Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 173: Khương Duy dịu dàng nhưng đánh nhau cực dã man ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:57:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Á... đau quá, Chu Lãng, thằng ch.ó c.h.ế.t nhà mày tìm c.h.ế.t ." Quan Ngọc ôm cánh tay tức giận trừng mắt Chu Lãng, định dậy phản công, tiếc là Chu Lãng vung ghế một nữa hung hăng lao tới.
"Đi c.h.ế.t ! Quan Ngọc." Chu Lãng gào lên hung dữ.
Khi chiếc ghế sắp đập trúng Quan Ngọc đang trợn tròn mắt vẫn hiểu chuyện gì đang xảy , đột nhiên gọi dừng . "Dừng!"
Tiếng kêu bất thình lình khiến cả hai mặt đều giật .
Quan Ngọc cũng nhân cơ hội lật né tránh khỏi chiếc ghế đang lao tới.
"Ai?" Chu Lãng nắm c.h.ặ.t c.h.â.n ghế căng thẳng quanh, nhưng phát hiện bất kỳ ai. "Ra đây!" Không điều khuất tất thì sợ quỷ gõ cửa, Chu Lãng lúc thể là gió lay cỏ động cũng sợ đến run cầm cập.
"Được."
"Tách!" Cùng với từ "" vang lên, cánh cửa đẩy , chính là Khương Duy.
"Khương... Duy?" Nhìn thấy đến, đồng t.ử Chu Lãng co rút , Khương Duy về nhà ? Sao còn ở bệnh viện.
Nhìn Chu Lãng đang ôm ghế đầy vẻ khó tin, Khương Duy nhẹ, "Sao , thấy khó tin lắm ?"
Chậm rãi bước , "Đây là văn phòng của , về bất cứ lúc nào chẳng là điều hiển nhiên !"
Theo sát bước chân của Khương Duy, Chu Lãng lùi từng bước, cho đến khi dồn tường, Chu Lãng rụt , tay nắm chặt chiếc ghế chắn ngực, ngăn cản Khương Duy đến gần.
Chu Lãng lúc đang sợ hãi, sợ Khương Duy mặt cảm xúc, sợ Khương Duy nổi giận đùng đùng, càng sợ Khương Duy bạo nộ, nhưng sợ Khương Duy với vẻ mặt tươi , như thể họ là bạn bè thiết mà đối mặt với .
Làm việc cùng hơn một năm, rõ Khương Duy càng tỏ hòa nhã thì càng chứng tỏ đang tức giận, Khương Duy một khi nổi giận, tất sẽ m.á.u chảy thành sông, đây là bài học xương m.á.u của các bác sĩ và bệnh nhân ở bệnh viện Một.
Thuở đó gây rối ở bệnh viện, ai dám can thiệp, Khương Duy với vẻ mặt tươi , hòa nhã xuất hiện, một đấu với hơn 30 tên côn đồ đen đủi khỏe mạnh, mỗi đều đ.á.n.h bầm dập mặt mũi, m.á.u tươi phun , gãy tay gãy chân mới kết thúc trận chiến đó.
Cũng chính trong trận chiến đó, mới khả năng chiến đấu của Khương Duy vốn luôn lạnh lùng khủng khiếp đến mức nào, hễ chuyện gì kiểm soát đều tìm Khương Duy giải quyết.
Mỗi , chắc chắn sẽ đổ máu, m.á.u của đối phương.
Mỗi khi nghĩ đến vẻ mặt hung dữ sợ c.h.ế.t của Khương Duy khi đ.á.n.h , Chu Lãng cảm thấy đang việc cùng T.ử Thần. Đã nhiều ác mộng đ.á.n.h thức.
Lần nếu vì lợi ích quá lớn, căn bản dám đối đầu với Khương Duy.
Vừa nghĩ đến nắm đ.ấ.m to như bao cát của Khương Duy sẽ giáng xuống , sẽ biến thành bộ dạng t.h.ả.m hại của những kẻ đ.á.n.h đập mà từng coi thường ngày xưa, Chu Lãng sợ hãi đến mức hai chân run rẩy.
Thấy Chu Lãng run cầm cập vì sợ hãi, Khương Duy nhẹ, "Sao , còn ngông cuồng nữa ? Vừa nãy ngông nghênh , còn la hét ' c.h.ế.t ', đây, tiếp tục hét ." Vẻ mặt ôn hòa dễ mến.
"..."
Chu Lãng mím môi , bàn tay nắm chặt chiếc ghế càng siết chặt hơn.
"Không hét thì tay , dùng vũ khí tay , đây, nhắm đây, vung ." Khương Duy liếc chiếc ghế vướng víu mặt, chỉ đầu về phía Chu Lãng.
Chu Lãng run rẩy, mắt tràn ngập nỗi sợ hãi.
Vung, vung...
Cuối cùng Chu Lãng vẫn thể vượt qua nỗi sợ hãi đối với Khương Duy mà dám vung xuống.
Thấy Chu Lãng động tác gì, chỉ với vẻ mặt sợ hãi, Khương Duy lạnh, "Nếu tay, thì sẽ tay." Anh bóp bóp các ngón tay.
Nghe thấy Khương Duy sắp tay, Chu Lãng sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất, giữa hai chân cũng ướt một mảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-173-khuong-duy-diu-dang-nhung-danh-nhau-cuc-da-man.html.]
" , Duy Duy, g.i.ế.c c.h.ế.t nó , nó nãy thật sự g.i.ế.c , thấy sát khí trong mắt nó." Quan Ngọc xử lý xong vết thương, thiếu não chạy tới thêm dầu lửa.
Khương Duy nghiêng đầu, Quan Ngọc với vẻ mặt tức giận, lửa trong lòng bốc lên ngùn ngụt.
"Nói là đồ ngốc thật sự là đồ ngốc hả? Bản là đồ gà mờ nhanh chóng chạy trốn còn dám khiêu khích, thật sự chán sống ?" Khương Duy với vẻ mặt cảm xúc.
Quan Ngọc nãy còn khí thế ngông cuồng, thấy hướng gió đổi đổ dồn lập tức rụt cổ dám cãi.
Duy Duy bây giờ đang tức giận, mà dám cãi, tiếp theo đái quần sẽ là .
Thấy Quan Ngọc rụt rè như chim cút dám hé răng, Khương Duy đang tức giận chỗ trút liền đầu , dán mắt Chu Lãng đang bệt đất đổ mồ hôi lạnh.
"Chu Lãng, c.ắ.n chặt răng , lưỡi mà c.ắ.n đứt thì ai chữa cho !" Giọng điệu bình thản, nhưng ý nghĩa trong lời khiến kinh hãi tột độ.
Sắc mặt Chu Lãng tái nhợt vì sợ hãi, còn Quan Ngọc thì lập tức lùi ba bốn bước chạy khỏi hiện trường, nếu lát nữa m.á.u b.ắ.n thì toi.
Khương Duy một cú đá văng chiếc ghế vướng víu mặt, giơ nắm đ.ấ.m lao Chu Lãng như thiên thạch, mỗi cú đ.ấ.m xuống, một khúc xương Chu Lãng gãy rời, dùng hết sức lực c.ắ.n chặt răng để kêu đau thành tiếng.
như Khương Duy cảnh cáo, một khi mở miệng chắc chắn sẽ c.ắ.n lưỡi.
Mỗi cú đ.ấ.m của Khương Duy gợi nhớ đến lời của tiểu , Quan Ngọc sẽ c.h.ế.t, báo cáo nghiên cứu của sẽ chiếm đoạt, kẻ trộm ung dung tự tại, sẽ ngày đêm nghiên cứu khiến tuổi thọ rút ngắn, gặp thích dám tỏ tình, yêu sẽ xa nước ngoài cả đời lấy chồng.
Kẻ chủ mưu gây bi kịch của đang ở ngay mặt, Khương Duy dùng hết oán hận của để đ.á.n.h Chu Lãng, cho đến khi Chu Lãng thể chịu đựng nữa, mắt trắng dã sắp c.h.ế.t thì Quan Ngọc hả giận ngăn .
"Duy Duy, đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa thì thằng ch.ó c.h.ế.t sẽ c.h.ế.t mất." Quan Ngọc kéo cánh tay Khương Duy cho tiếp tục vung nắm đấm.
Khương Duy thẳng , ánh mắt lạnh lùng Chu Lãng bệt đất như một đống bùn nhão chỉ còn thoi thóp.
"Duy Duy, xử lý thế nào?" Quan Ngọc hỏi.
"Anh Bình ở lầu, bây giờ gọi họ lên." Khương Duy gửi tin nhắn cho Quý Bình.
Ban đầu Quý Bình và nhóm của theo Khương Duy lên tầng thượng mai phục, nhưng Khương Duy đồng ý, một khi Quý Bình đến, sẽ cách nào tay với Chu Lãng.
Bây giờ kết cục mới là điều .
"Duy Duy, đến bệnh viện từ khi nào ?" Quan Ngọc lúc mới hỏi.
Duy Duy đang ở nhà ? Sao đến bệnh viện?
Khương Duy Quan Ngọc đang tò mò, "Đến sớm , ngủ một giấc ở phòng nghỉ."
Mèo Dịch Truyện
"Hả? Tại ?" Quan Ngọc càng thêm khó hiểu, nhà ngủ, đến bệnh viện ngủ trong phòng nghỉ lạnh lẽo chứ?
Ngay lập tức nhớ đến cô gái nhà họ Khương tìm về, "Em gái ..." Cậu do dự hỏi.
Biết Quan Ngọc hiểu lầm, Khương Duy hừ lạnh, "Cất cái não heo của , em gái lắm!" Vẻ mặt đầy vẻ bảo vệ.
Quan Ngọc lập tức mở to mắt, cô em gái Khương là nhân vật thế nào mà mới gặp một khiến Khương Duy bảo vệ như ? Quan Ngọc lập tức ghen tị. Nhớ năm xưa, mất một năm để đeo bám dai dẳng, ngừng cố gắng, mặt dày hơn tường thành mới khiến Khương Duy coi là bạn.
Đó là một đoạn quá khứ chua xót khiến rơi nước mắt thành sông.
"Vậy đến văn phòng? Lại đến từ khi nào ?" Sao khéo cứu như ?
--- Mọi lén tiếng lòng đổi tương lai bi t.h.ả.m -