Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 244: Chuyện đã giải quyết, Khương Uyển ghét Hồ Tu ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:58:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn Thời Triết thì hài lòng, cho dù trong bộ sự việc Âu Dực Xuyên sai, nhưng Thời Triết với tư cách là đại ca lớp S, đương nhiên sẽ bảo vệ bạn học trong lớp . Dù là trong lớp sai, nhưng tuyệt đối cho phép ngoài chỉ trích trong lớp .
Huống hồ đối phương còn tay , Âu Dực Xuyên đ.á.n.h kìa, mặt mũi sưng vù, răng cửa còn rụng mất một cái, t.h.ả.m đến mức nào chứ!
Thế nên, xin là thể nào xin .
"Sao, Thời Triết, bảo vệ nó ? Cậu nghĩ kỹ , mới đình chỉ học về đấy, ai giúp ." Hồ Tu lạnh Thời Triết.
Thời Triết xắn tay áo, hung hăng trừng mắt Hồ Tu, "Mày..."
Khương Trạch bên cạnh kéo , "Thôi , yên lặng chút !"
như Hồ Tu , Khương Nặc ở đây, đối đầu với Hồ Tu thì chắc chắn họ sẽ thua. Dù thì mối thù kết từ lâu , cần vội vàng , còn nhiều thời gian để thanh toán.
Hồ Tu thấy Khương Trạch điều như thì hài lòng gật đầu, quả hổ danh là em trai của Nặc Nặc, cũng khá mắt .
"Nếu ý kiến gì thì mau bồi thường !" Hồ Tu Âu Dực Xuyên vẫn còn đầy vẻ hài lòng. "Sao, bằng lòng ?"
Mèo Dịch Truyện
Âu Dực Xuyên , đương nhiên hài lòng , rõ ràng cả hai bên đều đập phá đồ đạc, tại chỉ bắt bồi thường chứ?
Thấy Âu Dực Xuyên mặt đầy vẻ khó chịu, Hồ Tu tự cảm thấy mất mặt, trong mắt hiện lên vẻ âm hiểm, "Nếu bằng lòng thì..."
Cố Nặc bên cạnh tới , "Hài lòng. Yên tâm, chúng sẽ bồi thường theo giá."
Hồ Tu liếc Cố Nặc lạnh lùng, "Vẫn là Cố Nặc điều đấy! Lớp S các mà thêm vài như thì mấy!" Trong lời mang theo sự châm chọc.
Cố Nặc coi Hồ Tu như khí, thèm để ý đến mà trực tiếp Âu Dực Xuyên đang cúi đầu, tỏa áp suất thấp, "Bồi tiền."
" lấy tiền, nếu tiền thì gây chuyện ." Âu Dực Xuyên hậm hực .
Thằng nhóc đ.á.n.h nhất buổi tối đừng một , nếu thì ...
"Cốp" Âu Dực Xuyên còn kịp nghĩ xong cách trả thù thằng nhóc đ.á.n.h thì đầu giáng cho một cú đ.ấ.m thật mạnh.
"Thằng nhóc vô mắt dám đ.á.n.h ông mày, ... sống, sống..." Những từ phía trực tiếp biến mất khi rõ đ.á.n.h , trong mắt cũng lộ rõ sự sợ hãi. Chỉ vì Cố Nặc mặt mặt đen như Bao Công, khiến cảm thấy nếu còn dám lèm bèm, Cố Nặc tuyệt đối sẽ đ.á.n.h bã.
Cố Nặc hung hăng trừng mắt Âu Dực Xuyên đang co rụt cổ như chim cút, rút thẻ đen của , "Quẹt thẻ của ." Rồi đưa cho quản lý cửa hàng bên cạnh.
"Vâng, Cố thiếu." Quản lý lập tức cung kính nhận lấy, "Cố thiếu, Âu thiếu tổng cộng cần bồi thường, ngài xem..."
"Quẹt !" Cố Nặc lạnh lùng khi liếc Âu Dực Xuyên đang cúi đầu gần như sắp chui xuống đất.
"Vâng." Quản lý cho phép liền quẹt thẻ máy POS. "Cố thiếu, tiền bồi thường về tài khoản, của ngài đây." Rồi đưa thẻ đen cho Cố Nặc.
Ngoài cửa, Khương Uyển và vội vã đến. Đến cửa phòng riêng của Hồ Tu chút động tĩnh nào, Tiếu Khả Khả thắc mắc, "Lạ thật, tiếng động gì cả? Hồ Tu , mỗi gây chuyện cách mười dặm còn thấy tiếng gầm của , yên tĩnh thế?"
Nhớ những lời mắng c.h.ử.i khó hết sức của Hồ Tu mỗi khi gây họa đây, quả thực là mắng đến tận trời, mắng đến tận cùng.
Thế mà đến tận cửa thấy bất kỳ tiếng gầm giận nào của Hồ Tu? Chuyện giải quyết ?
Trong mắt Tiếu Khả Khả thoáng hiện vẻ thất vọng.
Khương Uyển và bước phòng riêng, đúng lúc thấy Cố Nặc nhận thẻ đen từ tay một đàn ông trung niên đút túi.
"Tình hình ?" Tiếu Khả Khả nhón chân trong.
Khương Uyển bên cạnh cũng tương tự.
"Được , gì nữa thì giải tán !" Hồ Tu sốt ruột vẫy tay đuổi .
Khương Trạch và Thời Triết thấy chuyện giải quyết xong thì sánh bước ngoài.
"Vừa nãy mày cản tao gì?" Thời Triết mặt đen sầm hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-244-chuyen-da-giai-quyet-khuong-uyen-ghet-ho-tu.html.]
"Tao cản mày thì mày định gì?" Khương Trạch hỏi ngược .
"Sớm cái bản mặt đó của nó mắt , đương nhiên là giáng cho nó một cú đ.ấ.m thật mạnh ." Thời Triết vung nắm đ.ấ.m .
Khương Trạch lườm một cái, "Ông , bây giờ đang ở nhà đấy. Nếu thật sự dám tay với nó thì nghĩ ai sẽ là mời phụ đến?"
Thời Triết giật , nghĩ tới những chuyện .
Nghĩ mà xem, nếu gây chuyện mà gọi phụ , thì ai sẽ đến đây?
"Bố và trai thì thời gian."
Vậy thì chỉ còn , "Dì..." Nghĩ đến vẻ mặt bùng nổ của dì, Thời Triết liền rụt cổ với vẻ mặt sợ hãi.
"Thế là chịu thôi ? Đại ca như tao thật vô dụng quá, bạn học trong lớp gặp chuyện mà tao còn khả năng bảo vệ."
"Thù nhất định báo ngay lúc ."
"Cái quái gì cơ?"
"Mày ngốc , tìm cơ hội đ.á.n.h lén !" Khương Trạch mặt đầy vẻ mệt mỏi, so trí óc với tên thì chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.
Thời Triết mắt sáng rực, "Lão Khương, mày quả hổ danh họ Khương!" Đánh lén, thích.
"Anh hai." Thấy Khương Trạch bước , Khương Uyển lập tức gọi.
Khương Trạch về phía cửa, thấy là em gái liền nhanh chân thêm hai bước, "Em cũng đến lầu 5 ăn cơm !"
"Anh hai còn chẳng thèm cho em lầu 5." Khương Uyển bĩu môi, mặt đầy vẻ oán trách.
"Hả? Anh thấy em cùng Lạc Dĩnh Lượng với mấy cô nàng nên cứ nghĩ họ với em chứ?" Khương Trạch ngớ .
Lạc Dĩnh Lượng nhún vai, "Vậy thì thật ngại quá, bọn tớ ai cả, bọn tớ đều nghĩ sẽ với Tiểu Uyển T.ử mà."
"..." Khương Trạch cạn lời. Họ đều tưởng đối phương sẽ với em gái, ai dè cả hai bên đều gì.
Thật là chuyện lộn xộn.
Còn Hồ Tu, vốn đang ghế sofa nhắm mắt dưỡng thần, thấy tiếng "em gái" của Khương Trạch thì lập tức mở choàng mắt.
Anh thẳng đến mặt Khương Uyển.
"Cô chính là chân thiên kim tìm về của nhà họ Khương ?" Hồ Tu một tay đút túi quần, ánh mắt Khương Uyển mang theo vẻ khinh thường. "Cũng chẳng cả!" Hồ Tu lạnh, chỉ như mà còn tranh giành địa vị với Nặc Nặc của trong Khương gia ? là mơ giữa ban ngày.
Khương Uyển nhíu mày, thật vô lễ.
Khương Uyển nghiến răng, cô thích ánh mắt cô, cứ như thể cô là loài sâu bọ hại .
Không chỉ Khương Uyển thích ánh mắt của Hồ Tu, Khương Trạch bên cạnh cũng thích cái cách em gái .
Anh bước lên một bước, chắn mặt Khương Uyển, hung thần ác sát trừng mắt Hồ Tu, "Hồ Tu, thu cái ánh mắt đó của mày cho ông đây, thì tin tao sẽ chọc nổ mắt chúng nó ngay lập tức?"
Hồ Tu thấy Khương Trạch bằng ánh mắt như c.h.ế.t thì cau mày thật chặt.
Anh Khương Trạch , nhưng từ khi lên lớp 12, Khương Trạch luôn sống an phận thủ thường. So với Thời Triết chuyên gây rắc rối thì Khương Trạch như biến thành một khác. Điều khiến nghĩ rằng Khương Trạch đổi, nhưng ngờ sói vẫn mãi là sói, cho dù giấu sự sắc bén đến mấy cũng thể đổi bản tính của nó.
Hồ Tu liếc Khương Uyển đang Khương Trạch che chắn phía , khẩy một tiếng.
Chỉ là một cô bé yếu đuối, nhu nhược vô năng như mà cũng giành lấy vị trí của cô gái yêu quý trong Khương gia...
--- Mọi lén tiếng lòng của đổi tương lai bi t.h.ả.m -