Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 266: Sở Hiên buồn bực, bố mẹ là chân ái, cậu là ngoài ý muốn ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:59:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Lam xoa đầu con gái, dịu dàng : "Bảo bối, cần đưa những thứ cho Tiểu Trạch , thằng bé nhiều đồ quý giá, thiếu mấy thứ của con ." Thời Lam trừng mắt Khương Trạch đang rụt cổ vì gây chuyện.
Tuy Khương Trạch từ nhỏ khiến khác bớt lo, nhưng dù cũng là thiếu gia nhỏ của nhà họ Khương. Dù Thời Lam và Khương Liêm chê nó c.h.ế.t thì nó là cục cưng, là con mắt của Khương ông nội và Khương bà nội, cưng chiều hết mực.
Hai vị lão nhân thỉnh thoảng lôi một đống đồ từ kho báu của cho Khương Trạch. Dù thì trong sáu đứa con của gia đình, chỉ Khương Trạch đang học cấp ba là khả năng kiếm tiền.
Vì , hai ông bà cháu trai nhỏ của thua kém nhiều so với các cháu trai khác nên thỉnh thoảng cho đồ , cho nên nếu về kho báu của Khương Trạch, lẽ còn nhiều hơn cả mấy trai , dù những bảo vật mà thế hệ cất giữ nay đều là những món đồ giá mà thị trường.
Khương Trạch mở miệng đòi đồ của Khương Duy, chỉ là vì tức giận hai bao giờ cho cái gì, nhất thời nuốt trôi mà tìm cảm giác tồn tại thôi.
Khương Trạch ngờ tiểu thật lòng và còn chia những thứ đến tay cho , nhất thời áy náy cảm động: "Không cần tiểu , Tiểu Trạch và hai chỉ đùa thôi, hai nhiều đồ , ngày nào đó em cứ đến kho báu của hai mà xem, thích cái gì thì cứ lấy cái đó."
Trừ hai ba và tư còn sự tồn tại của tiểu , những khác đều tặng quà cho tiểu , em trai ngày ngày sống chung với tiểu cũng thể keo kiệt !
"Không..." Khương Uyển lập tức xua tay. Thời Lam con trai nhỏ "chảy máu", lập tức kéo tay nhỏ của con gái xuống, mắt sáng rực : "Bảo bối, Tiểu Trạch , những đồ của ông bà nội con đều ở chỗ thằng nhóc thối hết, ngày nào đó dẫn con , chúng vơ vét một ít đồ về."
"Ơ..." Khương Uyển khó xử, nên đồng ý .
Thời Lam trừng mắt Khương Trạch: "Đến lúc đó con đừng mà tiếc đấy nhé."
Khương Trạch vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Mẹ, cũng đ.á.n.h giá thấp con trai , con là keo kiệt như thế !" Tiểu chỉ là bảo bối của mà qua thời gian chung sống, cũng thích cô em gái . Tặng quà cho em gái, thể tiếc chứ?
Thời Triết vẫn luôn im lặng liền : "Em gái, chỗ họ cũng nhiều đồ , đến lúc đó em cũng đến mà lấy nhé." Anh thể nhanh chóng tống tên khốn Tôn Lượng tù là nhờ tiểu , đang đau đầu nên tặng quà gì để trả ơn tiểu đây, bây giờ thì cần lo nữa.
" , con gái, cái con cũng từ chối , ông bà ngoại con cũng tặng cho họ con nhiều bảo bối, chúng cứ đến lấy hết của ."
Mèo Dịch Truyện
Khương Uyển còn kịp phát biểu ý kiến, Thời Lam quyết định con gái. Những bảo vật tự dâng đến cửa mà lấy thì đúng là phí của trời.
Nếu lo lắng hai bà lão sẽ về tranh giành Bảo bối với bà, bà hận thể bây giờ liền thông báo cho cả thiên hạ con gái bà trở về, đến kho báu của hai bà lão mà lấy hết những bảo vật đó về cho Bảo bối.
Mẹ quyết định , Khương Uyển chỉ đành theo.
Tại nhà Sở Hiên, trong bếp.
"A..." Sở Nguyệt đút một miếng bánh ngọt miệng Lệ Tước, Lệ Tước nhai một cách thanh lịch mong chờ hỏi: "Thế nào?"
Lệ Tước gật đầu: "Vị ngon, nhưng ngọt một chút, phù hợp với những cô gái thích đồ ngọt, còn đối với con trai thì nên giảm bớt đường."
"Được thôi. Lần em sẽ hai loại." Sở Nguyệt vui vẻ : "Nào, Lệ Tước ăn thêm một miếng nữa." Vừa cầm một miếng khác đưa cho Lệ Tước.
Sở Hiên đang xem TV thỉnh thoảng liếc về phía bếp.
Thấy ngừng hỏi bố ruột về hương vị bánh ngọt, bất mãn phồng má.
Công việc đó rõ ràng là của .
, là của , bình thường mới là thử bánh của Sở Nguyệt.
Sở Hiên thừa hưởng vị giác đặc biệt của Lệ Tước, thể ngay lập tức nếm khuyết điểm của bánh ngọt và chỉ cách khắc phục, vì mà tiệm bánh Nguyệt Phẩm Trai của Sở Nguyệt mới kinh doanh phát đạt như .
Và bây giờ, chỉ công việc cướp mất, mà , từng cưng chiều hết mực, cũng bố đá ngoài, cũng thèm quan tâm đến , chỉ thể cô đơn một ở phòng khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-266-so-hien-buon-buc-bo-me-la-chan-ai-cau-la-ngoai-y-muon.html.]
Quả nhiên, câu đó là chân lý, bố là chân ái, con cái là ngoài ý , càng là một ngoài ý ghét bỏ.
"Reng reng reng..." Trong lúc Sở Hiên đang buồn bực thì điện thoại của Lệ Tước đặt bàn reo lên.
Sở Hiên điện thoại, nhúc nhích, ở phòng khách đầu mà hét lớn: "Bố, điện thoại của bố kìa." Dù cũng là cha con ruột, Lệ Tước cũng cố ý cần hai con họ, nên Sở Hiên nhanh chóng gọi tiếng "bố" đó .
Lệ Tước cảm động rơi nước mắt thế nào thì gì.
Không nhận hồi đáp, Sở Hiên đầu về phía bếp, chỉ một cái khiến khóe mắt giật giật.
Vô bong bóng hồng bao phủ xung quanh bố là ?
"Reng reng reng..." Lại điện thoại bàn vẫn đang reo inh ỏi, bất lực, chỉ đành nhấc điện thoại về phía bếp.
"Bố, điện thoại của bố..." Chỉ một câu , Sở Hiên liền cứng đờ tại chỗ, bởi vì bố đáng kính của tức giận vì phá hỏng bầu khí nên khi , ánh mắt đều sắc như dao.
Được , ghét bỏ . Sở Hiên thầm dòng.
"Ai gọi ?" Lệ Tước với giọng vui, thằng ch.ó c.h.ế.t nào mắt mà dám gọi cho ? Chê mạng sống của quá dài ?
Sở Hiên sững sờ. Cậu ai gọi đến mà cúi đầu tên hiển thị màn hình điện thoại: “Hiện là Thiếu Hàn.” Đây chắc là Lệ Thiếu Hàn, ? Hạ Diễm đó là con trai út của trai thứ hai của bố , tính là họ của .
“Đừng , cúp máy .” Lệ Tước khó chịu .
“Ờ…” Không ngờ bố trực tiếp kêu cúp máy, Sở Hiên tỏ vẻ khó xử.
“Hay là con máy , hỏi xem việc gì.” Dù thì cũng sẽ . Lệ Thiếu Hàn cái thằng nhóc đó gọi đến chắc chắn chuyện gì .
Sở Hiên nghĩ cũng , gọi lâu thế mà vẫn cúp máy, khi việc gì quan trọng cũng chừng.
Điện thoại kết nối, bên truyền đến giọng hỏi dồn dập: “Alo, chú ba, chú đến S…”
“Alo, chú tìm bố cháu việc gì?” Sở Hiên hỏi.
Lệ Thiếu Hàn bên mới hỏi một câu thấy lời hỏi ngược , khiến nửa câu của nghẹn trong bụng.
“Bố?” Bố ai?
Cậu nghiêng đầu màn hình điện thoại, rõ ràng là điện thoại của chú ba mà!
Trong chốc lát, mắt Lệ Thiếu Hàn ánh lên vẻ lạnh lẽo: “Không chú thì là ai ? Sao điện thoại của chú ba , với gì? Tìm bố việc gì? Cậu là ai , đây là điện thoại của chú ba , bố là ai?” Ở đầu dây bên , Lệ Thiếu Hàn gần như phát điên. Sao điện thoại của chú ba là một thiếu niên, còn mở miệng tìm bố việc gì, bố là ai? Không thể nào là chú ba chứ? Đùa kiểu gì thế ?
“Ờ, bố cháu là Lệ Tước.”
“…” Lệ Thiếu Hàn lập tức hóa đá.
Bên còn tiếng động, Sở Hiên tưởng đối phương vì quá sốc mà cúp máy , liền nghi ngờ điện thoại. Chưa cúp máy mà!
---