha , nên cảnh sát đưa nó đến một mái ấm gần đó, nhưng nó đột nhiên nổi giận c.ắ.n thương đưa nó , đó giống như một con báo con, gặp ai cũng tấn công.
Không còn cách nào khác, cảnh sát đành liên hệ với con. Lúc đó con xe về thành phố S . Sau khi con trao đổi với cảnh sát, cảnh sát trao đổi với Viện trưởng, cuối cùng Diên Diên một mái nhà ở Mái ấm Hạnh Phúc.”
“Bên cảnh sát con là đầu tiên Diên Diên thấy, nên nó bám con, chỉ ở bên con thì nó mới thể lớn lên bình an. Vì nó dính con.” Nhắc đến Diên Diên, Khương Uyển thấy một trận xót xa trong lòng. Nhóc con bé tí như , trải qua biến cố thế nào khiến nó mất an , lúc mới đến Mái ấm Hạnh Phúc cũng . Khi đó con đang học lớp 10, vốn dĩ là ở nội trú, nhưng Diên Diên thấy con về thì chịu ngủ, cả tiều tụy hình dạng gì. Không còn cách nào khác, Viện trưởng trao đổi với trường học và con chuyển sang học bán trú.
[Con cũng rốt cuộc chuyện gì xảy với Diên Diên, nhưng tiếc là hệ thống tra , cứ con đủ cấp. Thật là, ức chế quá mất!] Khương Uyển cực kỳ bất mãn trong lòng.
Vợ chồng Khương Liêm , lúc mới lộ vẻ thấu hiểu, thì là cho phép tra cứu!
Bảo , con gái và hệ thống của nó tám chuyện đủ thứ mà tra nguyên nhân.
Không , dù tra cũng chẳng quan trọng, chỉ cần đứa bé vẫn còn là .
Khoảng bốn giờ chiều, cả nhà Khương Uyển chào tạm biệt Viện trưởng Giang, họ chuẩn khởi hành về nhà.
Tất nhiên, Khương Uyển đến thì dễ, nhưng về hề đơn giản chút nào. Hai chân cô mấy nhóc tì ôm chặt buông, hai tay thì Duyên Duyên và Thỏ Thỏ kéo chặt cho thoát .
Mẹ viện trưởng đến khuyên nhủ, nhưng tất cả các bé dường như bàn bạc , đồng loạt bắt đầu ầm ĩ.
Bất lực , viện trưởng cũng đành chịu. Cuối cùng, Khương Uyển khó khăn lắm mới dỗ các em, và hứa hứa rằng kỳ nghỉ sẽ thăm, Khương Uyển mới giải thoát.
Trước khi về, cô ghé qua phòng viện trưởng, đặt giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà Hạnh Phúc Gia Viên mà bố tặng cô lên bàn viện trưởng, kèm theo một thẻ ngân hàng 5 triệu tệ.
Tất nhiên, tất cả những điều đều thực hiện khi hỏi ý kiến của vợ chồng nhà họ Khương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-80-dien-dien-do-khuong-uyen-nhat-duoc.html.]
Mèo Dịch Truyện
Bởi vì trong lòng Khương Liêm và Thời Lam, chỉ vài xe vật tư đơn thuần thể nào bày tỏ hết lòng ơn của họ đối với Viện trưởng Giang.
Và thứ duy nhất họ thể lấy để đền đáp, chỉ tiền.
Nếu sợ Viện trưởng Giang nhận, thì tiền 5 triệu tệ họ thể "mạnh dạn" đưa , chắc chắn họ sẽ thẳng tay ném một con khủng hơn nhiều.
cũng cần vội, dù thì một thời gian nữa họ cũng sẽ , lúc đó đưa tiền tiếp là .
Khương Uyển trở về từ Hạnh Phúc Gia Viên, suốt dọc đường đều rạng rỡ nụ hạnh phúc, thể thấy cô thực sự vui vẻ, hạnh phúc.
“Cảm ơn bố .” Khương Uyển đầy lòng ơn.
“Cảm ơn gì chứ, chúng là bố của con mà, việc gì lời cảm ơn. Ngược , chúng mới cảm ơn Viện trưởng Giang nhiều, nếu Viện trưởng Giang, chúng còn thể gặp con nữa!” Thời Lam nhẹ nhàng ôm lấy Khương Uyển.
Tiểu chủ, chương vẫn còn tiếp, mời bạn click trang để tiếp, phía càng thêm đặc sắc!
Khương Uyển và đang chìm đắm trong khoảnh khắc ấm áp thì Khương Trạch, cái tên phá đám , xuất hiện. “Tiểu giỏi thật đấy, ngờ mấy nhóc tì đó yêu thích đến !” Khương Trạch, buổi sáng còn uể oải ngủ vùi xe cả ngày, giờ tràn đầy năng lượng, trêu chọc Khương Uyển.
“Khương Trạch, bảo con trông em gái, con thế? Lại tự chạy ngủ, con c.h.ế.t ?” Khi đứa con trai út im lặng, Thời Lam tự động phớt lờ nó, nhưng nó cứ nhất quyết nhảy để gây sự chú ý, Thời Lam lập tức nổi giận đùng đùng, véo tai Khương Trạch mà gầm lên.
“Mẹ, , con sai , nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi ạ.” Khương Trạch mặt cắt còn giọt m.á.u cầu xin.
Còn Khương Uyển thì rụt rè trong góc, bịt miệng khúc khích.
Tiểu ca đúng là đáng đời! Rõ ràng tự lái siêu xe, trai ngầu, nhưng chỉ vì ngủ mệt mà đuổi bố lái siêu xe, còn thì chen chiếc Rolls-Royce, còn dám trêu chọc cô, mắng mới là lạ!
Khương Uyển hì hì cảnh “ hiền con thảo” mặt.
“Ting ling…” Chiếc điện thoại đặt ghế bên cạnh reo lên một tiếng, Khương Uyển cầm lên xem, là tin nhắn của Tiếu Khả Khả gửi đến.
(Khương Uyển, về đến nơi ?)
Khương Uyển lập tức trả lời, (Vừa về, sắp đến nhà .)
(Vậy thì quá, đến Lạc gia , tớ gửi định vị .)
(Lạc gia? Nhà Dĩnh Lãng ?)
( .)
(Các đang tụ tập ?)
(Không , kịch để xem.)
(Hả?)
(Lần với Dĩnh Lãng là nhờ cô điều tra xem Lạc Trân Trân quan hệ huyết thống với cô ? Hôm nay kết quả , tất cả trong Lạc gia đều ở đây. Cậu mau đến , màn kịch sắp bắt đầu .)
(Đến ngay đây.)
Có dưa để hóng, Khương Uyển vô cùng phấn khích.
---