Mọi người nghe thấy tiếng lòng tôi, thay đổi tương lai bi thảm - Chương 159: - Bạn tốt của Khương Duy, Quan Ngọc ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:57:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bác sĩ Chu khám phòng xong , rảnh rỗi thế?” Thạch Oánh với giọng lạnh lùng, Chu Lãng đầy vẻ gian xảo, trong lòng cô tràn đầy bực bội.
“Đương nhiên , việc cô cứ yên tâm.” Chu Lãng phóng một cái nháy mắt trêu chọc về phía Thạch Oánh: “Bác sĩ Thạch, em xem đây, điều kiện bản chẳng kém Bác sĩ Khương chút nào, mà tính tình còn hơn gấp ngàn , kể chuyện , nấu ăn, lái Porsche , đ.á.n.h cũng , em cân nhắc ?” Anh vô cùng điệu đà vuốt vuốt mái tóc lòa xòa trán.
Thạch Oánh thấy một trận rùng , tên đàn ông xem phim thần tượng Hàn Quốc nhiều quá ! Thật mất cả hứng.
“Không cần , kiểu thích.” Thạch Oánh nhiều với Chu Lãng nữa, ném một câu từ chối lập tức nhanh chóng rời .
Còn một Chu Lãng, bất thường theo, nụ hời hợt mặt ngay khi bóng Thạch Oánh biến mất lập tức tối sầm : “Đồ tiện nhân, nước tới.” “Rầm” Anh dùng sức đ.ấ.m mạnh bức tường bên cạnh, “Tao sớm muộn gì cũng cho mày nếm mùi. Khinh.” Anh lạnh lùng .
Một bên khác, Khương Duy về phía văn phòng riêng tầng thượng của lấy điện thoại gọi cho Ngũ ca Khương Thần, đáng tiếc gọi mãi mà đối phương vẫn đang bận máy, đành bất đắc dĩ gọi cho thằng em trai đáng tin Khương Trạch.
“Alo, Nhị ca.” Điện thoại đổ chuông, Khương Trạch lập tức nhấc máy, giọng điệu cung kính.
“Mẹ chúng dạo thế nào ?” Khương Duy dông dài với thằng em trai, trực tiếp hỏi.
“Tốt lắm ạ, ăn ngủ , tâm trạng cực kỳ sảng khoái.” Khương Trạch vô tư . Nghĩ đến gần đây ăn uống ngon miệng, mỗi bữa đều ăn nhiều. Hơn nữa tâm trạng cũng , ngày nào cũng hì hì, đặc biệt là khi gặp em gái út, nụ bao giờ tắt.
“…” Khương Duy trong lòng trầm xuống.
Tuy gần đây tình trạng của , nhưng tuyệt đối đến mức ăn ngủ như Khương Trạch , là bác sĩ điều trị chính của nên , thường xuyên mất ngủ, hơn nữa uất khí tích tụ trong lòng.
“Nói xem, gần đây trong nhà xảy chuyện gì ?” Trực giác của Khương Duy nhạy bén, chắc chắn là trong nhà xảy chuyện gì đó ảnh hưởng đến , nếu với tình trạng của , vắng mấy ngày mà gia đình gọi điện liên lạc cho .
“…” Khương Trạch khựng . Trong mắt lóe lên sự do dự.
Chuyện , Ngũ ca đến sự tồn tại của em gái út là mắng suốt mấy ngày còn cắt mất hơn nửa tiền tiêu vặt, nếu Nhị ca cũng đến sự tồn tại của em gái út, chẳng sẽ đại nghĩa diệt !
Gần đây ông bà nội, ông bà ngoại ở nhà, khiến mất mấy chỗ thể “hóa duyên”, tiền tiêu vặt eo hẹp, nếu còn nhiều chuyện, thì tháng chỉ nước húp cháo mà thôi.
Nghĩ đến đây, Khương Trạch lập tức nghĩ một lý do đáng tin cậy trong lòng.
Sự do dự của thằng em trai phiền phức chứng thực suy đoán trong lòng , Khương Duy đẩy cửa phòng nghỉ bước thẳng đến bàn việc, tháo kính cho máy rửa để sạch.
Đôi mắt kính che khuất sâu thẳm sắc bén, tựa hồ thể thấu hiểu lòng , khiến khác cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Cũng chính vì mà mới đeo kính để che đôi mắt .
“Khương Trạch, em hẳn hậu quả của việc giấu diếm .” Khương Duy xoa xoa giữa hai hàng lông mày, chậm rãi .
Giọng điệu hề mang theo chút đe dọa nào, nhưng mang theo áp lực mạnh mẽ khiến Khương Trạch ngừng thở một nhịp.
Khương Trạch căng cứng, lập tức cầu xin: “Nhị ca, Nhị ca, em cho , mà là mẫu đại nhân nhà minh lệnh cấm cho bất—cứ—ai.” Ba chữ “bất cứ ai” Khương Trạch cố ý nhấn mạnh âm điệu.
Đáy mắt Khương Duy lóe lên tia lạnh: “Anh, cũng là bất cứ ai ?” Giọng điệu lạnh lẽo.
“…” Với câu hỏi Khương Trạch thể trả lời, trả lời thế nào cũng đều là c.h.ế.t.
“Nhị ca, em thật sự thể , nếu thì cứ về nhà , về là hiểu ngay.” Nhị ca tự về nhà thấy em gái út thì tính là mách lẻo, tội thể đổ lên đầu . Khương Trạch tinh ranh nghĩ thầm.
“…” Khương Duy nhướn mày. Chiêu thường dùng dọa Khương Trạch, xem chuyện thật sự quan trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/moi-nguoi-nghe-thay-tieng-long-toi-thay-doi-tuong-lai-bi-tham/chuong-159-ban-tot-cua-khuong-duy-quan-ngoc.html.]
“Thôi , lát nữa về.” Khương Duy cúp điện thoại về phía mắc áo.
Anh cởi áo blouse trắng, tìm áo khoác đen mới mặc thì cửa phòng từ bên ngoài dùng sức đẩy mạnh mở .
“Duy Duy, mau theo tớ đón…” Người tới mặt mũi đờ đẫn Khương Duy đang mặc áo khoác.
Người tới mái tóc bạc cắt ngắn tôn lên khuôn mặt baby khiến trông càng non nớt, nếu chỉ mặt thì chẳng khác gì một thằng nhóc nghiệp cấp ba, nhưng chiều cao gần 1m90 khiến cảm giác như một đứa trẻ con ăn quá nhiều thức ăn tăng trưởng .
“Duy Duy, định thế?” Khuôn mặt baby hỏi một cách khó hiểu.
Mẹ kiếp, gân xanh trán Khương Duy giật giật, nghiến răng gằn giọng: “Quan—Ngọc, với bao nhiêu là đừng gọi là Duy Duy, với bảo văn phòng của gõ cửa ?”
Cái thằng ch.ó c.h.ế.t từ đến nay cứ tai tai , thật đáng lẽ nên lấy kìm mà thông tai cho .
“Ồ, quên mất ,” Quan Ngọc thờ ơ nhún vai: “Chuyện đó quan trọng, Duy Duy mau xuống đón với tớ.” Nói nhanh chóng bước tới định kéo .
Đáng tiếc, kéo mấy mà Khương Duy vẫn nhúc nhích.
“Đi thôi!” Cậu gọi một cách hiểu chuyện gì.
Khương Duy trợn mắt: “Đi cái gì mà , bỏ tay , về nhà.” Anh vùng vẫy thoát , đáng tiếc Quan Ngọc nắm chặt.
“Về nhà?” Quan Ngọc kinh ngạc kêu lên: “Về nhà cái gì, Duy Duy là bác sĩ, trách nhiệm chính là ở bệnh viện cứu chữa bệnh, bây giờ lầu đang một ông lão đang bên bờ vực sinh t.ử chờ đợi thần y tài ba đây chữa trị, cho nên, chuyện về nhà chúng tạm gác !” Cậu kéo Khương Duy , nhưng vẫn kéo nổi.
“Không chứ, gần đây ăn gì mà khỏe hơn thế?” Quan Ngọc vẫn tin, cố sức kéo cánh tay Khương Duy đưa , đáng tiếc, mặc cho nghẹn đến đỏ cả mặt Khương Duy vẫn yên nhúc nhích.
“Hù hù hù, , ăn gì thế?” Vẻ mặt đầy trách móc: “Có loại t.h.u.ố.c thế mà nghĩ đến thằng em .” Đừng cao gần 1m90, thực sức lực chỉ lớn hơn con gái bình thường một chút xíu, chỉ đủ để tự mở nắp chai mà thôi.
Vì vẫn luôn ngưỡng mộ những đàn ông hình vạm vỡ.
Đáng tiếc là một thằng ốm nhom, ăn thế nào cũng béo lên .
“Vậy thể chứ!” Khương Duy gạt Quan Ngọc đang chắn đường về phía cửa.
“Phịch”, Quan Ngọc quỳ rạp xuống, hai tay ôm chặt eo Khương Duy cho rời , miệng còn ngừng kêu: “Ông tổ ơi, cứu mạng!”
“Bỏ tay .” Khương Duy với giọng lạnh lùng.
Mèo Dịch Truyện
“Không bỏ.” Quan Ngọc lắc đầu nũng.
“ về nhà việc.” Khương Duy thở dài.
“ cũng đang gấp, gấp đến mức mười vạn lửa cháy.” Quan Ngọc thẳng mắt Khương Duy , cố hết sức mở to mắt để Khương Duy thấy rõ sự sốt ruột trong ánh mắt .
Khương Duy thờ ơ.
“Thật mà, đó một ông lão đang hấp hối chờ đó, thật sự nhẫn tâm thấy ông cứ đau đớn mà ngơ , lương tâm c.ắ.n rứt , …”
“Nói thật .” Khương Duy nghiến răng.
--- Tất cả đều trộm tiếng lòng và đổi tương lai bi t.h.ả.m -