Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 228: ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:58:22
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hì hì…” Thời Triết thỉnh thoảng vuốt ống tay áo, một cách nham hiểm.
Lâm Cảnh Thời Triết, “Anh Triết, thể tiết chế một chút ? Cái biểu cảm của đáng sợ lắm đấy!”
Thời Triết xong những tiết chế mà còn quá hơn, càng khoa trương hơn, “Tiểu Cảnh , , khuy măng sét đấy, em gái tặng đấy.” Anh đưa ống tay áo đồng phục cho Lâm Cảnh xem.
Lâm Cảnh liếc , ống tay áo đính một chiếc khuy măng sét màu đen chế tác tinh xảo, trông khiêm tốn sang trọng. khi phối với áo khoác đồng phục của họ thì thế nào cũng thấy hợp.
“Anh Triết, chiếc khuy măng sét tuy , nhưng đeo lên áo đồng phục thì hợp chút nào, phá hỏng vẻ của nó.” Lâm Cảnh nhắc nhở.
Thời Triết trợn tròn mắt Lâm Cảnh một lúc lâu, khiến Lâm Cảnh cảm thấy sởn gai ốc, “Sao, ?”
Thời Triết tỏ vẻ bừng tỉnh, “Ồ, hiểu , em đang ghen tị với .”
“ ghen tị với ? %¥…” Lâm Cảnh tức đến mức phun một tràng ngôn ngữ ngoài hành tinh.
Thời Triết thèm để ý đến Lâm Cảnh, tiếp tục vuốt chiếc khuy măng sét tay áo ngớt.
Vu Phóng huých Khương Trạch đang mặt biểu cảm, “Anh Trạch, Triết ma nhập ? Tối qua ở nhà ?”
Khương Trạch lãnh đạm gật đầu.
“Vậy Triết cái biểu cảm ? Đáng sợ quá!” Vu Phóng bất giác xoa xoa cánh tay.
Khương Trạch đầy vẻ cạn lời, “ cũng ngờ nó khoa trương đến thế, yêu tặng. Em gái tối qua tặng quà cho nó, nó nhận quà xong là nham hiểm như , mà chỉ đ.ấ.m cho nó một trận.” Khương Trạch Thời Triết vẫn đang nham hiểm mà bóp bóp ngón tay.
“Này Thối Tha, mỗi nhận quà của tiểu , thôi !” Khương Trạch khó chịu cảnh cáo.
Mấy hôm cũng nhận quà của tiểu , khoa trương như Thời Triết !
Thời Triết liếc một cái, “ bao nhiêu năm nhận quà, cho phép vui vẻ một chút , huống hồ đây còn là em gái tặng.”
Thời Triết hồi nhỏ quả thật đáng ghét. Từ khi thím lớn của Khương Trạch con trai là một sát tinh gây họa, bà bao giờ mua bất kỳ món quà nào cho Thời Triết.
Đây là món quà đầu tiên Thời Triết nhận hơn mười năm.
Sao mà vui cho !
Tiếu Khả Khả đầu Thời Triết đang đến phát ghét, “Tên Thời Triết mà ghê tởm thế.” Nhìn Thời Triết cứ vuốt vuốt chiếc khuy măng sét tay áo, “Chẳng lẽ là Lam Tiên Nhi tặng?” Nếu là Lam Tiên Nhi tặng thì nham hiểm như cũng lý do.
Khương Uyển cũng đầu , thấy vẻ mặt vui vẻ của họ thì khúc khích mấy tiếng, “Không , là em tặng đó. Chủ nhật em mua sắm với , mua thêm mấy chục cặp khuy măng sét, tối qua tặng cho họ, nhận quà xong là cứ giữ cái biểu cảm đó luôn.”
Nhớ cảnh tối qua họ nhận quà xong cứ khoe khoang với hai, hai đ.á.n.h cho một trận, cô bé cong cả mắt.
“Tiểu Uyển tặng , phản ứng của cũng khoa trương quá .” Tiếu Khả Khả khẩy.
“Em cũng thấy khoa trương thật.” Khương Uyển đồng ý với quan điểm của cô bé.
Lúc , Lâm Hiểu Hiểu, em họ của Khúc Đồng, đang chuyến tàu hỏa cũ kĩ, hai chân run rẩy bước xuống ga xe lửa cách đó hàng ngàn dặm.
Mấy ngày , Khúc Lâm đưa Lâm Hiểu Hiểu chơi đủ các trò ở công viên giải trí vài ngày, khi trừng phạt đủ, liền ném cô bất tỉnh lên chuyến tàu về thị trấn hẻo lánh quê nhà của Lâm Hiểu Hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-228.html.]
Gần 30 tiếng đồng hồ tàu, là vé . Lâm Hiểu Hiểu vì tiền nên thể đổi sang ghế , là cô hơn 30 tiếng đồng hồ tàu, giờ thì cuối cùng cũng xuống xe.
Mệt mỏi và đói lả, Lâm Hiểu Hiểu lê tấm yếu ớt cuối cùng cũng tìm chuyến xe buýt công cộng đến ngôi làng nhỏ của họ.
Cô tìm thấy tờ 5 tệ duy nhất ở đáy chiếc túi rách nát mà cô mang theo khi đến nhà họ Khúc, dùng nó tiền xe.
Ngồi chuyến xe buýt công cộng đầy mùi khó chịu thêm gần 3 tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến ngã ba làng. Lâm Hiểu Hiểu xoa xoa cái bụng đói meo mấy tiếng liền, yếu ớt về phía nhà.
May mắn , tàu cô gặp một bà thím bụng cho chút đồ ăn để cô thể trụ đến bây giờ, nếu thì Lâm Hiểu Hiểu đói lả tàu .
Lâm Hiểu Hiểu bước căn nhà mái bằng tồi tàn của thấy tiếng c.h.ử.i rủa hung dữ của cha và tiếng thút thít của cô từ trong sân.
“Đồ tiện bà, xem cô dạy dỗ đứa con gái gì! với bà , nó là cái họa thủy, bà , đáng lẽ nên gả nó sớm cho , còn ở nhà bao lâu nay phí cơm, giờ thì . Chị cả họ thèm quan tâm đến chúng nữa, chúng đây?”
Còn Lâm thì cứ nức nở, trong mắt lóe lên sự hối hận, “ nào Hiểu Hiểu nó như . Lại thể độc ác đến mức hãm hại chị họ nó.” Ai mà ngờ Lâm Hiểu Hiểu vốn nhút nhát yếu đuối dám chuyện hại như , đó còn là chị họ ruột của cô cơ mà, nếu thật sự chuyện gì thì bà ăn với em gái đây?
Lâm Hiểu Hiểu nhút nhát ngoài sân, mặt đầy sợ hãi.
Muốn trong nhưng sợ mắng, nên cứ bên ngoài do dự tiến lên .
“Ơ, đây Hiểu Hiểu ? Cháu về từ thành phố lớn ? Thành phố lớn thế nào ? Có phồn hoa giống như TV , cháu kể cho thím với.”
Lâm Hiểu Hiểu xoa bụng cổng nhà, lắng cha ngừng c.h.ử.i rủa cô trong sân, mặt hận giận.
Đã yêu cô tại sinh cô ? Chẳng lẽ sinh cô chỉ để đổi lấy tiền sính lễ cho trai ?
Lâm Hiểu Hiểu căm hận suy nghĩ miên man, một giọng phụ nữ trung niên reo lên đầy bất ngờ từ phía cô , Lâm Hiểu Hiểu giật .
“Thím, thím Ba.” Lâm Hiểu Hiểu thấy đến, vẻ mặt ghét bỏ lúng túng gọi.
Thím Ba là nhiều chuyện nhất trong làng, tin tức cô trở về sẽ lan truyền khắp làng với tốc độ tên lửa. Mà lý do trở về thì sẽ thêu dệt đủ kiểu khoa trương, thậm chí thể đồn là m.a.n.g t.h.a.i ở thành phố lớn đuổi về.
Đây chính là Lâm Hiểu Hiểu gặp nhất.
Lâm cha Lâm trong sân thấy giọng quen thuộc, cả hai nhanh chân chạy , thấy đúng là Lâm Hiểu Hiểu thì lập tức lộ vẻ tức giận.
Lâm càng sức kéo tay Lâm Hiểu Hiểu mà đấm, “Con ranh đê tiện mày còn đường về ? Để tao dạy mày hãm hại , để tao dạy mày hãm hại !”
Lâm Hiểu Hiểu né tránh cầu xin, “Mẹ, con sai , con sai .”
Thím Ba bên cạnh Lâm Hiểu Hiểu sai chuyện gì, đôi mắt sáng rực hỏi, “Lão Tam nhà họ Lâm, con gái ông gì ?”
Lâm cha giật , gượng, “Thím Ba , gì , gì cả.” Ông rống lên với Lâm vẫn đang đ.á.n.h Lâm Hiểu Hiểu, “Thôi , đừng trò hề nữa, mau nhà .” Nói ông đẩy mạnh Lâm Hiểu Hiểu một cái.
Lâm Hiểu Hiểu đẩy lảo đảo, c.ắ.n môi tủi theo Lâm cha sân.
Vừa bước sân, cô thấy Lâm Phi, cả của cô , đang một góc hút t.h.u.ố.c cuốn.
Mèo Dịch Truyện
“Anh cả.” Lâm Hiểu Hiểu rụt rè rụt vai nhỏ giọng gọi.
---